Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 163: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó - Chương 163 Chương 163



Chủ nhiệm Lý nghe đến hăng hái sôi nổi mặt đỏ hồng hồng. Bác sĩ lợi hại như vậy ông Lục làm cách nào tìm được?

Bác sĩ Đỗ cũng bị tài năng và học vấn của Giang Niệm Tư làm cho kinh diễm. Thế này thì có chỗ nào là bị làm khó dễ, rõ ràng là cho mọi người lên lớp. Có vài vấn đề ông ấy suy nghĩ trăm lần vẫn không có lời giải mà qua miệng cô lại đơn giản giống như là môn toán của học sinh cấp một. Không hổ là đồ đệ ông bác sĩ Trương.

Bác sĩ Đỗ vội vàng đưa tay lấy ra bút ghi chép lại vấn đề Giang Niệm Tư nói ở trên sổ tay. Ông ấy có thói quen mang theo laptop và bút bên người chính là vì thuận tiện lúc nào cũng có thể ghi lại được tình hình ca bệnh đặc biệt có thể đột ngột phát tác.

Chủ nhiệm Lý cũng muốn tìm bút ghi chép một chút thế nhưng ông ta là giám khảo, về cơ bản thì chưa từng nghĩ đến việc này. Vội vàng hấp tấp nhìn một vòng về sau, phát hiện bác sĩ Đỗ bên cạnh cầm bút điên cuồng ghi chép, ông ta đành phải mặt dày tới gần nhỏ giọng nói: “Bác sĩ Đỗ, đợi lát nữa chia cho tôi một phần ghi chép.

Bác sĩ Đỗ vội vàng viết lách đến mức quên trời quên đất. Chủ nhiệm Lý mới vừa dựa đi tới liền bị ông ấy đẩy ra: “Đi ra, đừng cắt ngang tôi”

DTV

Chủ nhiệm Lý: “...”

Hứa Quan Quan trợn mắt há hốc mồm nhìn Giang Niệm Tư trên bục dường như tản ra “hào quang giáo viên” mà nghi hoặc chọc chọc bác sĩ Từ bên cạnh: “Bác sĩ Từ, bác sĩ Giang này rất lợi hại phải không?”

Bác sĩ Từ không có bút đang nghe giảng một cách hết sức chăm chú dự định ghi nhớ trong đầu, Hứa Quan Quan quấy rầy một cái làm anh ta liền quên hết rồi.

Anh ta ngỡ ngàng trong giây lát liền nghiêng đầu nhìn Hứa Quan Quan, ánh mắt hết sức u oán: “Bác sĩ Hứa, cô phiền c.h.ế.t đi được.”

Hứa Quan Quan: “Hả?”

Người bị kích thích nghiêm trọng nhất ở đây không còn ai khác ngoài Trương Thành Hiệu. Anh ta vẫn cho là Giang Niệm Tư đi cửa sau căn bản không có học vấn thực tế gì. Không nghĩ tới cô lại có thể lợi hại như vậy. Vốn là câu hỏi hoạnh hoẹ lại biến thành đòn bẩy bộc lộ tài năng của cô.

 

Trái tim Trương Thành Hiệu dần dần chìm vào đáy cốc đồng thời vẻ mặt thất bại nóng bừng bừng.

Cho nên ngay từ đầu cô đã lợi hại hơn anh ta ư?

Trương Thành Hiệu là thiên chi kiêu tử nhưng chính bởi vì như vậy nên mới hiểu được ngày hôm nay Giang Niệm Tư nói những cái này tuyệt đối không chỉ là làm bừa liền có hiệu quả.

Một loại cảm giác xấu hổ dâng lên trong lòng, Trương Thành Hiệu nhìn Giang Niệm Tư với vẻ mặt rối rắm. Muốn nói là thích thì anh ta không có bao nhiêu cảm giác sâu sắc, chẳng qua là đàn ông thấy phụ nữ xinh đẹp thì động lòng mà thôi. Mà anh ta cho là bản thân lợi hại hơn thì cô sẽ ngưỡng mộ mình, chỉ cần cố gắng một chút là có thể có được người đẹp nhưng bỗng nhiên đùng một cái biến thành người phụ nữ cao không thể với tới.

Cái loại cảm giác này khiến Trương Thành Hiệu tự ti đồng thời có loại cảm xúc không cam tâm và chán ghét.

Anh ta đột nhiên chán ghét Giang Niệm Tư như vậy.

Nếu có năng lực thế kia thì tại sao còn phải đánh giá cao địa vị như thế? Anh ta không tin mối quan hệ của cô cùng người đàn ông kia chỉ là tình yêu đơn thuần. Phần lớn là coi trọng thân phận của người đó mà thôi.

Chà, anh ta giễu cợt một tiếng, tác phong bợ đỡ mà thôi không đáng để anh ta yêu thích.

Ở hội trường không có người để ý Trương Thành Hiệu đang suy nghĩ gì.

Giang Niệm Tư nói xong một câu cuối cùng thì xoay người chào ông bác sĩ Giang: “Bảy trăm hai mươi huyệt vị, hoàn thành”

Trên thực tế huyệt vị cơ thể người thông thường là chỉ mười bốn huyệt vị Kinh tuyến mà không chỉ huyệt Kinh Ngoại Kỳ và huyệt A Thị. Huyệt vị thuộc về Y học chỉ có hơn bốn trăm cái, trong đó có một trăm linh tám huyệt vị sinh mệnh, chia làm h

Cho nên Giang Niệm Tư có thể thuộc làu toàn bộ huyệt vị làm cho người ta kinh ngạc đến rớt con ngươi ra ngoài. Hơn nữa đáp án của cô vượt xa khỏi vượt xa khỏi đề mục yêu cầu, cô phổ cập cho mọi người rất nhiều điểm mù và kiến thức mới.

Ngay cả ông bác sĩ Giang đều chưa nhớ rõ ràng cô nói bao nhiêu huyệt vị, dù sao cũng nhiều lắm mà ông ấy không đếm xuể.

Ông bác sĩ Giang ngừng lại hồi lâu mới chậm rãi nói rằng: “Tôi tuyên bố, đề mục này bác sĩ Giang đạt được một trăm điểm”

Cô được một trăm điểm là vì điểm tối đa chỉ có một trăm.”

Hội trường bùng nổ một trận hoan hô cùng tiếng vỗ tay.

Thẩm Trình nhìn cô gái được muôn người chú ý thì ý cười trong mắt cơ hồ như lan ra ngoài.

Bác sĩ Giang của anh ưu tú đến mức khiến cho anh muốn giấu đi, nhưng lại không nỡ, cô tốt đẹp như vậy xuất sắc như vậy nên tỏa sáng trên lĩnh vực mà cô dành tâm huyết.

Anh thấy thật nhiều bác sĩ nam khi nhìn cô thì ánh mắt đều sáng lên, đầu lưỡi Thẩm Trình chạm vào má khẽ cười một tiếng, trong lòng vừa chua xót vừa tự hào.

Cuộc thi này kết thúc khẳng định năng lực của Giang Niệm Tư không thấp hơn bất luận kẻ nào. Những người kia vốn là muốn chờ chuyện cười của cô nhưng cũng chỉ có thể cụp đuôi chán nản đứng dây.

Lúc chủ nhiệm Lý đi ra thì tự mình nói xin lỗi trước mặt Giang Niệm Tư. Xin lỗi vô cùng thành khẩn, nói mình không nên mang lòng tiểu nhân.

Kỳ thực đề mục khó của chủ nhiệm Lý không tính là gây khó dễ với Giang Niệm Tư, cô cũng không cảm thụ được ông ta cố ý chĩa mũi nhọn vào cô. Suy cho cùng đề mục thi viết là mọi người thống nhất. Mà cuối cùng làm đề là rút thăm quyết định, cho nên Giang Niệm Tư rất tự nhiên nói với chủ nhiệm Lý là không sao.

Sau đó hai mắt chủ nhiệm Lý lập tức sáng ngời, được nước lấn tới: “Vậy bác sĩ Giang muốn tới bệnh viện chúng tôi không? Tôi có thể giúp cô xin viện trưởng...

Viện trưởng Lục tức giận ho khan vài tiếng.

 

 

Giang Niệm Tư sửng sốt một chút rất nhanh từ chối: “Thật ngại quá chủ nhiệm Lý, tôi chỉ muốn ở chỗ này.

“Như thế này a...” Chủ nhiệm Lý đau lòng tiếc hận nhưng một giây sau mặt dày nói: “Vậy bác sĩ Giang có thể bớt chút thời gian đến bệnh viện chúng tôi giảng bài hay không?”

“Ha?”

Viện trưởng Lục tức giận đẩy hắn một cái: “Được rồi, đi nhanh lên đi, đừng làm người khác chướng måt.”

DTV

“Ách, ông đẩy tôi làm gì? Bác sĩ Giang còn chưa đồng ý đâu.”

“Đi đi đi, bác sĩ của bệnh viện chúng tôi nào có thời gian đi bệnh viện các ông, ông cho rằng ai cũng đều rảnh rỗi như các ông sao?” Viện trưởng Lục liên tiếp đuổi, rốt cuộc cũng đuổi chủ nhiệm Lý đi rồi.

Trong phòng làm việc của viện trưởng chỉ còn lại Giang Niệm Tư và bác sĩ Đỗ.

Bác sĩ Đỗ suy nghĩ một chút rồi vẫn đưa ra kiến nghị trong lòng: “Viện trưởng, nếu không thì đổi chức vị của tôi với bác sĩ Giang đi”

May mắn là chức vị bác sĩ chủ nhiệm của ông ấy còn chưa công bố hoàn toàn. Vốn dĩ định công bố cùng Giang Niệm Tư. Vừa nói ra lời này thì Giang Niệm Tư và viện trưởng Lục đồng thời nhìn về phía ông ấy.

Bác sĩ Đỗ nói: “Ngày hôm nay thấy được năng lực bác sĩ Giang tôi mới biết mình cùng cô ấy chênh lệch bao nhiêu, năng lực không ở tuổi tác, nếu năng lực bác sĩ Giang vượt xa tôi thì chẳng có lý do gì mà tôi làm bác sĩ chủ nhiệm còn cô ấy làm bác sĩ phó chủ nhiệm cả.”

“Bác sĩ Đỗ, ông không nên như vậy, thời gian ngài ở bệnh viện lâu hơn, tư cách và sự từng trải cao hơn tôi, tôi..”

“Được, cứ như vậy đi” Viện trưởng Lục trả lời ngăn lại lời từ chối của Giang Niệm Tư.

Bác sĩ Đỗ hài lòng nở nụ cười: “Chủ nhiệm Giang làm rất tốt”

Viện trưởng đều lên tiếng rồi, Giang Niệm Tư còn có thể nói cái gì. Cô dĩ nhiên muốn càng chạy càng xa nhưng cô chưa từng nghĩ sẽ tranh đoạt chức vị của bác sĩ Đỗ vào lúc này. Điều này khiến cô sinh ra một loại cảm giác áy náy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.