Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 179: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó - Chương 179 Chương 179



Thiệu Dương liếc mắt nhìn cô một cái, trong đôi mắt sắc bén không thể tin nổi.

“Cô cảm thấy......... Tôi rất phiền phức?”

Giang Tuyết cảm thấy lời này quá trắng trợn: “Ý của tôi là, anh không dính lấy em gái tôi, sẽ không khiến người ta phiền chán.

Thiệu Dương lúc này mới kịp phản ứng lại lúc đầu cô nói gì, vội vàng giải thích: “Cô hiểu lầm rồi, tôi không có suy nghĩ gì với em gái cô, Thẩm Trình là bạn tốt của tôi, tôi chưa từng nghĩ tới sẽ tranh giành cái gì với cậu ấy”

“Phải không?” Giang Tuyết trừng mắt nhìn: “Vậy sao anh lại theo tới đây?”

Ánh mắt cô linh động như một con thỏ nhỏ, Thiệu Dương che giấu nụ cười trong đáy mắt: “Thẩm Trình sợ các cô nhiều đồ quá, một mình cậu ấy không cầm được, bảo tôi đi theo giúp đỡ.”

“À” Vậy là cô hiểu lầm.

Giang Tuyết có thói quen giả làm người tốt trước mặt người khác.

Sau khi xác định người trước mắt này không có tâm tư kia đối với em gái cô, cô lại dựng lên ngụy trang, lấy ra nụ cười thương hiệu, giọng nói ngọt ngào: “Thật sự là xấu hổ, anh đừng để ý nha, vừa rồi là tôi nói không đúng, anh sẽ không tức giận chứ?”

Đổi sắc mặt thật nhanh.

Thiệu Dương mỉm cười, lịch sự trả lời: “Không ngại, cô là chị của cô ấy, suy nghĩ cho em gái là chuyện rất bình thường”

“À, vậy là tốt rồi. Giang Tuyết tươi cười dịu dàng, tựa như thế giới này quá lớn, không đủ quen thuộc để cô ấy giả bộ.

Đến quán mì, sau khi mấy người ăn uống no đủ, Giang Niệm Tư nói hôm nay đã quá muộn, trước tiên sắp xếp cho họ đến chỗ cô ở.

Giường của cô rất rộng, mẹ con ba người ngủ được, về phần Giang Đậu Đậu, ném cho Thẩm Trình là được.

Giang Tuyết và Đinh Hồng Mai vừa lúc muốn đến chỗ Giang Niệm Tư làm việc nhìn một chút, nghe vậy biểu thị đồng ý.

Chủ đề của phụ nữ, đàn ông vĩnh viễn không chen vào được.

 

 

Vì thế vừa xuống xe, Thẩm Trình đã mang theo Giang Đậu Đậu đến phòng bệnh của anh, trong phòng bệnh vẫn còn giường hộ lý.

Thiệu Dương cũng chỉ có thể đi về trước.

Giang Niệm Tư đang dẫn Giang Tuyết và Đinh Hồng Mai đi tham quan bệnh viện, tình cờ gặp Lương Xuân Hoa và Trương Thu định đến bệnh viện đăng ký khám bệnh lần nữa.

Lương Xuân Hoa liếc mắt một cái nhìn thấy Giang Niệm Tư, thấy bên cạnh cô không có bóng dáng của Giang Bằng Vũ và Thẩm Trình, nghĩ đến cô vu oan cho con trai có vấn đề, kê đơn thuốc bậy bạ cho con trai bà ta uống, đôi mắt giống như ngâm thuốc độc, bất mãn trợn mắt nhìn nhìn Giang Niệm Tư.

Giang Niệm Tư đang giới thiệu với Đinh Hồng Mai cô ở khoa nào, không chú ý tới Lương Xuân Hoa.

Giang Tuyết lại vừa vặn đối diện với tầm mắt Lương Xuân Hoa.

DTV

Cô ấy nhìn Lương Xuân Hoa một cái, phỏng đoán theo tầm mắt của bà ta vài lần.

Xác định người bà ta căm thù là em gái của cô, Giang Tuyết lập tức thu hồi nụ cười kiểu hoa sen trắng của cô, hung dữ nói: “Bà già kia, bà trợn mắt nhìn em gái tôi làm gì?”

Lương Xuân Hoa không kịp phản ứng, Giang Tuyết bước nhanh tới trước mặt bà ta: “Nói bà đó, trợn mắt nhìn em gái tôi làm gì? Ánh mắt giống như ngâm độc vậy, làm sao, muốn bắt nạt em gái tôi à?”

Khi người khác bắt nạt Giang Tuyết, Giang Tuyết có thể giả bộ làm đoá sen trắng, dùng phương thức âm thầm để giải quyết.

Bắt nạt em gái cô, cô không có kiên nhẫn như vậy.

Tức khắc xông tới trước mặt Lương Xuân Hoa, không chỉ có giọng nói hung hăng, biểu tình cũng hung dữ.

Bộ dáng kiêu ngạo hung ác kia, ngược lại dọa Lương Xuân Hoa giật mình.

Chờ bà ta kịp phản ứng, nheo đôi mắt đánh giá Giang Tuyết: “Cô gái nhỏ, cô nói lung tung gì vậy?”

Lương Xuân Hoa cũng không phải là người dễ chọc.

Giang Tuyết lập tức xắn tay áo lên chống eo: “Không bắt nạt em gái tôi, bà trợn mắt nhìn em gái tôi làm gì? Là cái thứ gì, em gái tôi là người bà có thể trộn mắt nhìn loạn à? Không phải thì giấu kỹ đôi mắt của bà, còn trợn mắt nhìn em gái tôi, móc con mắt của bà xuống”

Xã hội pháp trị, đương nhiên không thể thực sự làm như vậy.

Nhưng Giang Tuyết chính là muốn dùng khí thế mạnh, làm cho người ta hiểu được người nhà của em gái cô không dễ chọc, muốn bắt nạt nhà cô, phải cân nhắc xem mình có liều mạng chọc vào được không.

Giang Niệm Tư và Đinh Hồng Mai vội vàng chạy đến bên cạnh cô ấy.

“Chị, có chuyện gì vậy?” Giang Niệm Tư hỏi.

Đinh Hồng Mai cũng lo lắng nhìn Giang Tuyết.

Giang Tuyết bĩu môi nhìn Lương Xuân Hoa: “Bà già này, vừa rồi cứ luôn trợn mắt nhìn em, chị nhìn không vừa mắt, lại đây tìm bà ta hỏi một chút bà ta dựa vào cái gì mà trợn mắt nhìn em như vậy.”

Lương Xuân Hoa ở trong thôn cũng là kẻ khóc lóc om sòm, nhưng tới nơi này, sống cùng con trai, mấy lần khóc lóc om sòm, làm cho con trai bị lãnh đạo tìm mấy lần.

Sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của con trai, hại cho bà ta bây giờ làm việc sợ đông sợ tây, cũng không dám càn rỡ làm loạn ở bên ngoài.

Bị Giang Tuyết nói bậy bạ, sắc mặt bà ta tức giận đến đỏ bừng, nhịn không được, đang muốn nổi giận, nhìn thấy Giang Niệm Tư phía sau, trong nháy mắt tỉnh táo lại.

Con nhỏ tóc vàng này cũng là thân thích của Giang đoàn trưởng.

Lương Xuân Hoa biết, con nhỏ thúi Giang Niệm Tư kia, dựa vào quan hệ giữa Giang đoàn trưởng và Thẩm đoàn trưởng, thành công trở thành người yêu của Thẩm đoàn trưởng.

Thẩm đoàn trưởng là lãnh đạo trực tiếp của con trai bà ta, hơn nữa bà ta còn nghe nói, bối cảnh nhà Thẩm đoàn trưởng không tầm thường.

Lương Xuân Hoa nhịn nhiều lần, cuối cùng cũng nhịn xuống, bà ta ngoài cười nhưng trong không cười nhìn Giang Niệm Tư nói: “Bác sĩ Giang, là chị cô hiểu lầm, tôi không có trợn mắt nhìn cô”

 

 

“Không phải tốt nhất. Giang Tuyết hừ một tiếng.

Giang Niệm Tư nhìn Lương Xuân Hoa và Trương Thu bên cạnh im lặng không lên tiếng, nghĩ đến lời bà lão này nói lúc trước, lông mày nhíu lại.

Vốn không muốn nhúng tay vào chuyện nhà người khác, nhưng bà lão này rõ ràng là tư tưởng cứng nhắc ngoan cố, có một số việc tốt nhất nên nói rõ ràng.

Nên hỏi: “Trương Thu, tại sao lại tới bệnh viện, không phải tôi đã kê đơn thuốc cho đồng chí Thường uống rồi sao?”

Trương Thu há miệng, muốn nói gì đó, Lương Xuân Hoa đã cướp lời: “Hắc hắc, bác sĩ Giang, chuyện của nhà tôi, sẽ không làm phiền cô nữa, con tôi có vấn đề gì không, tự tôi...

“Không có hỏi cô. Giang Niệm Tư sắc mặt bình tĩnh, nhìn thẳng vào Lương Xuân Hoa nói: “Thân thể đồng chí Thường có vấn đề, dẫn đến không thể sinh con, anh ấy là bệnh nhân của cháu, cho dù cô là mẹ của anh ta, cũng không có quyền can thiệp vào việc trị liệu của cháu đối với anh ta Lương Xuân Hoa nhịn nhiều lần, thấy Giang Niệm Tư hết lần này đến lần khác không nể mặt bà ta, cuối cùng cũng nhịn không nổi nữa.

Sắc mặt bà ta trầm xuống:”Bác sĩ Giang, tôi nói rồi, con trai tôi không có bệnh, có bệnh là con dâu tôi.

“Cháu là bác sĩ hay cô là bác sĩ? Có bệnh hay không cháu hiểu rõ hơn cổ.”

Giọng nói của Giang Niệm Tư lạnh lùng: “Cô, cô hiểu rõ ràng, cô một lòng một dạ muốn con dâu cô sinh cho cô một đứa cháu, nhưng người có vấn đề chính là con trai cô, cô không mang người bệnh đi khám, ngược lại cho người không có bệnh uống thuốc lung tung, đừng nói sáu năm, cô xem cả đời cũng vô dụng.

DTV

“Cô...”Lương Xuân Hoa bị Giang Niệm Tư nói cho không lên lời, thở hổn hển, khàn cả giọng hét lớn: “Tôi nói con trai tôi không có bệnh, đứa bé là do phụ nữ sinh, không liên quan đến đàn ông!”

Giang Tuyết ở một bên nghe thấy, em gái bận tâm đến thân phận, có mấy lời khó nói ra, cô ấy lại không bị ảnh hưởng.

Sau khi biết rõ chuyện gì xảy ra, cô cười nhạo nói: “Lý luận chó má gì, theo như lời bà nói, đứa bé là do phụ nữ sinh, vậy thì có quan hệ rắm gì với con trai bà? Con trai bà làm cha chó gì? Không có đàn ông phụ nữ tự mình sinh được à, bà cũng đã lớn tuổi rồi, còn không biết con trai bà có thể sinh ra, là do bà và cha anh ta mới có nha, có con hay không cũng không liên quan đến cha, vậy có liên quan đến đàn ông lạ khác, cũng phải do bà và con trai bà đồng ý chứ.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.