Minh Duyệt sững sờ, cô bé thật sự không ngờ nàng lại định nghĩa mối quan hệ của mình với Tạ Sở như vậy, nhưng lại cảm thấy nó rất phù hợp với phong cách của nàng.
"Vậy anh ta từng có tình cảm với cô không? Hay vẫn chỉ luôn diễn kịch?"
"Chắc là có, nhưng không lãng mạn cũng chẳng ngọt ngào." Minh Kiều đáp: "Loại tình cảm này là có, nhưng chỉ đủ để giúp anh ta chống đỡ giờ phút chung đụng với tôi thôi."
Đã không có cảm tình gì cả, lại còn phải diễn kịch mười năm như một, không khác nào tra tấn tinh thần. Nguyên chủ sẽ không phát cáu khó xử người khác suốt 24/24, hai người họ có tuổi thơ thuần khiết nhất, tuổi thiếu niên đương nhiên là rất đẹp.
Nếu nguyên chủ là người không đáng để lưu luyến chút nào, thì Minh Duyệt sẽ không xoắn xuýt đến nhường này.
Nhưng nếu là vậy, Tạ Sở nói xem nguyên chủ như bạn bè, khi không cần phải dính lên thì chỉ quan tâm như bạn bè với nhau, đó mới là ý nghĩ chân thật nhất của anh ta.
"Mà nó cũng chẳng hề có sức nặng, một khi tôi trở nên vô dụng với anh ta, lại còn cản đường anh ta, anh ta vẫn sẽ loại bỏ tôi không thương tiếc."
Hệ thống nghe vậy không thể không nói: [Thật đáng sợ.]
Điều này thậm chí còn đáng sợ hơn việc Tạ Sở vốn không có tình cảm gì với nguyên chủ, một mực chỉ muốn diệt trừ nguyên chủ nhiều.
Minh Kiều: [Lợi ích là trên hết, người tàn nhẫn đều có phong cách sẽ làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích của họ. Mi thấy nhiều rồi thì sẽ quen thôi.]
Hệ thống không thực sự muốn nhìn thấy nhiều kẻ lòng dạ hiểm độc đến thế, nó thấy thế giới này không đáng giá.
Nhưng có một câu hỏi mà nó đã tò mò mãi: [Kí chủ, cô nói xem, nếu người đối mặt với cục diện bây giờ là nguyên chủ thì sao?]
Nếu không thể ở mãi trong cảnh thái bình giả tạo nữa, sống một cuộc sống theo ý mình, nàng ta sẽ làm gì nếu biết rằng vị hôn phu của mình thuê người giết mình đây?
Lúc đầu, nó nghĩ rằng nguyên chủ sẽ không thể chịu đựng được tất cả những chuyện này, nhưng bây giờ nó biết một khía cạnh hoàn toàn khác trong tính cách nàng ta, suy đoán trong quá khứ không còn chính xác nữa.
Minh Kiều trả lời không chút do dự: [Nàng ta sẽ tìm cách giết Tạ Sở.]
Hệ thống hít hà một hơi sâu, đẩy nhanh sự nóng lên toàn cầu, nhưng ngẫm lại cũng khó mà phản bác.
Bởi, cho dù trong tính cách của nguyên chủ có tốt xấu thế nào vẫn có một điều không thể chối cãi rằng nàng ta rất cực đoan, cũng là một người tàn nhẫn.
[Thanh mai trúc mã, tương ái tương sát.] Hệ thống đánh giá.
Nói vậy chưa đúng hoàn toàn nhưng lại thích hợp nhất.
Mối quan hệ này có trọng lượng quá nhẹ và quá méo mó, nói ghét thì cũng có chỗ không đến nỗi, nói yêu thì lại chẳng thể xác định đã từng tồn tại tình yêu hay chưa.
Nó còn có thể làm gì khác ngoài than thở về sự phức tạp của bản chất con người đây.
"Tính bi kịch giữa chúng ta là chuyện đã định sẵn rồi."
Câu chuyện của họ được định sẵn để kết thúc trong bi kịch.
"Một người kiêu ngạo, một người bạc tình, không ai có thể cứu chuộc ai cả."
Không ai bận tâm đến việc cứu người kia.
So với họ, Minh Kiều cảm thấy ít ra mình còn là người bình thường.
Minh Duyệt im lặng lắng nghe lời nói của Minh Kiều, có lẽ là bởi vì chuyện Tạ Sở trước đó, tất cả sự ấm áp và đẹp đẽ trong ấn tượng của cô bé đều bị xé toạc, vậy mà cô bé cũng không hề thấy quá sốc.
Thật tàn nhẫn, bản thân vấn đề này rất tàn nhẫn, việc Minh Kiều phân tích nàng và Tạ Sở một cách bình tĩnh như vậy cũng rất tàn nhẫn.
Khi người ta kể về quá khứ của mình, họ sẽ vô thức tránh né và làm đẹp cho bản thân, nhưng Minh Kiều lại biểu hiện ra sự tàn nhẫn của mình với người lạ.
Nhưng nếu suy nghĩ kỹ, đây cũng là phong cách nhất quán của nàng từ trước tới giờ. Nàng làm việc không bao giờ quan tâm đến ánh mắt của người khác, cũng không che giấu điều đó, khiến người khác tức đến mức nghiến răng.
Mà gió đêm thổi đến đột nhiên rất lạnh, giống như một nhát đao hơn là không khí lạnh lẽo của mùa đông.
"Chị vẫn luôn biết rõ ư?"
"Không hẳn." Minh Kiều quay đầu lại liếc nhìn nhà kho: "Mãi cho đến khi anh ta chết tôi mới thông suốt."
Đôi mắt tròn trịa của Minh Duyệt dán chặt vào nàng, lắng nghe câu chuyện của nàng.
"Trước khi anh ta chết bọn tôi đã nói vài câu, tôi nhận ra anh ta không ghét tôi, cũng không hận tôi, điều này không hoàn toàn trùng khớp với suy luận của tôi." Minh Kiều nói.
Thế thì lạ thật, nếu đã muốn giết ai thì kiểu gì cũng phải có ít cảm xúc tự nhiên như ghét hay hận mới đúng.
Nhưng trên thực tế, trên đời này có hai loại người giết người không cần có oán hận. Một là vì lợi ích không từ thủ đoạn, hai là giết người cho vui.
Minh Kiều cho rằng Tạ Sở là người ở trước, nhưng rõ ràng anh ta phức tạp hơn một chút.
"Tôi luôn cảm thấy hành động diễn kịch mơ hồ lấy lòng người khác đối với anh ta là sự sỉ nhục, anh ta nên ghét bỏ và coi thường tôi mới phải."
Minh Kiều nói: "Bởi vì bệnh chung của những kẻ phản diện thông minh là họ nghĩ rằng một kẻ ngốc không nên có được nhiều thứ hơn họ, không nên sống tốt hơn họ."
Câu tổng kết này rất đúng trọng tâm, khiến Minh Duyệt và hệ thống cảm thấy mọi thứ nên tiến triển như thế.
"Nhưng anh ta đã không làm vậy, chỉ có thể nói rằng mối quan hệ của chúng tôi không phải hoàn toàn là giả tạo. Và theo quan điểm của anh ta, anh ta chỉ đang lợi dụng tôi thay vì tâng bốc." Minh Kiều lắc đầu, đơn thuần cảm khái: "E rằng trong nhà anh ta cũng có người đóng vai trò là người để anh ta nịnh nọt."
[Nguyên chủ và Tạ Sở bị cô nhìn thấu hết cả rồi.] Hệ thống nói: [Đọc vị được hai kẻ phức tạp như thế, kí chủ cô ghê gớm thật.]
Minh Kiều cười như không cười: [Ta coi như mi đang khen ta vậy.]
Nghe xong lời nói của nàng, Minh Duyệt lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nếu Minh Kiều luôn biết và duy trì mối quan hệ như vậy với Tạ Sở, cô bé sẽ không cảm thấy Tạ Sở đáng thương và vô tội đến nhường nào, nhưng sự tỉnh táo và tàn nhẫn của Minh Kiều sẽ khiến cô bé không thể chấp nhận được.
Mà Minh Kiều nói vừa mới hiểu ra, vậy có lẽ nàng vẫn còn hơi buồn về cái chết của Tạ Sở. Nàng đang hồi tưởng, đang ngẫm lại.
Dù nàng sẽ không bao giờ thừa nhận trong từ điển của mình lại có hai từ "ngẫm lại".
Cũng đúng thôi, người này xấu tính đến tột cùng, rất cảm xúc nhưng lại chẳng bao giờ chịu yếu thế.
Bộc bạch sự khổ sở ra cho người khác biết đối với nàng là yếu đuối.
Vịt chết mỏ còn cứng, miệng vững hơn lòng.
Khổ đau hay áy náy cũng phải tỏ ra là người tàn nhẫn nhất trên thế giới.
Thật sự là kì cục muốn chết.
Kẻ khó hiểu số một thế giới không ai khác chính là nàng.
"Ừm, tôi hiểu rồi." Minh Duyệt nói: "Nói cho cùng thì cũng do anh ta gieo gió gặt bão. Nếu anh ta không có ý đồ xấu, thuê Thợ săn thì sẽ không bị người ta giết ngược, nên chị không cần phải thấy..."
Không cần phải thấy mình đã hại anh ta, đừng thấy áy náy, nhưng nếu nói thế thì Minh Kiều sẽ biết cô bé đã xem rõ nội tâm chị, có thể sẽ thẹn quá hóa giận.
"Buồn." Cô bé nói.
Minh Kiều hoàn toàn không nhìn ra Minh Duyệt đang nghĩ gì, nàng chỉ thấy tam quan của đứa trẻ này thật sự rất chính trực! Không hề vì sự không hoàn mỹ của kẻ bị hại là nàng mà đi thông cảm cho Tạ Sở.
Đã quay ra an ủi nàng, lại còn tiếp nhận hết những suy nghĩ và thái độ tàn nhẫn như vậy của nàng, chắc bị tàn phá quen rồi chăng?
Nàng cảm thấy lần này mình không tạo ra hiểu lầm gì, tâm lý ổn định, bèn quan tâm đến tình hình chiến đấu bên phía Đường Hiểu Ngư.
"Thực ra tôi đã không sao rồi, sao em không đến chỗ Dạ Oanh hỗ trợ đi?"