Hắn tự nói tiếp: “A Tri cũng là con của nàng, chỉ là nó có chút xa cách với nàng. Giờ nó đã có thể tự chăm sóc bản thân, ta sẽ cho nó trở về sống ở viện. Ta cũng...”
Hắn ngừng lại, rồi nói tiếp:
“Nếu nàng không muốn trở về Tùng Kiếm Phong, ta sẽ xuống đây. Chúng ta là một gia đình, dù gì cũng phải ở bên nhau.”
Tạ Lan vốn là người nói được làm được.
Nụ cười trên mặt ta hoàn toàn biến mất.
Cũng vào lúc này, hệ thống đã im lặng nhiều ngày bỗng nhiên lên tiếng:
【Tạ Lan có vẻ đã biết cô đến từ thế giới khác.】
Lời nói của hệ thống khiến ta có chút ngạc nhiên.
Nhưng ta không quá bận tâm.
Dù Tạ Lan biết hay không, cũng không ảnh hưởng đến những việc ta cần làm.
Trong những ngày tiếp theo, thường có đồ đạc của Tạ Lan hoặc Tạ Cửu Tri được đưa vào tiểu viện nơi ta ở.
Viện đã nhỏ, Tạ Lan lại mở rộng thêm một phần bên cạnh, cưỡng ép mở rộng không gian.
Ta không thấy có vấn đề gì.
Chỉ có Thẩm Thiên Xuyên là giận dỗi.
Đồ được gửi đến một lần, nó ném ra ngoài một lần.
Ta thấy buồn cười.
Khi sức khỏe khá hơn một chút, ta dẫn Thẩm Thiên Xuyên ra ngoài.
Trên đường đi không tránh khỏi gặp người của kiếm tông.
Nếu nói Tạ Lan là tín ngưỡng của kiếm tông, thì ta chính là sự ô nhục của tín ngưỡng này.
Đối diện với ánh mắt chế giễu và xem thường của những người này, ta đã quen.
Nhưng Thẩm Thiên Xuyên lại như một con sói con.
Nó nhặt đá bên đường rồi ném vào những người đó, nhe răng hung dữ.
Những người đó tức giận tìm đến.
Ta cười mỉm: “Đạo hữu sao lại tức giận với một đứa trẻ? Nếu thực sự không thể chịu nổi, ta thay mặt đứa trẻ này xin lỗi đạo hữu vậy.”
Phải nói, thân phận kiếm tôn phu nhân thực sự hữu dụng.
Ít nhất không ai dám tìm rắc rối với ta và Thẩm Thiên Xuyên.
Vì vậy, ta dẫn Thẩm Thiên Xuyên đến một thung lũng yên tĩnh.
Đằng sau vẫn có một cái đuôi nhỏ.
Ta biết đó là Tạ Cửu Tri.
Ngày đó Tạ Lan nói để Tạ Cửu Tri chuyển về viện.
Nhưng Tạ Cửu Tri luôn nghe lời Tạ Lan, lần đầu tiên cứng đầu, trốn ở chỗ của Kiều Thính Vân không chịu đi.
Có Kiều Thính Vân bảo vệ, Tạ Lan không thể bắt được Tạ Cửu Tri.
Nhưng ta biết Tạ Cửu Tri hàng ngày đều lén lút đến bên ngoài viện nhìn ta.
Ta cũng biết nó đang làm gì.
Chỉ là muốn từ những thói quen sinh hoạt mà xác định xem ta có thực sự là mẫu thân của nó hay không.
Có lẽ vì ta không có khả năng đích thân dạy dỗ Tạ Cửu Tri.
Thêm vào đó, có một thời gian ta vô cớ suy yếu, hồn phách không ổn định.
Tạ Lan liền mang Tạ Cửu Tri theo bên mình.
Kết quả sau này là Kiều Thính Vân đích thân dạy dỗ Tạ Cửu Tri.