Claire cảm thấy kiệt sức và không thể làm gì nổi nữa. Steve đã chết, còn Chris không biết có đến kịp hay không, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa thì mọi thứ cũng sẽ nhanh chóng nổ tung thôi, và cô chẳng thể làm gì hơn.
“Bạn còn hai phút nữa để đến cự ly an toàn tối thiểu,” máy tính vẫn kiên nhẫn nhắc nhở. Claire giơ ngón tay giữa hướng về phía cái loa gần nhất. Nếu quả thật có địa ngục, cô tin chắc nó đang ở trong thang máy chứ không đâu khác.
Chỉ còn mỗi một chiếc phản lực nơi mà thang máy đưa cô đến, Claire ngồi tựa lưng vào khung hàng rào trước nó, hai tay vòng qua gối, đôi mắt nhìn chăm chăm vào cửa buồng thang máy. Cô nhìn, cô chờ đợi, nỗi lo lắng dâng tràn, một phần trong cô đã hoàn toàn tin rằng Chris sẽ chẳng đến khi tiếng chuông báo động vang xuyên qua khu sân bay trống rỗng, vọng vào tai cô.
Đừng bỏ em, anh Chris, Claire co mình lại chặt hơn. Cô nghĩ đến Steve, nhớ lại những hành động buồn cười của cậu. Nhớ cái cách cậu nhìn như thể cô đang điên đến nơi.
Đến ngay đi, Chris, Claire nhắm mắt lại, càng ước ao mãnh liệt hơn. Cô không thể mất anh ấy, trái tim cô nhất định không thể chịu nổi.
“Đừng bắt em phải ở một mình nữa, được không?” Claire đang cố giữ cho nước mắt không lộ ra trong giọng nói của mình.
Chris không đáp ngay, và cô ngay lập tức hiểu ra, hiểu ra rằng vẫn chưa kết thúc cho cả hai người bọn họ. Cho nên câu cô hỏi là quá khó khăn để trả lời.
“Umbrella,”Claire thốt lên, và Chris gật đầu.
“Chúng ta phải kết thúc chuyện này, một lần và mãi mãi,” giọng anh quả quyết. “Chúng ta phải làm thôi, Claire.”
Claire chẳng biết phải nói gì nữa, và cuối cùng cô cũng quyết định không nói thêm gì. Khi vụ nổ xảy ra trong khoảnh khắc sau đó, Claire đã không nhìn. Cô đã khép mắt lại, duỗi người trên ghế, hy vọng rằng một khi chìm vào giấc ngủ, cô sẽ không còn mơ nữa.