Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 151: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó - Chương 151 Chương 151



Hứa Quan Quan đi vòng qua nắm lấy cổ áo Giang Bằng Vũ, quay đầu nhìn Giang Niệm Tư: “Bác sĩ Giang, tôi có thể đưa anh ấy đi được không?”

Giang Niệm Tư không hiểu tại sao Giang Bằng Vũ lại sợ Hứa Quan Quan như vậy, nhưng Hứa Quan Quan có lẽ sẽ không ăn thịt anh trai mình.

Vì vậy, giữa đồng nghiệp và anh cả, cô đã dứt khoát lựa chọn những đồng nghiệp tương lai của mình.

Chủ động tránh sang một bên nhường đường cho Hứa Quan Quan, Giang Niệm Tư cười nói: “Bác sĩ Hứa cứ tùy ý an bài, tôi không phản đối.

“Nhưng tôi thì có ý kiến..... A!”

Giang Bằng Vũ chưa kịp nói xong đã bị Hứa Quan Quan kéo đi.

Anh không thể tin quay lại nhìn Giang Niệm Tư, tự hỏi tại sao em gái anh lại nhẫn tâm từ bỏ anh.

Giang Niệm Tư cảm thấy buồn cười, chẳng lẽ là ảo giác?

Tại sao cô lại thấy anh trai mình đỏ mặt?

Nếu có thể thấy màu đỏ trên làn da ngăm đen của anh ấy, đại khái đó phải là biểu hiện của việc anh ấy đang rất thẹn thùng có phải không?

Chuyện này hơi khó xảy ra......

Giang Niệm Tư vỗ đầu mình một cái, không thể suy nghĩ linh tinh, nếu không phải như vậy thì sao?

Cô quay đi, từng bước một đi lên lầu rồi tìm kiếm số phòng trong trí nhớ của mình, đi tới cửa phòng Thẩm Trình.

Sợ anh ấy ngủ rồi nên Giang Niệm Tư không gõ cửa mà nhẹ nhàng đưa tay đẩy cửa đi vào.

DTV

Phòng bệnh tối om, Giang Niệm Tư cẩn thận đi đến bên giường.

Trong ánh sáng lờ mờ, Giang Niệm Tư nhìn thấy Thẩm Trình đang nhắm mắt lại, thở đều đều.

Anh ấy ngủ rồi à?

Giang Niệm Tư thở dài, cô tuy đã cố gắng hết sức để thực hiện những điều mình hứa với người khác, nhưng mà tình huống không cho phép.

Cô vốn muốn cho anh ấy một bất ngờ.

 

 

Bây giờ người ta đã ngủ rồi, hẹn gặp lại anh vào ngày mai vậy.

Giang Niệm Tư lặng lẽ xoay người, đang định rời đi thì ngón tay của cô đột nhiên bị người nắm lại.

Những ngón tay có khớp nối rõ ràng đan vào nhau, ngón tay anh mảnh khảnh và khỏe mạnh, nắm chặt lấy tay cô.

Lúc cô vừa mở cửa thì Thẩm Trình liền tỉnh dậy, anh ấy tưởng rằng nửa đêm rồi còn có người dũng cảm như vậy, dám xông vào phòng mình. Anh còn đang chuẩn bị tấn công thì đột nhiên ngửi thấy một mùi thơm quen thuộc.

Mùi hương làm m.á.u anh sôi trào lên.

Là cô ấy.

Cô ấy đã đến.

Hôm nay cô ấy thực sự đã về vừa kịp lúc.

Anh còn tưởng cô không có ý định quay lại nữa.

Niềm vui bất ngờ sau một ngày thất vọng mất mát là điều mà người khác khó có thể cảm nhận được.

Thẩm Trình mở mắt ra, đôi mắt hoa đào quyến rũ của anh ấy vào ban đêm càng thêm quyến rũ, nốt ruồi ở khóe mắt khiến anh giống như yêu tinh chuyên đi khóa hồn người khác.

Anh nhìn bóng lưng Giang Niệm Tư một lát rồi dùng ngón tay mình, từng chút một quấn quanh những ngón tay mềm mại của cô.

“Bác sĩ Giang... em đến đây để gặp tôi à?” Anh vừa tỉnh dậy, giọng nói trầm thấp trêu chọc khàn khàn pha lẫn chút mê hoặc, yết hầu cuộn lên lăn xuống, dường như không thể tin cảnh tượng trước mắt mình là sự thật.

Giang Niệm Tư cho rằng tình cảm của cô với Thẩm Trình đã trở nên bình thản như những đôi yêu nhau lâu.

Mãi cho đến khi cô nghe thấy giọng nói kìm nén và phấn khích của anh, cô mới nhận ra rằng hoá ra mình đối với anh ấy, không chỉ có những cảm xúc bình đạm cô đã nghĩ.

Sau cuộc chia ly nho nhỏ, cảm giác thẹn thùng và phấn khích khi vừa gặp người ấy ập đến trong lòng Cô.

Giang Niệm Tư không hề khẩn trương, nhưng trong lòng lại có một chút xấu hổ.

Cô dịu dàng nói: “Nếu không phải đến gặp anh, thì chẳng lẽ ban đêm em muốn đến phòng bệnh của anh để trộm đồ của anh hay sao?”

Cô khẳng định được rằng anh vẫn luôn mong chờ Cô.

“Ừ, em đã đánh cắp trái tim của anh rồi” Đôi mắt đen của Thẩm Trình dường như sáng lên trong đêm, sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, anh hưng phấn bật dậy khỏi giường.

Trong đầu Giang Niệm Tư tràn ngập nghi vấn, dấu vết xấu hổ vì lời nói yêu đương phù phiếm ban nãy đã hoàn toàn biến mất.

Quay lại nhìn anh, cô chỉ muốn hỏi anh, anh có đang nghiêm túc không đấy?

Nhưng khi thấy ánh mắt nóng rực của anh, Giang Niệm Tư cũng không hỏi gì nữa, cô hiểu anh rất nghiêm túc khi nói ra những lời yêu đương trần trụi như vậy.

Cuối cùng cũng là không nhịn được nữa, Giang Niệm Tư cười lớn, giơ tay nhéo mặt anh, giọng điệu chán ghét nói: “Đội trưởng Thẩm, anh nói chuyện tình cảm thật ngô nghê quá!”

Giọng cô nhẹ nhàng, khi nhéo mặt anh, cô cúi xuống sát vào anh, đến nỗi khoảng cách giữa cô và anh không quá một nắm tay.

Thẩm Trình biết rõ về cô, bình thường tuy cô luôn nói chuyện nhẹ nhàng với mọi người nhưng cô lại có chút xa cách, có chút hơi khó gần, thuộc loại cho người ta cảm giác cao lãnh mà dịu dàng.

Giờ cô như thế này làm cho anh cảm thấy mình đang chìm trong một không gian mơ màng.

Cô sẽ không làm ra hành động như vậy với những người cô không quan tâm.

Và ngay khi cô trở về sau chuyến đi dài, điều đầu tiên cô làm là tìm đến gặp anh.

Điều này khiến cho Thẩm Trình khó có thể không suy nghĩ nhiều.

Vì vậy, rõ ràng là cô cũng thích anh và sẵn sàng cho anh một cơ hội...

“Không phải là ngô nghê, đó là lời thật lòng”

Thẩm Trình ngồi ở trên giường, ngơ ngác nhìn cô: “Bác sĩ Giang, tôi có thể hỏi em một vấn đề...”

Từ “không?” cuối cùng bị chặn lại trong miệng, chưa kịp nói ra.

Giang Niệm Tư là người có thể tùy ý hành động theo tâm trạng, người đàn ông trước mặt có khuôn mặt rất tuấn tú, lại đang lộ ra ánh mắt ngây thơ nhìn về phía cô, cô thừa nhận mình đã bị quyến rũ.

Nhan sắc là thứ rất quan trọng.

Giang Niệm Tư nghiêng đầu, áp môi mình vào mỗi anh, sau đó nghe thấy rõ ràng từng nhịp tim mạnh mẽ của Thẩm Trình.

Âm thanh giống như tiếng trống đang đập, có độ rung rõ ràng.

Còn về phía Thẩm Trình, khoảnh khắc cô gái anh thích đột nhiên tiến đến gần và bất ngờ hôn anh, anh cảm thấy mình đã mất đi khả năng suy nghĩ, cả cơ thể lẫn trí óc đều trở nên lâng lâng và trôi bồng bềnh trong không trung.

Tiếp theo đó là sự ngây ngất và phấn khích lạ thường.

Thẩm Trình siết c.h.ặ.t t.a.y cô, giọng nói trở nên căng thẳng: “Giang, bác sĩ Giang... em như thế này, là có ý gì?”

 

 

Anh biết ý cô là gì, nhưng anh chính là muốn hỏi cho rõ.

Giang Niệm Tư tự nhiên thấy anh quá ngốc rồi.

Làm thế nào mà anh có thể nói ra câu hỏi này?

Đôi môi hồng mềm mại của cô nhẹ nhàng cọ vào môi anh, Giang Niệm Tư đưa tay ra vòng qua cổ anh, nhỏ giọng nói vào tai anh: “Em đang hôn bạn trai của em.”

Bạn trai!

Một lời nói đơn giản có thể dễ dàng lấy đi mọi cảm xúc của Thẩm Trình, hạnh phúc đến quá nhanh và đột ngột khiến anh có chút bối rối.

Anh dùng hết sức lực đè nén ham muốn của mình lại, dùng hai tay giữ chặt vai cô rồi từ từ đẩy cô ra.

Nhìn đôi mắt hạnh sáng ngời của cô, trái tim Thẩm Trình tan chảy trong ánh mắt dịu dàng đó.

“Bác sĩ Giang, em nói lại một lần nữa đi..”

Thấy anh ấy quá ngốc nghếch, khóe miệng Giang Niệm Tư nhếch lên, cô cười nói: “Em nói, em đang hôn bạn trai của mình, như vậy có được không?”

DTV

Có thể, đương nhiên là có thể.

Thẩm Trình hưng phấn đến nỗi không thể diễn tả bằng lời, anh ngơ ngác nhìn cô một lúc lâu mới thốt lên được một câu, vẫn là ngốc nghếch.

“Em, em đã đồng ý làm bạn gái của anh rồi sao?”

“Hȧ?”

Hiện tại đến lượt Giang Niệm Tư há mồm ngơ ngác.

“Không phải em đã đồng ý với anh từ lâu rồi sao?”

Từ lâu?

Chuyện đó xảy ra khi nào?

Thẩm Trình ngơ ngác nhìn cô.

Giang Niệm Tư nhìn qua đôi mắt mờ mịt không hiểu gì thì đã đoán được tất cả suy nghĩ của anh.

“Đừng nói là anh không biết... không biết rằng lúc trước khi rời đi, em đã đồng ý làm bạn gái của anh rồi đấy chứ?”

Vậy hoá ra là chuyện đã xảy ra lúc trước khi cô quay về nhà.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.