Thẩm Thư Dao buổi sáng tỉnh một lần, uống miếng nước lại tiếp tục ngủ, thẳng đến giữa trưa mới tỉnh lại. Cả người đau nhức, ngồi ở trên mép giường mắng Tạ Ngật mấy lần mới bỏ qua.
Mặc xong y phục rồi rửa mặt, mới vừa bắt đầu dùng cơm, Tạ Ngật liền từ bên ngoài trở về, vai rộng eo thon, chân dài mạnh mẽ, chân bước một bước vào cửa. Ánh mắt đảo qua, tựa hồ đang dò hỏi sao giờ này mới dùng cơm? Giờ đã quá muộn, không phải cơm trưa cũng chẳng phải trà chiều.
Thẩm Thư Dao trừng mắt nhin hắn, biểu cảm hung ác, còn không phải là lỗi hắn à? Bằng không chính mình cũng sẽ không dậy trễ như vậy, mệt chết nàng.
Cũng may hiện tại không cần đi thỉnh an, nếu là trước kia, Lâm thị đã sớm răn dạy nàng mấy câu, nói không chừng nói nàng không phải lễ từ chỗ này sang chỗ nọ rồi.
Thế nhưng hiện tại Lâm thị thay đổi khá lớn, trong phủ chuyện lớn chuyện nhỏ đều không quản, đều dừng trên đầu nàng, cho nên có khi nàng cũng phiền. Nghĩ vậy, Thẩm Thư Dao liền thở dài, thầm nghĩ lúc Lâm thị quản gia trước kia, mình còn rất nhẹ nhàng rảnh rỗi, sau này là không có khả năng được như vậy nữa.
Sau lại than một tiếng, này làm cho Tạ Ngật nhíu mày nhìn nàng, không hiểu nàng vì sao cứ luôn thở dài, cũng không thể bởi vì chuyện tối qua chứ?
“Đồ ăn không hợp khẩu vị sao?” Hắn hỏi.
Nàng không nâng mắt, cúi đầu chỉ lo ăn, “Nghĩ đến một chút việc.”
“Chuyện gì?”
Thẩm Thư Dao ăn được bảy phần no, vốn dĩ muốn ăn thêm chút, nhưng bên cạnh có người nhìn chằm chằm, thì ăn không vô. Buông chén đũa, bất đắc dĩ nói: “Đừng hỏi rõ ràng như vậy, mỗi người đều có bí mật riêng.”
Tạ Ngật nghe thấy, đuôi lông mày cong lên cười, thế mà cũng không tức giận, ngược lại hứng thú bừng bừng hỏi nàng: “Nàng đối với ta giữ rât nhiều bí mật?”
Lòng nàng nhảy dựng, dường như chuyện chính mình giấu giếm bị hắn nhìn ra manh mối, tức khắc trở nên khẩn trương, ánh mắt né tránh, nói chuyện cũng lắm ba lắp bắp.
“Bí, bí mật gì, không có, không thể nào!”
Nàng hít sâu một hơi, rồi nhìn vào biểu cảm của Tạ Ngật. Đôi mắt thâm thúy của hắn nhìn chằm chằm vào nàng, khóe môi nhếch lên cười, dáng vẻ ôn nhu, nhưng trong mắt Thẩm Thư Dao, nụ cười của hắn không đơn giản chút nào, như thể… hắn có thể nhìn thấu nàng.
Thẩm Thư Dao bị chính suy nghĩ của mình dọa sợ, vì vậy nàng căng thẳng nhìn thẳng vào hắn, không chút thoái lui.
“Ta không có bí mật nào giấu chàng, vậy ngược lại, chàng có giấu ta chuyện gì không?”
Nàng thế này có tính là trả đũa rồi không? Ừm, hẳn là có!
Nam nhân chớp mắt, vẻ mặt bất đắc dĩ, rồi liếc mắt nhìn nàng một cái, đưa tay rót cho nàng một ly trà để giải ngấy, “Không có.”
Nói chém đinh chặt sắt, không chút dao động, càng làm Thẩm Thư Dao cảm thấy chột dạ.
Thẩm Thư Dao vội vàng quay mặt đi, chuyển hướng câu chuyện, Tạ Ngật cũng không ép hỏi thêm, đã nói mấy câu rồi thì một vừa hai phải, có chừng mực. Nếu là trước đây, Tạ Ngật nhất định sẽ ép nàng phải trả lời, nhưng giờ lại lạ lùng như vậy.
Cả hai im lặng, ăn ý không nhắc lại chuyện đó nữa, cho đến khi đêm đến, lúc nằm trên giường, Tạ Ngật ôm lấy nàng ấn vào ngực mình. Cơ thể mạnh mẽ, đầy sức sống của hắn tỏa ra hơi thở nam tính trưởng thành, đầy mị lực.
Lúc trước nghẹn lâu rồi, giờ đây thân thể nàng đã tốt, liền không hề khắc chế. D*c vọng trong cơ thể phun trào mà ra, không phải ngày một ngày hai là có thể giảm bớt. Vì thế, liên tiếp sáu ngày, Tạ Ngật đè nặng thân mình kiều diễm, triền miên mây mưa.
Tới ngày thứ 7, Thẩm Thư Dao thật sự ăn không tiêu nữa, nhăn khuôn mặt nhỏ cảnh cáo hắn, buổi tối nếu lại làm xằng làm bậy, thì chia phòng ngủ. H0an ái thì sảng khoái, thường xuyên quá mức thì không thể được.
Chân thật sự mềm nhũn ra, còn run lên, nàng đã vài ngày không ra khỏi cửa.
Cảnh cáo quả nhiên hữu hiệu, Tạ Ngật cười nhìn nàng nửa ngày, sau đó giúp nàng xoa xoa eo, nói: “Được, đêm nay không đụng nàng.”
“Ngày mai cũng không được!”
Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười, trầm thấp ừ một tiếng.
Sau lại xác thật Tạ Ngật không đụng đậy gì tới nàng, thế cũng tốt, hai ngày một lần. Nàng chuyển tròng mắt nghĩ nghĩ, đồng ý rồi.
–
Đảo mắt tháng Sáu đã đến, Trần Thục Di thành hôn, là bạn tốt, dĩ nhiên nàng phải tham dự. Không chỉ tham dự mà còn chuẩn bị lễ tặng thật chu đáo.
Nàng đã chuẩn bị từ một tháng trước, nhưng vẫn luôn lưỡng lự, hỏi Tạ Ngật, hắn lại chỉ bình tĩnh nói để nàng tự quyết định, vì vậy nàng đã do dự rất lâu, mãi cho đến hai ngày trước lễ cưới của Trần Thục Di mới quyết định quà gì.
Dù sao Trần gia cũng là thần tử có công lao, chuyện gả con gái là một sự kiện lớn, tất nhiên oanh động. Thẩm gia cả nhà đều đi, còn Tạ gia, chỉ có nàng và Tạ Ngật cùng tham dự.
Trước đây, vì sự việc giữa Trần Thục Di và Tạ Tuấn, náo loạn có chút không thoải mái, nên Lâm thị thì miễn. Ngày thành hôn của Trần Thục Di, Tạ Tuấn cũng không có mặt ở nhà, không rõ là đi đâu.
Thẩm Thư Dao tò mò hỏi Tạ Ngật: “Chàng có biết nhị đệ đi đâu không?”
Nam nhân ngước mắt, thần sắc vẫn không thay đổi, “Không biết.”
Dừng một chút, hắn lại hỏi nàng: “Nàng tìm hắn có việc?”
Biểu tình của hắn đột ngột thay đổi, ánh mắt trở nên sâu thẳm, phảng phất ngay sau đó sẽ bị hút vào trong.
Thẩm Thư Dao nhớ ra điều gì đó, lập tức lắc đầu, làm bộ như không biết chuyện ngu ngốc trước kia, rồi giải thích: “Không có gì, chỉ là hỏi một chút thôi, hôm nay không phải là ngày Trần Thục Di thành hôn sao, ta chỉ hỏi một chút thôi.”
Tạ Ngật “à” một tiếng, nét mặt giãn ra, so với lúc nãy ôn hòa hơn nhiều.
Trần phủ rất náo nhiệt, Tạ Ngật vừa vào cửa đã bị Trần đại nhân lôi đi, còn Thẩm Thư Dao tự mình đi tìm Trần Thục Di. Trần Thục Di lúc này mới chỉ vừa trang điểm xong, an tĩnh ngồi trong phòng chờ đón dâu.
Đối với thiếu nữ, hôn nhân luôn là sự kiện vừa căng thẳng lại đầy mong đợi, cũng có chút thấp thỏm bất an, nhưng càng nhiều hơn là những niềm vui và sự háo hức.
Đôi tay chồng lên nhau đặt ở trước người, ngón tay khẩn trương nhéo qua nhéo lại, hít sâu mấy lần, cũng áp xuống được tim đập cuồng loạn.
Thẩm Thư Dao đứng ở cửa nhìn một lúc, sau đó bước qua ngạch cửa trêu ghẹo nàng: “Tân nương tử chờ sốt ruột à.”
Trần Thục Di đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, nghe vậy tim đập lạc một phách, ngẩng đầu nhìn lên, nháy mắt lộ ra miệng cười.
“Sao giờ mới đến? Chờ ngươi nửa ngày.”
“Chờ ta, hay là chờ tân lang?”
Lời này hỏi làm Trần Thục Di đỏ mặt, tất nhiên là đều chờ. Nhưng ngoài miệng nàng vẫn nói: “Đương nhiên là chờ ngươi.”
Thẩm Thư Dao cười mà không nói, hiểu được nàng da mặt mỏng, chỉ chế nhạo vài câu rồi thôi.
Nhận tráp từ tay Tuệ Hoa, rồi đưa cho Trần Thục Di: “Nè, quà tân hôn.”
Tráp nặng trĩu, không cần xem cũng biết là quý báu, Trần Thục Di ôm vào trong ngực, nháy mắt nói: “Cảm ơn Dao Dao.”
Hai người trong phòng nói chuyện một lúc lâu, sau đó quản sự mụ mụ vào cửa, thúc giục nàng đem khăn voan đỏ che kín, tân lang đã tới cửa.
Trần Thục Di nhìn nàng một cái, đỏ mặt ừ một tiếng.
Thẩm Thư Dao đứng trong phòng, rồi thức thời đi ra sảnh ngoài.
Cùng với đại đa số nữ tử giống nhau, Trần Thục Di vui mừng ra cửa, nhưng cũng không thiếu nước mắt, lưu luyến cha mẹ, đầy kỳ vọng vào tương lai.
Nghe Trần phụ Trần mẫu nói những lời đó, Thẩm Thư Dao cảm động đến sống mũi cay cay, may mắn nàng kiềm chế được, nếu không thì người khác xuất giá, nàng lại đứng đó khóc, chắc chắn sẽ rất mất mặt.
Nàng đứng phía sau, nhìn người ra cửa, hít một hơi thật sâu. Lúc này, trên eo nàng nhiều thêm một bàn tay, chặt chẽ ôm lấy nàng.
Thẩm Thư Dao quay đầu lại, mắt đỏ ửng cười, nhắc nhở hắn: “Hôm nay đừng uống quá nhiều.”
Uống rượu không tránh được, chỉ sợ uống nhiều quá, không thể về nhà.
Tạ Ngật hiểu được, đều giữ đúng mực.
“Nàng cứ canh ta.”
Bảo nàng canh, không phải làm khó nàng sao? Hai người khẳng định không ngồi cùng một bàn, canh thế nào?
Thẩm Thư Dao đã nghĩ đến, nếu nàng đi tìm Tạ Ngật, nhất định đồng liêu của hắn sẽ ồn ào lên. Hai ngày trước, nàng mới nghe người khác nói về chuyện này, nói những quan văn phong lưu kia, lén lút trò chuyện chuyện tầm phào, không kiêng nể gì, so với những tay ăn chơi còn có thể nói ra những câu chuyện “chay mặn” không ngại.
Đồng liêu Tạ Ngật có lẽ chính là như vậy.
Nàng cảm thấy buồn bực, sao trước kia Tạ Ngật lại không nói những lời thô t ục như vậy?
Trần phủ yến hội náo nhiệt, tiệc tối kéo dài thật lâu, nàng đã ăn no, đi dạo vòng vòng, khi quay về lại thấy Tạ Ngật và mọi người vẫn đang uống rượu.
Nàng nhìn xa xa, đối diện với ánh mắt nam nhân cười nhạt, không biết hắn có say hay không?
Thẩm Thư Dao định quay về trước, nghĩ một chút lại bỏ qua ý định này, vẫn quyết định cùng hắn trở về.
Lại đợi thêm nửa canh giờ, yến hội cuối cùng cũng tan, Tạ Ngật bước đi không vững, cùng đồng liêu chào hỏi, rồi theo sau hướng nàng đi tới. Thân hình cao lớn của hắn dựa vào người nàng, nửa trọng lượng cơ thể dồn lên nàng, hắn trầm mặc, bước đi chậm chạp, không nói gì.
Nàng thở phì phò hỏi: “Chàng là thật sự say?”
Tạ Ngật nhắm hai mắt không hé răng, dưới chân cứ bước theo nàng đi, cũng không sợ Thẩm Thư Dao đem hắn dẫn tới mương.
Đợi nửa ngày không nói chuyện, nàng từ bỏ dò hỏi, không có gì để nói với một hán tử say.
–
Thẩm Thư Dao phân phó người đỡ Tạ Ngật về, chỉ có một mình nàng đỡ, không thể chịu đựng nổi.
Kết quả, vừa mới đóng cửa lại, nam nhân liền trợn mắt, con ngươi đỏ tươi, rất rõ ràng, không hề say rượu. Tay hắn đột nhiên túm chặt lấy nàng, lôi kéo nàng ngã ra sau.
Giọng nói khàn khàn cất lên: “Đổi bộ áo đỏ kia, được không?”
Môi đỏ khẽ nhếch, Thẩm Thư Dao sững sờ nhìn hắn, hoá ra hắn không say, mà cố tình trêu đùa nàng.
Thẩm Thư Dao tức giận, nắm chặt tay, đấm vào người hắn: “Chàng không phải tân lang, không được đưa yêu cầu”
Cảm giác say nhẹ hòa lẫn với hơi thở của nam nhân tràn vào chóp mũi, hắn vừa cười vừa nắm tay nàng, “Ta đi lấy cho nàng.”
Nhìn hắn bước về phía tủ quần áo, Thẩm Thư Dao giật mình, hắn thực sự đi lấy sao?
Chỉ thấy nam nhân ngón tay thon dài, lần lượt lướt qua đủ mọi màu sắc của y phục, cuối cùng dừng lại ở bộ màu đỏ.
Nàng định ngăn cản, nhưng đã không kịp nữa, khinh bạc mà đi về phía nàng. Ánh mắt hắn u ám, như muốn ăn thịt người.
Đúng vậy, hắn muốn ăn nàng!
Đêm nay, Thẩm Thư Dao không tránh được ma chưởng của hắn, y phục là hắn mặc cho, cũng là hắn cởi bỏ. Da thịt bóng loáng tinh tế, mặc lên bộ y phục đỏ rực, nửa che nửa lộ, vũ mị phong tình, phá lệ câu hồn.
Tạ Ngật điên rồi, nàng cũng điên rồi!