Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 52: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó - Chương 52 Chương 52



Tưởng Tân Lệ cảm thấy chính là như thế, nếu không làm sao con trai lại chống đối chuyện kết hôn đến thế chứ?

Trước kia lúc chưa bị thương, kêu anh đi coi mắt, anh chỉ nói bây giờ không có hứng thú, chuyện duyên phận để sau hằng nói.

Còn bây giờ thì sao> Anh nói thẳng rằng không định kết hôn, nếu như không phải là hoàn toàn không được thì làm sao lại nảy sinh ra ý định không kết hôn chứ?

Vì thế bà ấy gật đầu liên tục, chắc như đinh đóng cột mà nói: “Đúng, không ai, chính là kiểu ngay cả phụ nữ cũng không đụng vào được”

Cái đó thì hoàn toàn phế rồ.

Chính là không biết đã phế tới mức độ nào thôi.

Giang Niệm Tư lựa lời khá dè chừng, không nói gì để đảm bảo mà chỉ nói: “Tình trạng cụ thể cần phân tích cụ thể, cháu cần phải khám cho bệnh nhân thử, trao đổi và tìm hiểu kỹ hơn với anh ấy để biết được mức độ tổn thương cụ thể của bệnh nhân mới có thể chắc chắn được là có thể khiến cho anh ấy khôi phục lại như bình thường được hay không”

Tưởng Tân Lệ nghe cô không từ chối thẳng, nói là không chữa trị được nên trong lòng liền cảm thấy khả năng cao có hy vọng.

“Được ạ, bác sĩ Giang, cháu nhất định phải chờ nhé. Chậm nhất là ngày mốt, bác nhất định sẽ dẫn con trai đến gặp cháu”

“Được ạ.”

phía bên kia, Triệu Phương Như làm theo chỉ dẫn của Giang Niệm Tư, sau khi cầm 13 bình kem làm trắng đến xưởng thì chỉ lấy ra sáu bình cho người đầu tiên đặt mua kem làm trắng.

Bảy người còn lại liền không hài lòng.

Hỏi cô ấy: “Phương Như, còn chúng tôi thì sao? Tại sao chúng tôi không có?”

Triệu Phương Như trấn an nói: “Đừng nóng, không phải là không có mà là bác sĩ Giang quá bận rộn. Mọi người cũng biết cô ấy không thích làm ăn mảng này mà. Nghề nghiệp chủ yếu của người ta là bác sĩ, bận rộn chữa bệnh cứu người rồi. Sáu bình này là do tôi van xin cô ấy rất lâu, cô ấy mới bỏ chút thời gian làm ra đấy”

Nghe những lời này, trong lòng sáu người nhận được kem làm trắng liền vui vẻ không thôi, còn bảy người không lấy được lại vô cùng sốt ruột.

 

 

“Vậy, vậy chúng tôi phải làm sao? Bác sĩ Giang sẽ không có không làm nữa chứ?”

Triệu Phương Như nhìn ánh mắt các cô nôn nóng mà cười nói: “Yên tâm đi, bác sĩ Giang sẽ không có chuyện không làm đâu, chỉ là cô ấy quá bận rộn thôi. Chờ đến khi cô ấy nhính ra được chút thời gian, nhất định sẽ làm cho mọi người, đừng lo lắng nhé”

Làm sao có thể không lo lắng được chứ?

Mọi người đều sợ Giang Niệm Tư không có thời gian để làm, mọi người ai cũng biết bác sĩ rất bận rộn mà Triệu Phương Như dốc lòng trấn an thì bảy người này mới không nói gì nữa. Nhưng trong lòng họ lo lắng đến độ tựa như có lửa đốt trong lòng, sốt ruột vô cùng.

Họ đều muốn nhanh chóng có được kem làm trắng, không muốn đến sau người nửa bước.

DTV

Chuyện Triệu Phương Như giúp mọi người đặt kem làm trắng đã bị ba người trước kia đến tìm Giang Niệm Tư đưa ra giá cao để lấy kem làm trắng biết được rồi.

Nghe những người khác nói, bọn họ chỉ cần tốn năm đồng là có thể mua được một bình khiến trong lòng ba người họ đều thấy khó chịu.

Ba người họ tốn đến mười đồng lận đấy.

Vậy nên ba người họ âm thầm suy nghĩ kỹ lưỡng, sau khi tan làm sẽ chạy thẳng đến phòng khám Đức Nguyên.

Lúc ba người đến thì Giang Niệm Tư vẫn chưa đi.

Cô đang thu dọn đồ đạc.

Nhìn thấy ba người họ cùng lúc xuất hiện, Giang Niệm Tư trong lòng đã có suy tính.

Trong ba người, một cô gái cao hơn hai người còn lại tiên phòng bước ra, Giang Niệm Tư ngẩng đầu lên cười nói: “Các cô đây cần gì sao?”

Giang Niệm Tư từ trước đến nay vẫn luôn che mặt lại, nhưng chỉ cần nhìn vào mắt là mọi người đều biết cô chắc chắn rất xinh đẹp.

Nhưng bọn họ không ngờ lại cô lại trông xinh đẹp đến thế.

Da trắng như tuyết, môi đỏ răng trắng, kiều diễm như những bông hoa vừa chớm nở.

Đôi mắt xinh đẹp của cô hơi nhướng lên, ánh mắt long lanh, trong mắt đượm nước khiến cả ba cô gái đều nhìn thẳng vào cô.

Cô gái cao cao ban đầu bừng bừng khí thế hùng dũng oai vệ lập tức yếu thế đi.

Cô ta Cô nhìn làn da giống như quả trứng đã bóc vỏ của Giang Niệm Tư, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: nhất định không được đắc tội với bác sĩ Giang Cô ta cũng phải trở nên trắng mịn, trở nên xinh đẹp!

Hai người còn lại cũng có suy nghĩ y như nhau.

DTV

Vì thế cô gái cao đến để chất vấn lại biến thành đến để hỏi ý kiến???

Thái độ của cô ta vô cùng lễ phép: “Bác sĩ Giang, cô còn nhớ chúng tôi không?”

Giang Niệm Tư dĩ nhiên là nhớ chứ.

Cô cười cong mắt: “Nhớ chứ, lúc Phương Như kết hôn, các cô đến cướp mua kem làm trắng trong tay tôi, còn ra giá rất cao nữa, làm sao không nhớ được chứ?”

Vừa nhắc đến chuyện này, ba người họ ngay lập tức nhớ đến một chuyện.

Ban đầu một bình kem làm trắng giá mười đồng là do bọn họ sợ bị người khác tranh được nên tự mình ra giá cao chứ bác sĩ Giang người ta không nói thế.

Cho nên...

“Ha ha...”

Ba người họ lúng túng cười một tiếng.

Bọn họ không nhắc đến nhưng Giang Niệm Tư chủ động nói: “Kem làm trắng đó tôi chỉ bán năm đồng một chai, các cô lần trước mỗi người đưa dư năm đồng rồi, chờ tôi có thời gian sẽ làm tiếp ba bình kem làm trắng khác cho các cô.”

Nhìn nụ cười kia, nhìn thái độ kia, nhìn giọng nói dịu dàng kia.

Xem ra ba người bọn họ đúng là hơi không biết phải trái, rõ ràng tự mình đã ra giá quá cao mà.

Cô gái cao ngượng ngùng nói: “Không, không cần đâu”

“Cần chứ.” Giang Niệm Tư nói: “Trước kia tôi không có ý định làm cho các cô, nhưng bây giờ có nhiều người có nhu cầu như thế, mọi người đều trả có năm đồng nên không thể để cho các cô trả thêm phí gấp đôi thế được.”

Chiêu lấy lùi làm tiến này của Giang Niệm Tư sử dụng cực kỳ hiệu quả.

Lời nói này khiến ba người họ trong lòng cảm thấy vô cùng bằng lòng.

 

 

Trong một khoảnh khắc, ba người họ liền cảm thấy bản thân mình đúng là bụng dạ đầu óc hẹp hòi, còn định đến gây phiền phức chất vấn người ta nữa chứ?

Xem thử đi, người ta hoàn toàn không có ý định liều mạng quỵt nợ, càng không có buông lời ác ý với bọn họ, thái độ vô cùng hòa nhã.

Rõ ràng là bọn họ tự mình ra giá, cô lại còn như the...

Ba người vừa cảm thấy áy náy vừa cảm thấy kính trọng.

Nhìn thái độ này đi.

Vì thế cô gái cao hung hăng vỗ n.g.ự.c một cái: “Bác sĩ Giang, cô yên tâm đi, tôi chỉ cần sử dụng da đẹp lên, tôi nhất định sẽ giới thiệu cho những người xung quanh đang cần”

Bên cạnh đó hai cô gái còn lại cũng vỗ n.g.ự.c đảm bảo.

Thế là ba người hùng hổ đi đến, khi trở về mặt lại đầy vui vẻ.

Giang Niệm Tư nghiêng đầu cảm thán nói: “Mình đúng là còn có thiên phú kinh doanh mà”

Lúc đó cô cũng không có ý định bán đắt như thế, đó là tự ba người họ ra giá cao thôi.

Ai lại có thể không ham tiền chứ?

Tiền đưa tới tay, cô cũng sẽ không từ chối.

Nhưng có điều nếu muốn làm ăn lớn thì tốt nhất phải thống nhất một giá.

Bồi thường các cô ấy thêm một bình cũng là lẽ nên làm.

Phía bên này trong đầu Giang Niệm Tư đang điều hành làm ăn.

Thì ở phía bên kia Tưởng Tân Lệ và ông cụ Thẩm đang đối mặt với cơn giận dữ của Thẩm Trình.

Ba người khi quay về nhà liền nhìn thấy chàng trai hai tay chống ngang hông đứng ở gian phòng chính.

Nghe tiếng bước chân, Thẩm Trình xoay người lại nhìn về phía bọn họ. Đôi mắt anh đào quyến rũ nhíu lại tạo thành một đường, trong ánh mắt hiện đầy sự sắc bén.

Nhìn ánh mắt của anh, Tưởng Tân Lệ và ông cụ thẩm đều cứng đờ người.

Thẩm Trình nhìn ông cụ rồi nói: “Ông nội, ông còn đang hấp hối?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.