Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 75: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó - Chương 75 Chương 75



Người thấy các cô gái ngại nói, sợ nói ra mất mặt cho nên càng ngày càng tùy ý làm bậy, đúng thực là có không ít cô gái bị người ngày hãm hại.

Chỉ là người này cũng không có gan lớn như vậy, không dám thật sự làm ra cái gì, căn cứ vào tình huống mà anh ấy bí mật tìm hiểu được thì tình huống nghiêm trọng nhất là cô gái bị mấy tên lưu manh kéo đẩy.

Ở trong mắt Hứa Cường thì điều này là điều không thể tha thứ.

Vốn cho rằng đây đã là chuyện nghiêm trọng nhất.

Không nghĩ tới anh ấy lại nghe nói Ngưu Đại Cường xảy ra chuyện nằm viện, có cô gái đến báo án nói Ngưu Đại Cường từng làm nhục mình.

Ngưu Đại Cường vô lại còn cao to, nhìn rất hung mãnh, có rất nhiều người không dám chọc vào người này.

Cho nên có rất nhiều người đã nhẫn nhịn.

Không tra thì không biết, vừa tra một cái thì đã giật mình.

Hứa Cường nổi giận đùng đùng đi bệnh viện tìm được Ngưu Đại Cường.

Sau một phen nghiêm khắc thẩm vấn, cuối cùng Ngưu Đại Cường cũng thừa nhận mình từng xâm phạm cô gái kia.

Hứa Cường lạnh lùng kêu một tiếng, hỏi ông ta: ấy “Không phải hôm qua ông còn bắt nạt một cô gái nữa sao?”

Ngưu Đại Cường vẫn còn đang nằm trong bệnh viện mà, nghe vậy thì chỉ cảm thấy khổ không thể tả.

“Đồng chí cảnh sát, tôi thực sự không chiếm được tiện nghi.

Ông ta vén chăn lên: “Vì sao tôi phải vào bệnh viện, chính là bị cái lũ đàn bà thối tha kia đá, bác sĩ nói sau này tôi cũng không được...

Vẻ mặt ông ta như đưa đám.

“Đáng đời.”

Hứa Cường lạnh lùng nói một tiếng: “Người ta gọi là phòng vệ chính đáng, không đá phế ông thì để ông làm nhục sao?”

Kết cục đã được định sẵn, chỉ với cô gái đã bị xâm phạm kia thì đã đủ để phán Ngưu Đại Cường tội lưu manh vũ nhục phụ nữ.

 

 

Không tránh khỏi án trên 7 năm.

Huống chi ông ta còn quấy rối rất nhiều đồng chí nữ khác.

Ngưu Đại Cường gặp nạn, tất cả các cô gái bị ông ta làm nhục bị uy h.i.ế.p không cho phép nói ra đều nổi lên, Ngưu Đại Cường không thể không thừa nhận.

Nhưng mà vẫn phải hoàn thành theo thủ tục, người cuối cùng bị Ngưu Đại Cường tính toán nhưng mà đã phán kháng được kia, anh ấy cũng muốn đi tìm hiểu một chút để ghi chép.

Chỉ có Thẩm Trình biết người này. Cho nên Hứa Cường cũng không nói nhảm mà trực tiếp đến trấn Kỳ Thạch.

Anh ấy biết địa chỉ Thẩm Trình ở nơi đó tạm thời.

Hôm qua Thẩm Trình đã nói chuyện với anh ấy để anh ấy chuẩn bị báo cáo kịp thời.

Hứa Cường đến nơi ở của Thẩm Trình, vừa vặn thấy anh đang đánh quyền.

Nhìn thấy anh ấy tới, Thẩm Trình cầm lấy khăn mặt trên cổ xoa xoa mồ hôi trên mặt: “Có manh mối rồi sao?”

Hứa Cường trực tiếp ngồi xuống chiếc ghế đá ở trong sân: “Có, Ngưu Đại Cường đã bị bắt, thấy ông ta xảy ra chuyện, các cô gái bị ông ta quấy rối bị đe dọa giữ kín đều tới tố cáo ông ta Thẩm Trình nhíu mày: “Tình huống thế nào?”

DTV

“Yên tâm đi, ông ta không thể trốn được, thứ ghê tởm này đã quấy rối không ít đồng chí, trong đó một người bị xâm phạm thực sự, riêng điều này đã đủ định tội cho ông ta, nhưng mà vẫn phải ghi chép một chút về cô gái suýt bị ông ta làm hại hôm qua, cậu biết cô ấy đúng không?”

Tính xâm phạm thực sự có ý gì, hai người đều hiểu.

Sắc mặt của Thẩm Trình cực kỳ khó coi, vừa nghĩ tới dáng vẻ mềm mại nhát gan của Giang Niệm Tư gặp phải loại người quấy rối như thế này thì anh chỉ muốn phế tên cặn bã kia.

“Cần phải hoàn thành quá trình sao?”

Thẩm Trình hỏi.

Anh ấy chỉ tìm Giang Niệm Tư làm biên bản.

Hứa Cường nghiêng đầu nhìn anh: “Cậu còn hỏi tôi về chuyện này sao? Chẳng lẽ cậu không biết rõ? Không phải, Thẩm Trình, có gì đó không đúng”

Thẩm Trình cầm khăn mặt xoa xoa mồ hôi trên trán, che đi sự ác độc trong mắt.

“Tôi dẫn cậu đi tìm cô ấy, cậu chú ý dùng từ, đừng để cô ấy cảm thấy không thoải mái”

Hứa Cường biết trong loại tình huống này thì mình không nên hóng hớt nhưng mà anh ấy không thể nhịn được.

“Cậu thật sự có gì đó lạ lắm!”

Anh ấy kết luận: “Cậu có ý với cô gái kia sao?”

Thẩm Trình sững sờ, rất rõ ràng sao?

Người nhà nhìn ra thì coi như xong, tại sao ngay cả Hứa Cường cũng nhìn ra?

Hứa Cường nhìn sắc mặt của anh thì lập tức hiểu hơn nửa, thảo nào anh lại che chở như vậy.

“Yên tâm đi, tôi sẽ nói thật uyển chuyển, nhưng mà cậu cũng đừng lo lắng, cậu biết cô gái này không, chính là người cuối cùng bị Ngưu Đại Cường định quấy rối, cô gái này rất ác độc, trực tiếp đá một cái phế Ngưu Đại Cường, cho dù sau này ông ta được ra tù thì cũng không làm hại được ai nữa”

“Phế đi?”

Thẩm Trình có chút ngoài ý muốn, sau đó đáy mắt thoáng qua một nụ cười.

Vẫn rất thông minh, biết đâu là nhược điểm của đàn ông.

Anh ho nhẹ một tiếng, che đi ý cười trong mắt, nói đến chuyện chính.

“Ngưu Đại Cường kia có bao nhiêu gia sản, bảo ông ta lấy hết ra bù đắp cho những cô gái bị ông ta làm hại”

Hứa Cường gật đầu một cái: “Yên tâm, tôi am hiểu chuyện này, không lấy sạch đồ của nhà ông ta đi đền bù cho người khác thì đúng là vũ nhục nghề nghiệp của tôi.”

Lúc Thẩm Trình mang theo Hứa Cường đến phòng khám, Giang Niệm Tư cũng sửng sốt một chút.

Bởi vì cô biết đối phương là cảnh sát.

Tại sao anh ấy lại tới nơi này?

Giang Niệm Tư không khỏi nghĩ tới chuyện ngày hôm qua, cô vô ý thức nhìn về phía Thẩm Trình.

Hôm nay cô mặc chiếc váy đỏ kia làm nổi bật lên màu da càng ngày càng trắng như tuyết, trong đôi mắt sáng của cô cũng để lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó là dáng vẻ như đã hiểu ra.

Thẩm Trình không muốn Hứa Cường hỏi ở trong phòng khám nên để Giang Niệm Tư đi ra trước.

Giang Niệm Tư đi vòng qua quầy, đi về phía hai người.

Hứa Cường kinh ngạc nhìn người đẹp đang đi đến.

DTV

Cặp mắt kia khiến anh ấy có ấn tượng rất sâu.

 

 

Chính là cô nhóc lần trước mà anh ấy cùng Thẩm Trình đã gặp ở tiệm cơm quốc doanh.

Lúc đó anh ấy đã cảm thấy đôi mắt của cô rất đẹp.

Không nghĩ tới sau khi cởi khẩu trang thì lại xinh đẹp đến mức kinh thiên động địa như thế.

Tóc đen da trắng, mắt ngọc mày ngài, Hứa Cường là người có định lực cực mạnh.

Nhưng khi đối mặt với giá trị nhan sắc này thì cũng có mấy phần ngu ngơ.

Lúc Thẩm Trình chếch mắt thì vừa vặn trông thấy dáng vẻ hỏng bét này của Hứa Cường.

Anh nhăn mày, khuỷu tay đánh trúng n.g.ự.c Hứa Cường: “Đừng không lễ phép như vậy.

Anh hoàn toàn mất dáng vẻ lần đầu tiên mình nhìn thấy Giang Niệm Tư còn đần độn hơn.

Hứa Cường nhanh chóng hoàn hồn, nhanh chóng thu tầm mắt lại.

Ba người cùng đi ra ngoài.

Hứa Cường cùng Thẩm Trình đi ở phía trước.

Hứa Cường vừa đi vừa khinh bỉ nhìn Thẩm Trình.

Choáng nha, thảo nào anh lại động lòng.

Ba người ngồi xuống một nhà hàng nhỏ.

Hứa Cường nói rõ ý đồ mình đến, Giang Niệm Tư cũng đã ngờ đến trong lòng cho nên vô cùng thản nhiên.

Hứa Cường hỏi cái gì thì cô liền đáp cái đó.

Cô sợ làm lớn chuyện này khiến người trong nhà cũng biết.

“Tôi thấy ông ta muốn đưa tay ra sờ vào mặt tôi nên nhất thời túm lấy tay của ông ta trong tình thế cấp bách, rồi đá vào chỗ đó của ông ta.”

Tiếng nói của cô mềm mại, lúc nhắc đến tên súc sinh đó thì vẫn còn mang theo một chút cảm xúc.

Tốc độ nói cho chút nhanh, có chút gấp.

Nhưng nhìn dáng vẻ xinh đẹp mỹ mạo, lại hết sức mảnh mai của cô cộng với ngữ điệu nhanh chóng này chui vào tai của hai người đàn ông thì trở thành cô đang ẩn nhẫn tủi thân.

Thẩm Trình nghe thấy cô nói cái tên lưu manh kia muốn sờ mình thì nắm đ.ấ.m của anh cũng chặt thêm mấy phần.

Hứa Cường ấm giọng an ủi cô: “Bác sĩ Giang, không sao cả, cô yên tâm, cô làm vậy rất đúng, khi bị người khác bắt nạt làm hại thì chúng ta phải tìm cách bảo vệ mình”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.