Tất cả những gì ông ta nhận lại được là Lý Dương rời đi mà không ngoảnh lại, bóng lưng dứt khoát.
Sắc mặt giáo sư Dương tái nhợt, trước mắt biến thành màu đen, thế là xong đời rồi.
Người từ đại sứ quán nhanh chóng đến lo liệu hậu quả.
Đoàn trưởng Vương và người của ông ta nhanh chóng đi lên tầng chín. Trước cửa có một người đàn ông mặc đồ đen trông rất nghiêm túc đang canh giữ.
Khi thấy ông ta tới, anh ta lập tức ưỡn thẳng người lên, nói: “Đoàn trưởng Vương! số 3 và số 9 đang âm thầm bảo vệ bên trong.”
Đoàn trưởng Vương khẽ gật đầu, người đàn ông mặc đồ đen nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Theo quy định, trừ khi có chuyện ảnh hưởng tới tính mạng, những người này sẽ không xuất hiện trước mặt người khác, mà sẽ ẩn náu trong bóng tối để bảo vệ họ, những người đó là những anh hùng thầm lặng.
Ông ta cao giọng gọi: "Tiêu Thanh Bình, Lạc Di, đi ra đây."
Ông ta gọi vài lần rồi gõ mạnh cửa, mới thu hút được sự chú ý của những người bên trong.
Cánh cửa mở ra, đoàn trưởng Vương nhìn bên trong ca hát nhảy múa, Lạc Di ngồi trên sân khấu dễ thấy nhất, tay cô cầm bỏng ngô, ngồi xem biểu diễn rất vui vẻ, khóe miệng cong lên.
Đúng là lo bò trắng răng rồi.
Tiêu Thanh Bình vẫy tay chào ông ta: "Đoàn trưởng Vương, bác sĩ đến chưa? Ông nội và em gái của ông vẫn đang hôn mê đó."
Nhìn thấy đoàn trưởng Vương xuất hiện, anh biết tình hình đã được kiểm soát.
"Bác sĩ sắp đến rồi, chúng ta trước đỡ bọn họ về phòng đi." Đoàn trưởng Vương bế em gái đi ra ngoài, cau mày nói.
Tiêu Thanh Bình đột nhiên nhớ ra điều gì đó, chỉ vào những người đang biểu diễn trên sân khấu: “Đúng rồi, tôi muốn xin một chiếc máy vi tính, tôi đã hứa sẽ tặng nó làm phần thưởng cho bọn họ rồi.”
Đoàn trưởng Vương lạnh lùng hỏi: “Không phải ai hứa thì người đó phải sẽ thực hiện sao?”
“Tôi chỉ là một sinh viên nghèo thôi.” Tiêu Thanh Bình nói một cách vô cùng hợp tình hợp lí.
Đoàn trưởng Vương: “...” Tên này cũng vô liêm sỉ như Lạc Di vậy.
Ông ta dặn dò vài câu, cấp dưới lập tức đi chuẩn bị một chiếc máy vi tính.
Ông ta bế em gái đi phía trước, nhân viên công tác cõng ông cụ Tiêu đi ở giữa, Tiêu Thanh Bình nắm tay Lạc Di đi ở phía sau.
Những cấp dưới khác vây quanh bọn họ, nhanh chóng đưa người về phòng, bác sĩ cũng nhanh chóng chạy tới. Sau khi khám xong bác sĩ kết luận không vấn đề gì, lượng thuốc hít vào không lớn, một lát sau sẽ tỉnh lại.
Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Lạc Di cuối cùng cũng có thể ngồi xuống uống một ngụm nước: "Đoàn trưởng Vương, ngày mai tôi muốn đi cầu Kim Sơn với Tiêu Thanh Bình."
Tiêu Thanh Bình nhìn sang, vẻ mặt có chút lo lắng.
Đoàn trưởng Vương tức giận trừng mắt nhìn cô: "Không được, Lý Dương trốn thoát một cách bình an vô sự, ông ta sẽ không bỏ cuộc đâu. Người đàn ông này rất tàn nhẫn, ông ta tàn nhẫn với chính bản thân, với người khác ông ta còn tàn nhẫn hơn."
Đi một mình rất nguy hiểm, lỡ bị bắt thì sao?
Tiêu Thanh Bình vô cùng thất vọng, khẽ cau mày, trong lòng cảm thấy trống rỗng.
Lạc Di chán ghét phàn nàn: "Anh kém quá!"
Đoàn trưởng Vương cảm thấy mình cần phải giải thích cho bản thân: “Với nhiều năm tích lũy, cộng với sự hỗ trợ bí mật của chính quyền địa phương, ông ta có nhiều nhân lực hơn chúng ta, đồng thời nắm được nhiều thông tin và mối quan hệ hơn chúng ta…”
Đây là sân nhà của Lý Dương, đó là sự thật không thể chối cãi.
Lạc Di cười khẩy: “Nói cách khác là không có cách nào trừ khử được ông ta?”
Đoàn trưởng Vương cười gượng: "Khó lắm. Ông ta là trùm sò, còn xuất thân từ xã hội đen. Lần này chúng ta không thể giữ được ông ta thì lần sau sẽ càng khó khăn hơn."
Trận này được coi như là hòa, không thắng cũng không thua.
Ông ta bảo vệ được mọi người, điều tra ra lũ sâu mọt. Còn Lý Dương thì bình thản rời đi ngay trước mặt ông ta.