Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 191: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó - Chương 191 Chương 191



Tốn của cô không ít thời gian.

“Vươn tay ra, để tôi bắt mạch cho anh.”

Thường Minh nghe lời duỗi tay cho Giang Niệm Tư. Trương Thu ở bên cạnh khẩn trương nhìn.

Sau khi bắt mạch xong, lại hỏi Thường Minh vài câu hỏi.

Giang Niệm Tư gật đầu: “Ừm, cơ thể khôi phục rất tốt”

Dưới tác dụng của thuốc, vấn đề hư thận của Thường Minh đã được giải quyết khá nhiều.

“Qua bên kia nằm, toi châm cứu cho anh.

Thường Minh nghe lời qua giường bệnh bên cạnh nằm. Giang Niệm Tư nhìn Từ Xán Xán chuẩn bị quay lưng đi, cười nói: “Cái này có thể ghi chép.

Từ Xán Xán quay đầu lại: “Không phải bác sĩ Đỗ nói cần bảo mật sao?”

“Phương pháp trị liệu thì không cần, không truyền ra ngoài công thức và phương pháp sản xuất thuốc sinh tinh là được.

Lúc này Từ Xán Xán mới quay đầu lại nhìn chằm chằm.

Ngón tay Giang Niệm Tư rất đẹp, tốc độ đ.â.m kim cũng rất nhanh, dường như không cần dùng tay xác định vị trí mà chỉ tùy tiện đ.â.m xuống.

Cô vừa đ.â.m kim, vừa nói huyệt vị cụ thể cho Từ Xán Xán.

DTV

Từ Xán Xán hận không thể mọc ra tám cái tay. Hu hu hu, lúc bác sĩ Giang làm việc nói nhanh quá.

Vì thế chữ viết vốn khá nắn nót của cô ấy rất nhanh đã trở thành loạn xạ.

Đâm kim xong khoảng nửa tiếng mới được rút kim ra.

Rút kim xong, Giang Niệm Tư lấy thuốc sinh tinh ra, Thuốc sinh tinh được cô bỏ trong một bình thủy tinh trong suốt.

Cô quơ quơ cái bình, phát ra những âm thanh và chạm lách cách.

“Đây là thuốc sinh tinh, sáng trưa chiều dùng mỗi lần một viên. Ở đây có 21 viên, liều lượng cho một tuần. Một tuần sau tới tìm tôi tái khám, đây là đợt trị liệu thứ nhất. Có lẽ cần phải một tới hai tháng mới có thể xác định tình hình của anh có thể khôi phục được tốt không. Bảy ngày đầu tới bệnh viện để tôi châm cứu cho anh, hiểu chưa?”

 

 

“Hiểu rồi, cảm ơn bác sĩ Giang”

Thường Minh ngại ngùng nhận lấy bình thuốc, nghe cô dịu dàng nói chuyện, Thường Minh khong khỏi cảm thấy chột dạ, tự trách vì lúc trước lòng dạ hẹp hòi.

Quả nhiên thái độ bác sĩ Giang vẫn ôn hòa như lúc trước, không bởi vì mẹ anh ta vô cớ gây rối mà có suy nghĩ hay thái độ gì không tốt với anh ta.

Dù sao anh ta vẫn là cấp dưới của chồng cô, cô không cần phải nịnh bợ anh ta.

Trương Thu nghe xong bèn hỏi: “Vậy bác sĩ Giang, có phải chú ý những việc gì không? Ví dụ như ăn kiêng, hoặc là về... phương diện kia.

Những việc cần chú ý cũng không quá nhiều.

Giang Niệm Tư nói: “Đừng uống nước lạnh, về phương diện kia thì không cần cấm kỵ”

Cô lại nói tiếp: “Một tuần hai người quan hệ một lần, sau khi làm xong, Thường Minh anh nhớ kỹ phải lấy... khụ ừm, giấy bao lại thứ chảy ra, quan sát trạng thái trong vòng nửa tiếng, xem xem có bị hóa lỏng như nước hay không, còn cả màu sắc, đều ghi hết lại cho tôi. Tôi cần phải căn cứ theo trạng thái khối phục của anh để điều chỉnh liều lượng thuốc.

Cô vốn muốn nói thẳng, nhưng thấy Thường Minh và Trương Thu cúi thấp đầu bèn dùng từ ngữ khác uyển chuyển thay thế.

Mỗi lần Thường Minh tới chỗ Giang Niệm Tư khám bệnh đều có thể đổi mới độ dày của da mặt. Nhưng lần này anh ta vẫn rất ngại.

“Cảm, cảm ơn chị dâu, tôi đi trước đây..

“Ừm, được.

Vì vậy hai vợ chồng mặt đỏ như hai quả cà chua vội vàng rời khỏi bệnh viện.

Sắc mặt Từ Xán Xán cũng ửng hồng. Tuy cô ấy cũng học y nhưng cũng chưa từng có kinh nghiệm thực chiến gì.

Nghe những lời Giang Niệm Tư nói ra, cô ấy ngại tới mức không dám ngẩng đầu lên.

Mỗi khi tới thời điểm này, cô đều vô cùng bội phục thái độ ung dinh, bình tĩnh của bác sĩ Giang.

Bên kia, ở trong văn phòng viện trưởng, viện trưởng Lục cầm bình thủy tinh đựng mấy viên thuốc nhỏ, nhẹ quơ quơ.

“Cái thứ này thực sự có công hiệu lớn như vậy?”

Ông ấy vừa nghi ngờ lại vừa mong đợi.

Bác sĩ Đỗ nhíu mày, lập tức giật lấy từ trong tay ông ấy: “Viện trưởng, ngài nhẹ chút đi, lỡ làm bể bình thủy tinh thì sẽ lãng phí tâm huyết của bác sĩ Giang”

Viện trưởng Lục: “...”

Đó là thuốc viên, không phải là viên đạn.

Nếu hư hỏng khi bị lắc lên thì còn làm đạn làm gì? Trực tiếp thay thuốc viên cho đạn là được, thật là.

“Tuy bác sĩ Giang nói từ một đến hai tháng là có thể thấy hiệu quả, nhưng chúng ta không thể thật sự chờ một đến hai tháng rồi mới cho phát hành rộng rãi. Để tôi thương lượng với Triệu Lữ xem có thể liệu có thể thuyết phục được doanh trưởng, bảo anh ấy nói bệnh trạng của nah ấy với mọi người xem có chiến sĩ nào khác có tình hình như anh ấy hay không. Nếu có thì thử kêu lại đây, tốt nhất nên tìm người đã kết hôn.”

Viện trưởng Lục đã hoàn toàn xem nhẹ vấn đề tự tôn đàn ông của Thường Minh.

Bác sĩ Đỗ cũng đã xem nhẹ: “Ngài nói đúng, sớm phát hiện, sớm điều trị để sớm khôi phục.

Vì vậy viện trưởng gọi điện cho Triệu Lữ.

Trong điện thoại, khi nghe thấy yêu cầu của viện trưởng Lục, khóe miệng Triệu Lữ khẽ giật.

Là một người đàn ông lại nói ra chuyện này trước mặt mọi người, chẳng thà kêu ông ấy ăn phân đi.

Dù người trong đoàn đều biết Thường Minh 6 năm vẫn không có con là nguyên nhân là vì anh ta, nhưng cũng không thể bảo Thường Minh tự mình nói ra được?

Ai lại không cần mặt mũi chứ?

Tuy nghĩ vậy nhưng Triệu Lữ vẫn gọi Thường Minh tới.

Khác với suy nghĩ của ông ấy, Trường Minh vậy mà lại đồng ý.

Triệu Lữ thoáng sửng sốt, ông ấy ngập ngừng nói: “Thường Minh, cậu nghĩ rõ đi đã. Lão Triệu tôi tuyệt đối sẽ không vi phạm ý nguyện của cá nhân chiến sĩ. Đây thật sự chỉ là hỏi ý của cậu, không phải là mệnh lệnh, cậu cũng không phải nghe lệnh. Ông đây tuyệt đối sẽ không ghi thù cậu.

DTV

Thường Minh bị câu nói của Triệu Lữ làm cho ngại ngùng.

“Cái kia... Triệu Lữ, tôi hiểu ý của ngài. Nhưng tôi kết hôn 6 năm nay vẫn không có con, loại cảm giác này rất khó chịu. Mỗi lần mong chờ rồi lại thất vọng, tôi muốn có một đứa con của riêng mình. Tôi không hy vọng mọi người kéo dài giống như tôi. Nếu thật sự có vấn đề, sớm trị liệu thì cũng là chuyện tốt, tôi nguyện ý chia sẻ bệnh tình của mình với mọi người.

Chậc, không tệ.

Triệu Lữ liên tục khích lệ Thường Minh một phen.

Ông ấy lập tức tập hợp các chiến sĩ để Thường Minh phổ cập cho mọi người.

 

 

Thường Minh đỏ mặt nói rõ bệnh tình của anh ta cho mọi người. Nhóm người thấy Thường Minh can đảm nói trước mặt mọi người, các chiến sĩ thực sự có vấn đề bỗng chốc chẳng còn sợ để mọi người biết nữa.

Vì thế chưa tới mấy ngày, trong phòng bệnh của Giang Niệm Tư đột nhiên xuất hiện một nhóm xếp hàng dài.

Tất cả đều là đàn ông.

Giang Niệm Tư tò mò hỏi Từ Xán Xán: “Chuyện gì vậy?”

Từ Xán Xán ghi chép vấn đề đến mỏi cả tay.

Nghe thấy vậy ủ rũ nói: “Tôi nghe bác sĩ Đỗ nói là viện trưởng làm tuyên truyền trong doanh trại...

Giang Niệm Tư: ““

Chỉ làm có hai trăm viên thuốc!

Một nhóm đàn ông trong quân đội cảm thấy lãnh đạo nói đúng vì thế hiên ngang, khí phách chạy tới chữa bệnh.

Sau khi tới phòng khám, một đám nhìn khuôn mặt xinh xắn, trắng nõn của Giang Niệm Tư thì đỏ mặt không nói nên lời.

Dường như những khí thế hào hùng đã lập tức trở thành không khí.

Một đám lắp bắp hận không thể nuốt luôn đầu lưỡi.

Một bệnh nhân vừa mới đi ra đã bị các chiến hữu lỗi lại hỏi.

“Tình hình như nào? Vợ đoàn trưởng nói có thể cứu được không?”

Mặt chiến hữu đỏ lên: “Bác sĩ Giang nói tôi chỉ bị hư thận, không, không phải suy yếu tinh trùng”

“A~~~ Ra là Tiểu Nhị cậu bị hư thận.

Chiến sĩ xem vẻ mặt như đang xem kích của đồng đội lập tức trầm mặt xuống: “Còn anh thì sao, quên mất mình ở đây xếp hàng chờ xem bệnh à?”

Các chiến hữu lập tức: Sơ ý rồi.

...

Xem xong bệnh cho một người, Giang Niệm Tư khẽ vươn vai. Từ Xán Xán hướng ra phía ngoài kêu: “Người tiếp theo Chiến sĩ tiếp theo lập tức tiến vào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.