Ngẩng đầu thở dài một hơi, anh ta vô cùng ưu sầu mà nói: “Nếu không cậu về với tôi?”
“Về cái đầu cậu.” - Thẩm Trình cho anh ta một đòn.
Bên này, Đinh Hồng Mai tắt điện thoại, than thở với con gái: “Trong đoàn có việc cái gì, anh họ con còn tưởng mẹ không biết nó muốn trốn à. Lần nào nhắc đến chuyện lập gia đình nó cũng chạy nhanh hơn thỏ, lúc nào cũng để Thẩm Trình tiếp điện thoại, mẹ lại chẳng đi guốc trong bụng nó.”
Thẩm Trình!
Giang Niệm Tư khựng lại, bỗng nhiên nhớ tới cô đã quên mất chuyện gì.
Nam chính quyển sách này, tênlà Thẩm Trình.
Là chiến hữu của anh họ Giang Niệm Tư.
Suy nghĩ trong lòng xoay chuyển trăm hồi, ngoài miệng Giang Niệm Tư vẫn không quên trả lời Đinh Hồng Mai.
“Mẹ, bây giờ anh họ chưa muốn kết hôn thì mẹ với bà cũng đừng ép anh ấy, khi nào duyên đến anh ấy tự khắc phải chủ động.”
“Duyên à?” - Đinh Hồng Mai buồn cười: “Quân doanh kia chỉ toàn một đám đàn ông, duyên gì có thể đến với nó? Nếu thằng bé có thể gặp được duyên thật thì cũng không đến nỗi 28 tuổi còn chưa kết hôn.”
Trong niên đại này thì 28 tuổi chưa kết hôn đã tính già rồi.
Giang Niệm Tư “Vâng” một tiếng, như suy tư gì.
Đinh Hồng Mai tiếp tục nói: “Anh họ con nhớ ân, tháng nào cũng gửi tiền về nhà, nhưng mẹ đâu có cần tiền của nó, không có cha mẹ thu xếp đã đáng thương lắm rồi, sau này ngay cả vợ cũng không có là không được.”
Cho nên những đồng tiền Giang Bằng Vũ gửi về Đinh Hồng Mai đều giữ lại hết, chưa động đến một xu.
Giang Niệm Tư nghe xong điều này có chút cảm động.
Điều kiện trong nhà thiếu thốn như vậy, nếu là người khác đã nghĩ đến số tiền này từ sớm rồi.
Nhưng Đinh Hồng Mai thì không hề, tuy bà đanh đá nhưng lại rất có giới hạn.
DTV
Hai người tới trấn trên, trừ gọi điện thoại cho anh họ thì còn để mua vài thứ.
Giang Niệm Tư thấy Đinh Hồng Mai mò mẫm lấy ra một cái túi giấy từ thắt lưng, lật qua lật lại mãi mới móc được ra tiền, tất cả đều là tiền lẻ tiền xu, tổng cộng chắc được khoảng hai đồng.
Bàn tay bà nứt nẻ vì phải làm việc đồng ruộng quanh năm, vết nứt nẻ dính bùn đất, nhìn vừa đen đúa vừa bẩn.
“Mẹ, mẹ định mua gì thế?” - Giang Niệm Tư hỏi.
Đinh Hồng Mai kéo tay cô, cười hì hì đi vào khu vực bán mỹ phẩm dưỡng da: “Mẹ mua kem dưỡng tay dầu ngao cho con, mùa đông sắp tới rồi, lần trước mua cho con dùng hết rồi con gì?”
Nghe chất giọng thoải mái giòn tan của Đinh Hồng Mai, Giang Niệm Tư không biết trong lòng đang cảm thấy làm sao
Tưạ như có gì đó đột nhiên sụp đổ vậy.
Từ bé cô đã mồ côi mẹ, chưa từng cảm nhận được tình yêu thương của mẹ.
Xuyên vào trong quyển sách này, tuy rằng biết nguyên chủ Giang Niệm Tư được tất cả mọi người yêu thương, nhưng cô vẫn không thể hoàn toàn thay thế nguyên chủ.
Bởi vì tình yêu thương kia như thể trộm được vậy.
Cô không phải nguyên chủ.
Người Đinh Hồng Mai yêu cũng không phải cô.
Nhưng mà giờ khắc này, nhìn đôi tay nứt nẻ của Đinh Hồng Mai đang cẩn thận đếm tiền chỉ vì muốn mua kem dưỡng da tay cho cô, cuối cùng nước mắt cũng không kìm được nữa mà ướt đẫm bờ mi.
Rõ ràng trong nhà đã nghèo đến như vậy rồi, mà Đinh Hồng Mai vẫn còn nghĩ đến đồ cô cần dùng.
Sợ Đinh Hồng Mai thấy, cô nhanh chóng dùng tay lau nước mắt, ồm ồm mà nói: “Mẹ, kem dưỡng da tay không cần đâu, bà vẫn luôn dạy con trung y, con biết cái gì có thể dưỡng da mà.”
Cô vừa nói vừa kẻo Đinh Hồng Mai đi ra ngoài.
“Này, này……”
Đinh Hồng Mai ồn ào, cuối cùng vẫn không mua được.
Biết con gái tiếc tiền, Đinh Hồng Mai ấm lòng c.h.ế.t mất thôi.
Giang Niệm Tư vẫn luôn nghĩ, phải làm sao mới có thể kiếm tiền cải thiện điều kiện sống của gia đình này, giờ không phải đã có biện pháp rồi sao?
Cô vẫn luôn nhớ nghề nghiệp của mình là vận động viên đối kháng nhưng lại quên mất mình cũng là thầy lang bác sĩ có tiếng.
Với y thuật ông nội đã dạy cô, kiếm ít tiền hẳn là không khó.
Giang Niệm Tư là người thuộc phái hành động, mỗi tội thân thể này quá yếu, đi một bước ho ba tiếng.
Về đến nhà, cô không nói hai lời bèn cõng sọt qua nhà bà nội.
DTV
Để tránh cho việc mình không quen bà cụ nên không biết bà là ai, lúc đi Giang Niệm Tư còn kéo theo Giang Đậu Đậu bé nhỏ.
Bà lão vẫn chưa biết chuyện Giang Niệm Tư rơi xuống nước, nếu mà biết có khi lại mắng cho Giang Thành không ngóc đầu dậy được.
Giang Đậu Đậu liếc mắt một cái đã thấy bà lão, vui vẻ chạy ra ôm chân bà: “Bà nội, Đậu Đậu nhớ bà quá.”
“Nhãi ranh, con bớt nịnh, đừng tưởng rằng bà không biết con đang đòi ăn.”
Bà lão nói chuyện rất lanh lẹ sảng khoái.
Tuy bà đang mắng cháu trai nhưng trong mắt lại đong đầy ý cười.
Hóa ra đây là bà cụ có cái miệng có thể mắng người ta đến nỗi chui đầu vào đất trong sách sao.
Giang Niệm Tư cười mà đuôi mắt cong cong, nhẹ nhàng bước đến.
“Bà ơi.” – Cô cũng gọi một tiếng.
Lão thái thái thấy cô, cười tít cả mắt: “Ôi chao, đây không phải cục cưng Niệm của bà sao? Bên ngoài trời lạnh, mau vào phòng, bà lấy trứng gà cho con.”
“Bà, con cũng muốn ăn.” - Giang Đậu Đậu hô.
Lão thái thái buồn cười mà nhéo nhéo mũi cậu nhóc: “Được được được, cho con ăn, nhưng nói trước, cơ thể chị con không khỏe, con bé phải được bồi bổ nhiều hơn, chị ăn hai quả, con ăn một quả.”
Có thể ăn trứng gà thì đừng nói một quả, cho dù là nửa quả cũng có thể khiến Giang Đậu Đậu rất sướng rồi.
“Dạ, vâng ạ.”
Lão thái thái đưa Giang Đậu Đậu vào bếp, không quên quay đầu lại bảo Giang Niệm Tư lên giường đất nghỉ ngơi trước.
Từng đọc phần mở đầu của quyển sách này nên Giang Niệm Tư biết, điều kiện của bà cụ cũng không quá tốt.
Chẳng qua bởi vì bà là bác sĩ duy nhất trong thôn, khi có ai nhờ bà khám bệnh mà không có tiền thì sẽ đưa đồ gì đó hữu ích cho bà coi như tiền thuốc men.