Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 167: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó - Chương 167 Chương 167



Giang Bằng Vũ chậm một bước so với Thẩm Trình, anh ta nắm vai Giang Niệm Tư vội vàng kiểm tra khắp nơi: “Tư Tư, em không sao chứ, có bị chó điên cắn trúng không, để anh nhìn xem.” Máu không chỉ b.ắ.n trên mặt Thẩm Trình mà còn văng tới trên mặt Giang Niệm Tư nên anh ta vô cùng lo lắng.

Cô nhìn chằm chằm Giang Bằng Vũ, anh ta nhìn thấy rồi chứ? Cô xuyên sách qua, không phải nguyên chủ, dưới cái nhìn của người nhà thì nguyên chủ mảnh mai yếu đuối, không thể có can đảm đối phó một con ch.ó nổi điên có hình dáng to lớn như thế được. Cô vừa ra tay đ.â.m c.h.ế.t nó, Giang Bằng Vũ có thể hoài nghi cô hay không? Dù sao cũng chênh lệch quá nhiều. Về mặt y thuật, bởi vì bà cụ Lương luôn cảm thấy cháu gái nhà mình thông minh nhất, giỏi giang nhất, có thể tự mình hiểu được mọi thứ nên mới không nghi ngờ.

Vậy lần này thì sao? Cô rất thèm muốn tình thân của đời này và cũng rất sợ mất đi nó. Cho nên lúc này Giang Niệm Tư hơi hoang mang lo sợ, tim đập loạn nhịp rõ ràng.

Giang Bằng Vũ nhìn mắt hạnh của cô mở to, trong đó tràn đầy khủng hoảng, nước mắt rơi lã chã, chỉ biết rằng cô rất sợ hãi thì đau lòng không thôi.

Anh ta kéo Giang Niệm Tư vào lòng vỗ lưng cô nhẹ nhàng: “Tư Tư ngoan, không sao, không có chuyện gì rồi, anh ở đây, đừng sợ.”

Giang Niệm Tư sững sờ sau khi nghe anh ta nói xong, anh ta không nhìn ra ư? Tưởng rằng cô bị dọa sơ sao?

Giang Niệm Tư dần dần bình tĩnh lại, cũng đúng, cô không có làm việc dư thừa gì cả, chỉ là đ.â.m cây trâm vào mạch m.á.u chó dữ thôi. Có thể trong lúc đó sợ hãi không biết làm thế nào, trùng hợp là trong tay có đồ gì đó nên đ.â.m bừa. Vì vậy cô chớp chớp mắt, vừa nãy căng thẳng quá mức khiến cô không khống chế được cảm xúc, nước mắt lại ào ào rơi xuống.

DTV

Lúc Thẩm Trình xông đến nhìn rõ ràng nhất, dưới tình thế ngàn cân treo sợi tóc ấy, anh thấy trong mắt cô không có một tia sợ sệt, nếu có, thì chính là vô cùng kiên định và lạnh lùng. Nhìn chó dữ đã rên rỉ c.h.ế.t đi một lần nữa, Thẩm Trình giơ tay lau qua loa vết m.á.u trên mặt, con ngươi đen nhánh thâm sâu dị thường. Đó là ảo giác của anh sao?

Anh ngẩng đầu nhìn về phía Giang Niệm Tư, đúng lúc thấy dáng vẻ rơi lệ của cô. Đôi mắt ướt át ngấn nước, trong tròng mắt trắng đen rõ ràng tồn tại hoang mang và sợ hãi. Lại nhìn đến cô đang bị Giang Bằng Vũ ôm thì chút hoài nghi trong mắt kia liền tiêu tan thành mây khói, anh gạt chó dữ ra rồi đứng dậy đi qua kéo Giang Bằng Vũ lại.

 

 

“Cậu làm gì thế?” Giang Bằng Vũ bị kéo ra thì không hài lòng hỏi.

Thẩm Trình kéo giang niệm vũ, quay sang nói với anh ta: “Đối tượng của tôi”

Giang Bằng Vũ nói rất chính đáng: “Còn là em gái của tôi đấy!”

Rốt cuộc Hứa Quan Quan bị đẩy ra cũng hồi phục tinh thần sau trận hoảng sợ, lúc này vội vàng chạy đến hỏi han Giang Niệm Tư: “Bác sĩ Giang, cô không sao chứ?”

Giang Niệm Tư kéo tay Thẩm Trình ra, vì giữ hình tượng trước mặt Giang Bằng Vũ nên sợ hãi trong mắt cô vẫn chưa tiêu tan hết, giọng nói cũng nhỏ nhẹ mềm mại hơn nhiều: “Không sao, cô cũng không sao chứ, có bị trầy xước gì không?”

Nghe giọng cô có vẻ như rất khiếp sợ nhưng vẫn cố gắng chịu đựng.

“Trầy xước có là gì, cô không bị chó điên cắn mới quan trọng.” Mặc dù Hứa Quan Quan bất cẩn nhưng thật ra rất nhạy cảm. Thời khắc xảy ra nguy hiểm, Giang Niệm Tư không hề do dự đẩy cô ấy ra ngoài khiến cô ấy vừa cảm động vừa vui mừng. Vui mừng vì Hứa Quan Quan có thể gặp được người bạn tốt như vậy.

Giang Niệm Tư dịu dàng nói tiếp: “Tôi không sao, cô đừng lo lắng, chó không cắn trúng tôi.

“Phù, vậy thì tốt. Hứa Quan Quan nghe cô nói không bị cắn trúng thì cảm thấy an tâm.

Ngay lúc mấy người còn đang kiểm tra xem có ai bị thương không thì một bà cụ già ăn mặc rách rưới chạy đến.

Bà ta quỳ trên mặt đất ôm chó đen gào khóc: “Đại Hắc của tạo ơi, là ai độc ác như vậy, g.i.ế.c c.h.ế.t mi rồi... Bà già này chỉ có mình mi làm bạn, mi chết, tạo biết sống thế nào đây”

Tiếng khóc của bà cụ già lập tức thu hút sự chú ý của mấy người khác.

Chó này đúng là của bà cụ già, nhưng từ hai ngày trước nó giống như nổi điên, bắt đầu cắn người linh tinh nên bà ta vứt bỏ nó rồi.

Ngày hôm nay bà ta cũng ra đường, nhìn thấy chó nhà mình nuôi lại nổi điên thì vội trốn đi sợ có người gây phiền phức cho mình. Mãi đến lúc cô cầm cây trâm đ.â.m c.h.ế.t Đại Hắc thì bà ta mới dám chạy đến.

Bây giờ chó c.h.ế.t rồi, các cô cũng không bị thương, ai có thể chứng minh là chó của bà ta muốn cắn người?

“Là cô, chính cô đ.â.m c.h.ế.t Đại Hắc của tôi, cô phải bồi thường tiền. Bà cụ già chỉ vào Giang Niệm Tư ăn vạ.

Sắc mặt Thẩm Trình tối sầm lại: “Bà à, chó của ngài cố ý làm hại người, chúng tôi còn chưa tính sổ với ngài đâu”

Bà cụ già nhìn anh mặc quân trang, nghĩ chắc chắn rằng bọn họ sợ gặp phiền phức nhất, vì vậy không nói câu nào liền ngồi bệt xuống đất, bắt đầu gào khóc ăn vạ: “Ôi trời ơi, Quân đội Giải phóng Nhân dân đối xử với dân thường chính là như này, nói Đại Hắc nhà tôi cắn các người, các người bị cắn rồi sao? Hiện tại các người không có bị cắn, ngược lại Đại Hắc nhà tôi chết, tôi mặc kệ, các người đền chó cho tôi, chó của tôi không cắn người, các người bồi thường tiền cho tôi” Tiếng khóc bà ta cực kỳ bi ai, người nào không biết còn tưởng rằng bà ta thật sự rất yêu quý chó của mình. Nhưng thực chất bà ta chỉ muốn đòi tiền nên mới nói như vậy thôi.

Thấy bà ta dùng thân phận quân nhân để gây khó dễ, đáy lòng Giang Niệm Tư lập tức khó chịu. Cô kéo Thẩm Trình không cho anh tranh luận với bà cụ già này, dù sao cãi nhau trên đường cái cũng ảnh hưởng không tốt đối với anh.

 

 

“Bà cụ, là chó của bà qua đây làm hại người trước, nếu như chúng tôi không ra tay thì hôm nay sẽ có bao nhiêu người bị thương vì con ch.ó này? Chó của bà tấn công người khác ở trên đường là sự thật, mọi người đều nhìn thấy, nếu ngài muốn chúng tôi bồi thường tiền thì không có khả năng, vấn đề này không thể thương lượng, có bồi thường tiền hay không ngài không quyết định được, cũng không phải do tôi quyết định, đi, chúng ta đến cục cảnh sát báo án, để xem họ giải quyết thế nào thì chúng ta liền làm theo như vậy.

Giang Niệm Tư vừa nói vừa đi qua kéo bà cụ già ngồi dưới đất: “Đi, chúng ta đến cục cảnh sát, để họ phân xử xem rốt cuộc là ai bồi thường ai.

DTV

Lời nói này khiến bà cụ già trợn tròn mắt. Bà ta trốn ở phía sau nhìn thấy nhóm người này dễ đòi bồi thường nên mới chạy tới khóc lóc, thế nào lại muốn báo cảnh sát?

Trong đám người kia có hai người thuộc Quân đội Giải phóng Nhân dân, họ ngại rắc rối nhất và cũng không dám chiếm lợi của dân. Còn hai cô gái kia yếu đuối mỏng manh, thoạt nhìn chính là nhát như thỏ đế.

Nghe nói phải đi cục cảnh sát thì bà cụ già lập tức luống cuống. Bà ta gỡ tay Giang Niệm Tư ra tiếp tục giả vờ: “Tôi không đi cảnh sát, mau bồi thường tiền, có phải các người muốn chơi xấu không? Hả? Ôi trời ơi, mấy người trẻ tuổi bắt nạt người già, tôi không sống nổi nữa. Bà ta ngồi trên đất lau nước mắt kêu trời kêu đất kéo đến nhiều người vây xem.

Giang Niệm Tư lẳng lặng nhìn bà ta diễn trò, bỗng nhiên cô đưa tay xoa xoa đầu, người mềm nhũn ngã xuống đất.

“Tư Tư.”

Thẩm Trình tiến một bước lớn lên ôm cô vào lòng.

Một tay Giang Niệm Tư che cổ, giọng nói yếu ớt nói: “Anh trai Trình, hình như tôi vừa bị chó điên cắn trúng, bây giờ đau quá, anh mau đưa tôi đến bệnh viện, tiện thể báo cảnh sát bắt bà ta bồi thường tổn thất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.