Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 190: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó - Chương 190 Chương 190



Một khi chúng ta ra quyết định gì đó ảnh hưởng tới lợi ích của công nhân hoặc trong khoảng thời gian ngắn, hoạt động của công ty có vấn đề, bọn họ nháo nhào gây chuyện hoặc bãi công tập thể thì với công ty mà nói, chính là ...

Điều này thật khó cho Giang Tuyết.

Cô ấy nhíu mày trầm tư: “Chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Giang Niệm Tư biết không thể một ngụm ăn sạch, cô ấy có thể nghĩ ra được cách thứ nhất đã rất giỏi rôi.

Cô không định để mình Giang Tuyết quản lý toàn bộ.

Cô sẽ mời một nhân viên chuyên về phương diện này tới dạy cho Giang Tuyết về những kiến thức liên quan.

Trước khi Giang Tuyết trở nên mạnh mẽ, cô giáo cũng chỉ là cô giáo, không phải là công nhân của công ty, cũng không tham gia ích lợi và quyền lợi của công ty.

“Chúng ta cần giả thiết một chế độ để cân bằng vấn đề này. Bây giờ chúng ta tới xem những người dân trong thôn nói gì đã.”

“Được.” Giang Tiếp lập tức đuổi theo. Đinh Hồng Mai cũng không bị tụt lại phía sau.

Bà không có học vấn, điều duy nhất có thể làm là hỗ trợ sự nghiệp của con gái và không gây phiền phức cho bọn chúng.

Lưu Vân Cường đã nghe hết cuộc trò chuyện của ba mẹ con.

Đây đúng là kiểm tra của anh ta đối với Giang Niệm Tư.

Anh ta muốn đối tác của anh ta phải là một người có đầu óc, biết suy nghĩ chu toàn và không tự tin đến mức mù quáng.

Điểm này Giang Niệm Tư đều hợp.

Khi Giang Niệm Tư nói người dân trong thôn sẽ tự hình thành một nhóm, Giang Niệm Tư đã vượt qua bài kiểm tra của anh ta.

Trợ lý thấy Lưu Vân Cường mỉm cười thì cũng cười theo: “Ông chủ, đối tác lớn này của ngài cũng rất xinh đẹp, bây giờ ngài vẫn chưa kết hôn, hay là..

Trợ lý mới là họ hàng với Lưu Vân Cường, nhưng trợ lý này biết đúng mực và làm việc có hiệu suất hơn.

Lúc không nói chuyện chính sự, thái độ của Lưu Vân Cường rất hiền hòa, nên gì trợ lý cũng dám nói với anh ta.

 

 

Lưu Vân Cường cười mắng một tiếng: “Cậu coi tôi là súc sinh à, người ta mới bao nhiêu tuổi chứ?”

“Ha ha, tình yêu không phân biệt tuổi tác.

Lưu Vân Cường giơ tay lên gõ đầu cậu ta một cái: “Tuổi tác không quan trọng, quan trọng là chức vụ. Ông chủ của cậu tuyệt đối sẽ không nảy sinh tình cảm với đối tác làm ăn đâu”

Anh ta rất tán thưởng Giang Niệm Tư, nhưng cũng chỉ là tán thưởng một tiểu bối, một đối tác ưu tú mà thôi.

Nếu không phải trợ lý lắm miệng, trong đầu anh ta sẽ không xuất hiện suy nghĩ thái quá này.

Bên này, Giang Niệm Tư dắt Giang Tuyết và Đinh Hồng Mai đi vào căn nhà đầu tiên ở cửa thôn Trong nhà chỉ có một ông lão.

Giang Niệm Tư đứng bên ngoài sân hỏi: “Lão gia gia, chúng cháu có thể vào nhà ông xin miếng nước uống không?”

Nghe thấy bọn họ tới xin nước, ông lão mỉm cười đi tới mở cửa hàng rào gỗ cho ba người: “Vào đi.”

Ba mẹ con đi vào sân, đánh giá căn nhà đầy bùn đất.

Đồ đạc trong nhà ông lão đều rất cũ, chẳng còn sót lại được gì, có thể thấy điều kiện khá là khó khăn.

Nhưng ở thời đại này, hầu như điều kiện của nhà dân ở quê đều như vậy.

Trước khi Giang Niệm Tư kiếm ra tiền, điều kiện trong nhà cũng rất khó khăn.

DTV

Giang Niệm Tư tìm chủ đề hỏi ông lão người trong nhà đi đâu cả rồi.

“Ra ruộng làm việc rồi. Haiz, năm trước hạn hán, không thu hoạch được gì cả.”

Giang Tuyết và Giang Niệm Tư liếc nhìn nhau, thay đổi một phương thức uyển chuyển hơn để tìm hiểu: “Lão gia gia, cháu thấy ở bên kia cổng làng có mấy cái nhà xưởng lớn, sao mọi người không tới đó làm việc ạ?”

“Làm việc gì chứ, đều là bọn chó lòng dạ hiểm độc.”

Lão gia tử thậm chí còn nghiến răng ken két.

Trong lòng Giang Niệm Tư thầm vang lên tiếng “lập bộp. Cô có dự cảm bất an.

Quả nhiên, giây tiếp theo lão gia gia nói tiếp. Ông ấy trực tiếp mắng chửi: “Một đám lòng dạ hiểm độc, trước khi xây xưởng nói mua đất thì sẽ cho mọi người trong thôn công việc, kết quả thì sao? Xây xong nhà máy liền phát triển thêm bốn năm cái, tìm một đám người bên ngoài tới làm. Bây giờ nhà máy đóng cửa, không thấy có ai trong thôn chúng tôi tìm được việc làm trong chỗ đó cả...”

“Còn chưa nói tới lúc trước bảo nếu không xây được nhà máy, hoặc là dọn nhà máy đi nhất định sẽ phá nhà xưởng ra, đập bỏ xi măng trả lại đất cho chung tôi. Bây giờ thì hay rồi, người bỏ đi, nhà máy cũng đóng cửa, cũng không trả lại đất cho chúng tôi. Lúc nhà xưởng kia thành lập chiếm lấy rất nhiều đất của người dân trong thôn. Bây giờ dù chúng tôi có muốn chia nhà máy kia ra cũng không chia được.”

Nói tới những việc này, ông lão khẽ thở dài.

Giang Niệm Tư cầm ly lên uống nước, trong ánh mắt lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

DTV

Đúng là không dễ làm mà.

Nhà máy lúc trước vậy mà lại đào ra một cái hố lớn như vậy cho bọn họ giải quyết.

Giang Tuyết cũng có cảm giác gánh thi nặng mà đường thì xa.

Vì vậy tiếp theo, hai chị em không nói thêm gì nữa.

Ra tới đầu thôn, Lưu Vân Cường đưa ba mẹ con trở vê.

Thấy ba người mất hứng, Lưu Vân Cường đoán là các cô đã biết chuyện thiếu đạo đức mà nhà xưởng này từng làm.

Trong lòng anh ta thầm nghĩ, có phải bài kiểm tra này quá khó rồi không?

Dù sao cũng chỉ là một cô gái mười mấy tuổi.

Nhưng nghĩ lại, dù quần áo có tốt tới đâu mà người quản lý không có năng lực thì cũng có thể dẫn tới việc đầu tư của anh ta như ném đá xuống sông.

Vì vậy anh ta không nói thêm gì.

em Về tới nhà, hai chị em Giang Niệm Tư và Giang Tuyết cầm bút ghi lại những ý tưởng vào trong sổ tay.

Nghiên cứu một lúc, Giang Niệm Tư lại cầm chìa khóa tiếp tục đi tới phòng thí nghiệm chế tác thuốc sinh tinh.

Quá trình chế tác thuốc sinh tinh khá phiền phức.

Một số dược liệu cần phải hấp chín, chỉ lấy chút nước nóng bám trên nắp. Có cái cần phải nghiền nát thành vụn, có cái thì cần phải đun nóng, sau đó lấy phần vỏ đã bị nóng và nứt ra.

 

 

Vậy nên số lượng Giang Niệm Tư làm ra khá lớn. Cô định làm trước mấy trăm viên thuốc.

Khi bác sĩ Từ tan làm đi ngang qua phòng thí nghiệm thấy Giang Niệm Tư còn đang bận thì mau chóng đi kêu em gái anh ta giúp đỡ.

Từ Xán Xán vừa mới ngủ dậy, nghe nói Giang Niệm Tư đang bận cũng mau chóng chạy đi giúp đỡ.

Nhưng Giang Niệm Tư không cho cô biết cụ thể quá trình chế tác, chỉ phân phó cô giúp đỡ.

Từ Xán Xán cũng rất tự giác, hoàn toàn không dám nhìn lén. Anh trai cô ấy bảo cái này rất quan trọng, cần phải bảo mật.

Mấy ngày tiếp, ban ngày Giang Niệm Tư mở lớp dạy về sinh lý cho vợ những người lính, phổ cập một chút kiến thức sinh lý. Buổi tối cô lại tiếp tục làm thuốc.

Mấy ngày nay cũng không gặp Thẩm Trình.

Thẩm Trình biết cô bận cũng không quấy rầy cô, chỉ dắt Giang Đậu Đậu ra ngoài rèn luyện.

Mấy ngày nay, cậu nhóc dần tăng cường trình độ huấn luyện, phát hiện thấy chân cậu ta không có gì bất thường cả.

Niềm tim với đơn vị càng lúc càng lớn.

Hôm nay, Thường Minh cuối cùng cũng uống hết thuốc điều trị tì thận.

Anh ta và vợ là Trương Thu cùng tới tìm Giang Niệm Tư.

Giang Niệm Tư nhớ rõ thời gian hẹn gặp Thường Minh nên hôm nay cố ý tới khám cho.

Dù sao cũng vì mẹ mà bây giờ tất cả mọi người đều biết Thường Minh bất lực.

Thường Minh rất bất đắc dĩ.

Khi đối mặt với Giang Niệm Tư, trên mặt Thường Minh có vẻ hơi mất tự nhiên.

“Bác sĩ Giang, uống hết thuốc rồi, tôi cần phải trị liệu gì nữa không?”

Giang Niệm Tư đã chế tác xong thuốc sinh tinh.

Đợt đầu tiên cô làm ra hai trăm viên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.