“Chờ tôi một chút, cô lên xe trước.
Xe đang dừng ở bên cạnh.
Giang Niệm Tư “ừ” một tiếng: “Cảm ơn”
Thẩm Trình mua mấy cái bánh bao thịt mang theo lên xe.
Sau khi lên xe, Giang Niệm Tư quay đầu lại hỏi anh: “Có nước không?”
Thẩm Trình cho là cô khát, anh lấy một chiếc bình thép màu xanh ở phía sau ra đưa cho Giang Niệm Tư.
“Còn có nửa ấm, tôi đã uống qua, nếu cô không ngại...”
Giang Niệm Tư nhận lấy: “Không ngại”
Còn cho là cô muốn uống, trong con ngươi của Thẩm Trình có một tia khác thường thoáng qua, bỗng nhiên bên tai của anh nóng lên.
Nhưng mà một giây sau, ánh mắt của anh cứng lại.
Chỉ thấy Giang Niệm Tư vặn cái nắp ấm nước ra, xòe bàn tay ra ngoài cửa sổ xe rồi đổ nước trong bình ra rửa tay.
Anh nhìn thấy sắc mặt căng thẳng cùng với ánh mắt chán ghét của cô từ kính chiếu hậu.
Thẩm Trình nhíu nhíu mày.
Cuối cùng cũng rửa sạch cái tay ghê tởm kia, lúc này Giang Niệm Tư mới ngồi thẳng cơ thể, đậy nắp bình nước rồi đưa cho Thẩm Trình: “Cảm ơn, có khăn mặt không?”
Thẩm Trình đưa cho cô một chiếc khăn vuông màu lam: “Có khăn tay”
“Có thể cho tôi dùng không?”
Mặc dù tâm trạng Giang Niệm Tư rất khó chịu nhưng chuyện này cũng không liên quan đến những người khác, thái độ của cô vẫn cố gắng lễ phép, cố gắng đè nén tâm tình của mình.
Thẩm Trình gật đầu.
Giang Niệm Tư cầm lấy chiếc khăn tay trên tay anh rồi dùng sức lau tay quá nhanh.
Bên trong lòng bàn tay trắng nõn của cô có chút hồng nhạt.
Bởi vì cô dùng sức quá mạnh cho nên nó đang đỏ lên.
Thẩm Trình nhìn mà không đành lòng, rõ ràng là cô có gì đó rất lạ, con ngươi đen nhánh của Thẩm Trình như hồ sâu vực thẳm.
“Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra sao?”
Đời trước Giang Niệm Tư được xem như nhân vật công chúng, mọi người đều biết cô rất lợi hại, hơn nữa lúc đó trị an xã hội tốt cho nên cũng không có ai định làm gì Cô.
Cho dù có thì cũng chỉ giấu ở trong lòng, sẽ không có ai hành động quá phần dù chỉ một chút.
Nhưng khi đến nơi này, cô liên tiếp gặp phải cầm thú cho nên tâm trạng của cô cũng chịu ảnh hưởng.
Vốn là vẫn luôn nhẫn nhịn nhưng khi nghe thấy Thẩm Trình hỏi thăm thì cô vẫn không nhịn được mà nói ra ngoài.
“Mấy người đàn ông các anh đều háo sắc không quản lý được nửa người dưới như thế sao?”
Lời này cũng không nhằm vào Thẩm Trình, chỉ là trong lòng cô tích tụ oán khí, mà nó vẫn luôn bị kiềm chế, bỗng nhiên có chỗ đột phá nên mới bùng phát như vậy.
Bởi vì cô không muốn nói chuyện này cho người nhà biết, nếu nói ra thì sẽ chỉ khiến họ thấy lo lắng mà thôi.
Dù sao thì cô cũng chỉ là một cô gái nhẹ nhàng trong lòng người nhà.
Cô không phải nguyên chủ, không dám để lộ chuyện mình có công phu lợi hại.
Đây thực sự là cảm giác ấm áp mà cô khó có được cho nên cô không muốn từ bỏ.
Thể chất không thể kiềm chế nước mắt rất phiền, chỉ cần cảm xúc kích động thì sẽ rất dễ dàng khóc.
Nhưng lần này cô nhịn được, không để nó chảy ra.
Chỉ là trong lúc quay đầu chất vấn Thẩm Trình, trong mắt cô chứa một vũng nước mắt.
Nhìn thấy hai hốc mắt chứa đầy nước mắt của cốc, Thẩm Trình không khỏi cảm thấy nhói một cái trong lòng.
Sắc mặt anh trở nên hết sức khó coi: “Ai bắt nạt cô?”
Gần như lời này được rít ra từ kẽ răng, Thẩm Trình nói đến nghiến răng nghiến lợi, tiếng nói cũng vô cùng lạnh lùng.
DTV
Vì cảm xúc Giang Niệm Tư đang rất mạnh nên cô không phát hiện ra anh đang quan tâm mfính.
Suy nghĩ một chút, cô ngẩng đầu lên nuốt nước mắt ngược lại.
“Không sao, xin lỗi, tôi không nên vợ nắm cả đũa, người xấu chỉ là người xấu, không phải đàn ông hay phụ nữ, tôi không nên dùng hành vi của một người áp đặt lên tất cả những người còn lại.”
Sau khi phát tiết hết cảm xúc ra ngoài thì Giang Niệm Tư lại khôi phục trở về bình thường.
Thôi bỏ đi, nghĩ nhiều như thế làm cái gì? Dù sao nếu mấy tên súc sinh kia gặp phải cô thì người xui xẻo mới chính là bọn họ.
Lời này gần như khiến Thẩm Trình xác định cô đã gặp chuyện gì... Quấy rối.
Sắc mặt anh khó coi đến muốn mức mạng người khác.
Anh cũng không tiện nói gì ở trước mặt cô.
Thẩm Trình quyết định đưa cô trở về trước.
Anh không biết an ủi người khác mà chỉ nói: “Bác sĩ Giang, nếu sau này cô ra ngoài thì cố gắng tránh đi đến những nơi vắng vẻ, nếu như đó là đoạn đường nhất định phải đi qua thì phải đi cùng người khác”
Anh yêu nghề nghiệp của mình, nhưng mà trong chớp nhoáng này, trong lòng Thẩm Trình có chút trách cứ với bản thân.
Nếu như anh có thể bảo vệ cô thì thật tốt.
Nhưng anh không được, thậm chí nói về sau anh cũng không có tư cách bảo vệ cô.
Nghề nghiệp của anh đã chú định anh không thể ở bên cạnh ai mãi mãi.
“Ừ, cảm ơn anh đã quan tâm”
Tiếng nói của Giang Niệm Tư đã khôi phục trở về sự bình tĩnh của ngày xưa, có câu này của Thẩm Trình, tâm trạng của cô cũng vui hơn không ít.
Trên đời này, mặc dù không nhất định là có nhiều người tốt hơn, nhưng cũng chỉ có một phần nhỏ là người xấu.
Không có nhiều người tìm cách hại người khác cả ngày.
Tất cả mọi người chỉ muốn cuộc sống của mình tốt hơn.
Những người có tâm tư bất chính cũng chỉ chiếm một số nhỏ.
Nói trắng ra là cô không bị bắt nạt mà chỉ tức giận, chán ghét loại người này.
Cho nên khi loại người này xuất hiện thì tâm trạng của cô sẽ bị ảnh hưởng nặng nề.
Trên đường trở về, Thẩm Trình nhìn thấy cảm xúc của Giang Niệm Tư bình phục hơn rất nhiều, anh như tùy ý tìm vài chuyện để nói với cô, câu được câu không nghe cô nói.
Hỏi cô đã đi mua đồ ở đâu, đã đi dạo đến chỗ nào.
Giang Niệm Tư cũng không hoài nghi mà kể lại các chỗ mình đã đến.
Còn nói cô đến chợ bán đồ cũ mua máy may gặp phải một thím chào hàng rất cao.
Nói đến đây, khóe mắt cô cũng trở nên sinh động hơn.
“Có lẽ thím kia nghĩa tôi nhất định sẽ mua đồ của thím ấy, tôi không phải loại người dễ mắc lừa đâu”
Máy may sao?
Thẩm Trình lưu ý lại.
Trở lại trên trấn, Giang Niệm Tư mang đồ mua được đến phòng khám trước, sau đó làm một ít kem dưỡng trắng ở trong đó.
Thẩm Trình nhìn thấy Giang Niệm Tư tiến vào phòng khám xong trực tiếp lái xe trở về huyện thành, tìm được Hứa Cường.
Sau khi nói những chuyện Giang Niệm Tư trải qua hôm nay cho Hứa Cường, anh gõ gõ mặt bàn:”Cậu mau đến mấy chỗ này tra hỏi một chút, hỏi xem gần đây có lưu manh quấy rối phụ nữ nào không”
Dựa vào đức hạnh của một số người này, nếu như chạy tán loạn ở xung quanh thì chắc chắn sẽ có không ít người biết tình huống.
Hứa Cường ghét kẻ ác như kẻ thù, nghe vậy thì cả giận nói: “Tên súc sinh nào lại dám bắt nạt đồng chí nữ?”
“Không biết, cho nên mới bảo cậu đi điều tra thêm Là cảnh sát trong đồn công an tại đây, giữ gìn trị an xã hội ổn định là chức trách của anh ấy.
Hứa Cường đương nhiên không thể chối từ.
)) Anh ấy nói: “Nhưng mà tại sao cậu biết chuyện này?
Cậu quen biết người bị bắt nạt sao? Hay là trực tiếp đưa cô ấy đến nhận?”
Nếu như Thẩm Trình có mặt thì căn bản là không để cho anh ấy điều tra mà trực tiếp hỏi tội.
Thẩm Trình nghĩ đến dáng vẻ Giang Niệm Tư mang theo nước mắt thì lại nhẫn nhịn lắc đầu với Hứa Cường: “Cậu đi điều tra trước đi”
Chỉ nhắc lại mà cô đã khó chịu như vậy.
Nếu như người khác một gặng hỏi thì không phải nó sẽ thành vết sẹo của cô sao?
“Được.
DTV
Hứa Cường làm việc hùng hùng hổ hổ, hành động cực nhanh.
Dựa theo vị trí Thẩm Trình nói, anh mang người đi hỏi thăm bốn phía, đúng thật là hỏi thăm được một ít manh mối.
Có một kẻ tái phạm thường xuyên chạy tán loạn ở trong ngõ nhỏ bí mật quấy rối các cô gái.