Hóa ra là nghiên cứu thuốc mới thật.
Đúng là Giang Niệm Tư đã sớm quên đi sự lúng túng ngày đó.
Ai có thể lúng túng vài ngày chứ?
Huống hồ chỉ cần cô không xấu hổ thì người xấu hổ sẽ là người khác.
Cho nên Giang Niệm Tư rất bình thường.
Ngón tay tinh tế nhẹ nhàng kéo vành quần lót của anh xuống một chút, cũng dùng thao tác này cho hai bên.
Động tác của cô rất quy củ, gần như không động đến làn da của Thẩm Trình.
Nhưng ở trong tầm mắt của Thẩm Trình, nhìn ngón tay trắng nõn của cô, anh phát hiện mình càng dễ bị tim đập rối loạn.
“Hôm nay trị liệu có thể sẽ hơi đau một chút, anh cố gắng nhẫn nhịn”
Không chỉ có ông cụ mà ngay cả phương án trị liệu cho Thẩm Trình cũng đã được cô điều chỉnh một chút, có thể giúp bọn họ khôi phục nhanh hơn.
“Không sao cả, tôi không sợ đau.
“} Thấy Thẩm Trình nói như vậy thì Giang Niệm Tư “ừ” một tiếng, ngân châm lập tức ghim vào.
Cặp mắt hoa đào đẹp đẽ của Thẩm Trình đột nhiên trợn to.
Đây chính là... Có đau một chút?
Dù là loại người suốt ngày nằm trong mưa b.o.m bão đạn như Thẩm Trình mà còn phải thay đổi sắc mặt.
Loại đau đớn rất kì lạ.
Hoàn toàn không liên quan đến sự đau đớn trên da thịt mà là loại đau từ bên trong, cảm giác căng đau kích động mà mãnh liệt.
Thẩm Trình đau đến mức nắm chặt hai tay vào hai bên tay vịn trên ghế, hít một hơi thật sâu.
Giang Niệm Tư sửa lại phương án, cũng vì cân nhắc đến thân phận quân nhân của Thẩm Trình, anh có thể chịu đau cho nên cô mới chuyển sang phương án này giúp anh nhanh chóng hồi phục hơn.
Nếu như đau đớn chia làm 10 cấp, phụ nữ sinh con ở cấp mười thì loại đau đớn này phải ở cấp tám.
Giang Niệm Tư nhìn mu bàn tay đang giữ c.h.ặ.t t.a.y vịn nổi gân xanh của anh thì ấm giọng an ủi nói: “Kiên trì một chút, sẽ rất nhanh Miệng bên trên nói lời nhẹ nhàng an ủi nhưng tay phía dưới lại hoàn toàn không mềm lòng, ngân châm được đ.â.m chính xác, cảm giác đau đớn lại truyền đến một lần nữa.
Vẫn còn phải đ.â.m thêm mấy kim châm, nhưng bởi vì đau đớn mà anh quá lo lắng. Giang Niệm Tư không thể không nói vài lời để dời đi sự chú ý của anh.
“Năm nay Thẩm tiên sinh bao nhiêu?”
Thẩm Trình: “Hai mươi sáu”
“A, vậy thì cũng đến tuổi kết hôn rồi, Thẩm tiên sinh có đối tượng chưa?”
Đối tượng?
Thẩm Trình nghĩ đến cái gì đó, anh nhắm mắt lại, không nhìn cô: “Không có... ôi”
Giang Niệm Tư lại đ.â.m một châm.
Thẩm Trình tự nhận khả năng chịu đau của mình vô cùng tốt, nhưng anh cũng bị giày vò đến không nhẹ, đầu đầy đổ mồ hôi, lồng n.g.ự.c cũng liên tục chập trùng vì thở gấp.
Giang Niệm Tư “A” một tiếng: “Vẫn còn chưa tìm đối tượng là bởi vì vấn đề s.i.n.h d.ụ.c sao?”
Xem như, cũng không phải...
Bởi vì nguyên nhân này nên anh không có ý định kết hôn, có thể cho dù không có nguyên nhân này thì bây giờ anh cũng chưa kết hôn.
Bởi vì cho đến bây giờ anh vẫn chưa gặp được người phụ nữ khiến anh động lòng.
Không, không nên nói cho đến tận bây giờ...
Anh vô ý thức mở mi mắt nhìn về phía cô.
Sau đó tiếp tục nói sang chuyện khác: “Có lẽ không bao lâu nữa là tôi có thể chữa khỏi chứng bệnh này cho anh, đến lúc đó, anh có thể thử một chút.”
Cô cũng thuận miệng nói như vậy để tìm chủ đề hay đổi lực chú ý của anh, tránh để anh chú ý đến cây kim tiếp theo cô đ.â.m vào.
Nhưng khi Thẩm Trình nghe thấy lời này thì anh cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. “Thử một chút?”
Cái này thì thử như thế nào?
DTV
Anh không thể sinh con, chẳng lẽ nếu muốn nghiệm chứng bệnh của anh khỏi chưa thì anh nên đi tìm phụ nữ thử xem người ta có mang thai được hay không sao?
Gặp quỷ, cô mới mười tám tuổi, sinh con cái gì chứ, cô còn chưa đủ tuổi kết hôn theo luật pháp.
Dừng lại!
Thẩm Trình lại ý thức được một lần nữa, anh coi cô trở thành đối tượng của mình từ lúc nào thế... Có bệnh!
“Oi. “
Một châm cuối cùng cũng xong, Giang Niệm Tư cũng không có ý thức được lời cô nói có gì không thích hợp.
Thậm chí là cô đã quên mất mình nói cái gì.
Dù sao lực chú ý của cô cũng đang ở việc châm cứu chữa bệnh.
Nhìn đầu anh đầy mồ hôi nhưng từ đầu đến cuối vẫn không kêu đau một tiếng nào, Giang Niệm Tư vô cùng bội phục sự nhẫn nại của anh.
Cô cầm khăn lông ướt nhẹ nhàng lau mồ hôi trên mặt anh.
Không chỉ đối với anh, mỗi một bệnh nhân nào không thoải mái thì cô cũng sẽ cố gắng làm một chút gì đó để khiến bệnh nhân thoải mái, ví dụ như rót cho họ cốc nước hoặc lau mồ hôi cho họ.
Thẩm Trình rất đau, ray rứt đau, thậm chí còn đau hơn việc khâu lại vết thương mà không dùng thuốc tê.
Nhưng sự nhẫn nại của anh lại đáng kinh người, nếu chỉ nhìn sắc mặt của anh thì đúng là không thể nhìn ra.
Chỉ là một gương mặt gầy đẹp trai căng thẳng, cặp mắt đào hoa hấp dẫn người khác từ trước đến nay cũng hiện lên chút nghiêm túc.
Giang Niệm Tư lau mồ hôi cho anh, anh ngửi thấy một mùi thơm như có như không.
Mùi thơm kia rất nhạt rất nhạt, bởi vì cô giơ tay lên lau mồ hôi cho anh cho nên anh mới có thể ngửi được.
Cô tới gần khiến Thẩm Trình không còn để ý đến cơn đau ở phần bụng nữa.
Tầm mắt anh nhìn về phía cô.
DTV
Cô cúi thấp đầu, đang nghiêm túc giúp anh lau mồ hôi, son môi đỏ tươi, nhẹ nhàng cong lên, trong mắt như đang có sự lo lắng cho anh.
Thẩm Trình giống như nhập ma, anh cảm thấy cô đối xử với mình khác với những người khác.
Ánh mắt giống như là dính vào bờ môi bắt mắt của cô, Thẩm Trình cảm thấy mình không phải thứ gì tốt, hung hăng nhắm lại mắt.
Giang Niệm Tư cho là anh quá đau, có chút sợ anh chịu không nổi: “Thẩm tiên sinh, nếu không thì tôi cho anh uống chút thuốc giảm đau nhé?”
“Có thuốc giảm đau sao?” Thẩm Trình hỏi.
Giang Niệm Tư gật đầu một cái: “Có, hiệu quả nhanh, nhưng mà trong đó một vị thuốc có thể sẽ làm giảm công hiệu của loại thuốc tôi bôi cho anh”
Dược tính trung hoà bị làm yếu đi, chắc chắn hiệu quả cũng sẽ giảm bớt đi nhiều.
Thẩm Trình cắn chặt răng, gạt ra hai chữ từ trong hàm răng: “Không cần”
Phần cằm lạnh lẽo cứng rắn của anh có mồ hôi trượt xuống, Giang Niệm Tư nhìn anh có thể nhịn được thì trong lòng tràn đầy bội phục với anh.
Không hổ là nam chính trong sách.
Khăn mặt nhẹ nhàng lau mồ hôi trên cằm của anh, Giang Niệm Tư không chú ý tới, ngón út của cô không cẩn thận xẹt qua cằm của anh.
Da thịt chạm nhau mang đến một tia run rẩy.
Thẩm Trình phát hiện bác sĩ Tiểu Giang trước mắt của hiệu quả giảm đau cho anh.
Bởi vì hơn phân nửa lực chú ý của anh đều rơi vào trên người cô.
Cô áp sát quá gần, lúc cô lau mồ hôi cho anh, gần như anh chỉ cần ngẩng đầu lên một cái là có... hôn đến cô.
Suy nghĩ này thoáng qua, Thẩm Trình lại phỉ nhổ chính mình trong lòng một lần nữa.
Tự dưng có tâm tư với cô gái người ta, sau khi xảy ra thì không thể ngăn cản được, lúc nào cũng chỉ biết suy nghĩ lưu manh.
Quá trình này có chút giày vò, cũng may Thẩm Trình kiên trì được.
Giang Niệm Tư lấy châm ra, cô cảm nhận được cơ thể của anh hoàn toàn trầm tĩnh lại.
“Tôi sẽ bó thuốc cao cho anh, Thẩm tiên sinh, anh yên tâm, chỉ đau lần này, các lần trị liệu sau sẽ không còn đau như thế nữa, trở về nhớ là không được động vào thuốc, cả ngày hôm nay cũng không thể tắm rửa”
Thẩm Trình nhấc mi mắt, cặp mắt đào hoa nhiễm lên một màu đỏ ửng.
Anh nhìn cô cúi đầu nghiêm túc bó thuốc cho mình, đưa tay che mặt của mình lại.
Đàn ông nảy sinh tình cảm với phụ nữ là chuyện bình thường.
Nhưng thứ không bình thường là cô nhóc quá nhỏ, mới mười tám tuổi.