Thần Y Trở Lại

Chương 5867: Đỗ thủ khoa nha



Hàn Chí Thành vội phất tay: “Không được, không được đâu. Cháu đầu tư tiền sao có thể không giữ cổ phần. Thế này đi, chú giữ một phần, Băng Nghiên giữ ba phần, cháu giữ sáu phần. Bọn cháu còn trẻ, chú thì đã có tuổi rồi, sớm muộn gì thì cơ nghiệp cũng là của bọn cháu, chú không thể nắm giữ quá nhiều cổ phần”

Ngô Bình thấy ông ta chân thành đến vậy nên cũng không cố chấp nữa, nói: “Chú, cháu còn giúp chú tìm được một trợ lý, giúp việc quản lý và kinh doanh, đó là bố nuôi của cháu. Cháu định chuyển năm phần trăm cổ phần của cháu cho ông ấy”.

Hàn Chí Thành gật đầu: “Được, cháu cứ quyết định. Ngày mai chú gặp mặt ông ấy, thương lượng xem nên bắt tay từ đâu”

Ngô Bình nói sơ rồi quay về phòng của Hàn Băng Nghiên. Hàn Băng Nghiên buồn ngủ nên đã ngủ từ sớm, cậu lấy bút ra, vắt óc suy nghĩ, dựa theo y lý và một số phương thuốc trong ký ức, kết hợp với tình hình hiện tại rồi viết công thức trà.

Cậu viết xong công thức thì gục xuống ngủ, ngày mai đã phải thi đại học, cậu quyết định thả lỏng một chút, ngủ một giấc cho khỏe.

Ngày hôm sau, Hàn Băng Nghiên cùng Ngô Bình đến trường thi, khu vực xung quanh trường thi đã rào đường, xe hơi không thể đi qua, họ chỉ có thể đi bộ qua từ rất xa.

Trước khi vào trường thi, Hàn Băng Nghiên nói: “Anh Bình, anh phải cố lên”

Ngô Bình nói: “Yên tâm đi”

Lúc này, Từ Kiêu cầm hoa hướng dương, hớt hải chạy đến, không ngờ cậu ta lại mặc sườn xám đỏ xẻ tà, thân hình của cậu ta dường như có thể làm căng toạc bộ sườn xám ngay lập tức.

“Anh Bình, đàn em chúc anh giành được thẳng lợi”. Cậu ta vừa nói vừa đưa hoa hướng dương trong tay qua: “Đỗ thủ khoa nhat”

Ngô Bình nhìn dáng vẻ buồn cười của bạn thân thì cảm thấy vừa tức cười vừa cảm động, cậu nhận lấy hoa hướng dương, nói: “Biết rồi, nếu như tôi không đỗ thủ khoa thì thật có lỗi với tấm lòng của cậu”

Từ Kiêu cười toét miệng: “Đương nhiên rồi”

Sau khi vào trường thi, môn thi đầu tiên là ngữ văn. Từ sau khi đầu óc cậu có thêm vô số ký ức, thành tích ngữ văn của Ngô Bình đã trở nên rất tốt, đặc biệt là tập làm văn, luôn đạt được điểm tuyệt đối, những phần khác cũng gần như không bị mất điểm. Bài thi có điểm tuyệt đối một trăm năm mươi điểm thì ít nhất cậu cũng có thể được một trăm bốn mươi mấy điểm.

Hôm nay, lúc mở đề thi, Ngô Bình đã bắt đầu viết. Bây giờ cậu viết chữ bằng bút mực rất đẹp, bất cứ chữ nào phóng to cũng có thể đem đi triển lãm thư pháp cho người ta thưởng thức.

Ngô Bình viết liên tục không ngừng, đến gần phút thứ năm mươi, cậu đã hoàn thành hết tất cả các câu hỏi. Sau khi cậu kiểm tra lại một lượt thì đã nộp bài sớm sau một tiếng đồng hồ.

Cậu ra khỏi trường thi thì gọi Hàn Băng Nghiên và Từ Kiêu đi chơi điện tử. Nhờ có sự giúp đỡ của cậu, Từ Kiêu đã kiếm được một khoản, cậu ta mua cho gia đình một căn nhà, còn đặc biệt giành riêng một căn để chơi điện tử.

Từ Kiêu mời hai người họ về nhà, ba người cùng chơi trò ăn gà, trong lúc đó họ còn nhận được một vụ làm ăn cá cược thắng thua, kiếm được hơn ba chục ngàn, đương nhiên toàn bộ số tiền đó điều được đưa hết cho Từ Kiêu.

Buổi chiều thi toán, đề thi lần này khá khó, rất nhiều thí sinh nhìn thấy đề thi đều ngơ ngác, có vài thí sinh còn bật khóc khi làm, cảm giác mình học toán mấy chục năm đều uổng công.

Đến cả Ngô Bình cũng cảm thấy đề khó, nhưng cậu đều giải được hết. Sau một tiếng đồng hồ, cậu chỉ còn lại một câu khó nhất.

Lúc này, phần lớn các thí sinh đều mới chỉ làm được một nửa, cũng có nghĩa là họ sẽ không thể làm xong hết bài thi trước khi hết giờ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.