Cô ấy không nói gì, mãi đến khi cô ấy đi đến sân nhà mình.
Giang Tuyết không nhịn được quay đầu nhìn về phía người đàn ông ở phía bên ngoài vài mét.
“Anh có ý gì?”
Thiệu Dương dựa vào lời miêu tả của người nông dân, sau khi xác nhận thì nhìn về phía Giang Tuyết, lộ ra ý vị khó hiểu.
“Cô là em gái Giang Bằng Vũ sao?”
Nghe đối nhắc đến Giang Bằng Vũ, Giang Tuyết “A?” một tiếng, nói tiếp: “Anh biết anh ấy sao?”
Sau khi xác nhận, ánh mắt Thiệu Dương dừng lại mấy giây, nhấc chiếc túi trong tay lên đưa cho cô ấy: “Anh của cô nhờ tôi gửi đồ cho nhà cô.
“Thật sao?” Gương mặt Giang Tuyết lập tức tươi cười như hoa, cười chạy tới ôm lấy chiếc túi.
Dưới ánh mặt trời, nụ cười của cô ấy chân thành tha thiết, không hề giả tạo như khi đối mặt với cô gái vừa rồi.
Thiệu Dương phảng phất như gặp phải đồng loại.
Cái ra đa đồng loại kia dựng thẳng lên, nhưng... thế mà anh ấy lại cảm thấy cô gái kia cười lên rất dễ thương.
Sau khi biết anh ấy là chiến hữu của Giang Bằng Vũ, Giang Tuyết lập tức nhiệt tình mời anh ấy vào nhà.
Thiệu Dương lắc đầu: “Không được, tôi còn có việc.
Người khác có việc, Giang Tuyết cũng có chuyện.
Cô ấy còn muốn làm quần áo đấy, mẹ cùng anh cả Đậu Đậu đều không có ở nhà, cô ấy cũng không rảnh chào hỏi khách khứa.
“Được, vậy thì đi thong thả không tiễn, mời anh.
Lòng bàn tay cô ấy hướng lên trên, chỉ hướng trở về.
Thiệu Dương:” “} Không khách sáo vài câu sao?
Nói xong, anh còn chưa đi thì cô đã ôm chiếc túi vui sướng chạy vào cửa nhà.
“A...”
Thiệu Dương bỗng nhiên cười nhẹ lên tiếng.
Giang Niệm Tư về đến nhà thì thấy Giang Tuyết nói với mình: “Tư tư, anh cả gửi cho chúng ta rất nhiều đồ ăn ngon, em mau cầm đi, bên trong còn có bức thư.”
Vốn là Giang Bằng Vũ muốn gửi thư đến, đây không phải đúng lúc Thiệu Dương tới bên này có chuyện gì sao?
Cho nên cũng thuận tiện đưa cho anh ấy.
Giang Niệm Tư không có hứng thú với đồ ăn, thứ khiến cô hứng thú chính là bức thư.
“Em đi xem một chút”
Đúng là phía trên chiếc túi có một bức thư.
Trên đó viết “Tư tư thân ái, đọc cho mẹ em nghe.
Đây là thư cho mẹ cô.
Buổi tối, chờ Giang Thành cùng Giang Đậu Đậu đi ngủ, Giang Niệm Tư mới nói chuyện này với Đinh Hồng Mai.
Cô vừa thoa mặt nạ dưỡng da, vừa cầm thư cho Đinh Hồng Mai nói: “Mẹ, anh họ viết thư cho chúng ta, để con đọc cho mẹ nghe.”
Lúc trước Đinh Hồng Mai nhờ cháu trai tìm đối tượng cho Giang Niệm Tư, nghe xong lời này thì hai mắt lập tức sáng lên.
“Vậy con mau đọc đi” Giang Niệm Tư gật đầu một cái, mở thư ra.
DTV
“Thím hai à, cháu đã làm xong chuyện mà thím nhờ nhưng mà chuyện duyên phận phải xem cá nhân, đối tượng cháu tìm cho Tư Tư chính là người cầm thư đến, cậu ấy là Thiệu Dương, năm nay 27 tuổi, nhỏ hơn cháu một tuổi. Tính cách của cậu ấy ôn hòa, mặc dù nhiều tâm nhãn, nhưng mà Tư Tư của chúng ta ngốc.
Đọc đến đây, khóe miệng Giang Niệm Tư co quắp một cái.
Đúng là anh họ rách rưới, mẹ nói anh ta không đáng tin cậy, đúng là anh ta không đáng tin cậy, sao cô lại cảm thấy choáng váng quá?
“Tư Tư, tiếp tục đi.”
Mặc dù Đinh Hồng Mai bất mãn Giang Bằng Vũ ngu ngốc nói con gái mình ngốc nhưng mà bà ấy đang rất muốn nghe nội dung phía sau.
Khiến cho Giang Tuyết đang ngồi bên cạnh Giang Niệm Tư bôi kem dưỡng trắng cười ‘khanh khách: “Người ngu nhất trong nhà còn không biết xấu hổ nói người thông minh nhất nhà ta ngốc...”
Giang Niệm Tư bất đắc dĩ, tiếp tục cầm thư lên đọc cho Đinh Hồng Mai nghe.
“Nhưng Tư Tư nhà chúng ta ngốc, vừa vặn bổ sung, nếu sau này Tư Tư bị tính kế thì cậu ấy sẽ phải chịu lại 108 lần... Hơn nữa, chỉ với tính cách của cậu ấy, vì duy trì đạo đức giả mặt ngoài, sau này nếu có kết hôn mà cãi nhau, cho dù Tư Tư có đạp cậu ấy một cái thì cậu ấy cũng chỉ dám nói đạp hay, dáng vẻ nổi giận của em rất đẹp..
Khóe miệng Giang Niệm Tư co giật, đây là miêu tả nghiêm túc sao?
Giang Tuyết nhớ lại người khẩu phật tâm xà mình gặp lúc ban ngày thì không khỏi cảm thấy lời của anh trai rất đúng.
“Tóm lại, thím để Tư Tư đi gặp mặt cậu ấy, nếu có thể thì cứ chọn cậu ấy, nếu không thì cháu thực sự không thể tìm được người mà mình có thể tin.”
Đọc xong một chữ cuối cùng, Giang Niệm Tư cất bức thư lại.
Cô sợ ứng phó với loại người khẩu phật tâm xà nhất.
Nghe Giang Bằng Vũ nói như vậy, vậy người này chính xác là loại người khẩu phật tâm xà.
Đinh Hồng Mai nghe xong, cửa ải thứ nhất chính là tướng mạo.
“Tuyết à, con thấy dáng dấp người kia có đẹp không?”
Giang Tuyết bất đắc dĩ: “Mẹ, tại sao lại tìm đối tượng dựa vào tướng mạo?”
Đinh Hồng Mai nói như chuyện đương nhiên: “Vậy chắc chắn là không chỉ xem tướng mạo, phải xem tất cả. Vẻ ngoài đẹp, có năng lực, tính tính tốt, có thể che chở cho Tư Tư của chúng ta, không thể thiếu bất cứ điều gì”
Giang Niệm Tư bị Đinh Hồng Mai chọc cười, sau khi gỡ mặt nạ dưỡng da, làn da có một lớp bóng.
Sờ gương mặt vừa mềm lại vừa non, Giang Niệm Tư nhìn về phía tấm gương nói: “Mẹ, mẹ nói không sai, con gái của mẹ đáng giá tìm được một người như vậy, nhưng 27 tuổi quá già rồi, không thích hợp”
Tuổi tác và tính cách đều không phải loại cô yêu thích.
Cô thích những người đơn giản hơn.
Dễ nắm bắt.
DTV
Hơn nữa đối phương 27 tuổi, cô không vội kết hôn, nếu cô cảm thấy vừa ý sau khi gặp mặt thì chắc chắn vẫn phải tìm hiểu thêm, đối phương già như vậy, không phải người ta đang vội kết hôn sao?
Đinh Hồng Mai có chút tiếc nuối: “Nhưng mà anh họ con cũng đã nói với mẹ, Tư Tư, hay là đi gặp mặt thử một chút thôi?”
Giang Tuyết quay đầu nói: “Mẹ, có thể gặp nhau, nhưng người kia cũng đã đến cửa nhà chúng ta, lại hết lòng vì việc chung, nếu thực sự gặp mặt thì cũng nên là anh ta đến bái phỏng chứ? Cũng không thể để Tư Tư của chúng ta đến đó gặp mặt anh ta, con cảm thấy, nếu mấy ngày sau anh ta không đến nhà chúng ta thì tức là anh ta chỉ muốn ứng đối với anh họ.”
“Đúng đúng đúng, chờ anh ta tới cửa. Giang Niệm Tư phụ họa nói: “Nếu như anh ta đến nhà thì chắc chắn con phải ra gặp, còn về tình huống sau này như thế nào thì cũng chỉ có thể chờ xem, mẹ, mẹ đừng vội, cũng không phải là con không gả được.”
Thiếu chút nữa là cô muốn nói cô cũng không cần lấy chồng gấp.
Nếu nói loại quan điểm này ra ở niên đại này thì không phải mẹ cô sẽ sầu c.h.ế.t sao?
Thẩm Trình gọi điện cho Hứa Cường.
Vừa mở miệng liền hỏi: “Chỗ cậu có phiếu mua máy may không?”
Hứa Cường nhíu mày: “Thế nào, cậu muốn kết hôn, đã sắp xếp rồi sao?”
Thẩm Trình nhéo nhéo lông mày, cảm thấy không một người anh em tốt nào của mình không muốn chê cười mình.
“Không phải, cậu chỉ cần nói cho tôi biết cậu có thể lấy được không?”
Nếu như tại kinh đô thì Thẩm Trình chỉ cần tùy tiện tìm người quen biết là có thể lấy được phiếu mua máy may.
Hứa Cường hừ một tiếng: “Có thể, nhưng mà phải chờ tôi hỏi một chút, cũng không biết người ta có nguyện ý lấy món đồ như thế ra không”
“Được, tôi chờ tin tức của cậu. Thẩm Trình nói.
Cúp điện thoại, Thẩm Trình mới đến phòng khám.
Tưởng Tân Lệ đã đưa ông cụ đến phòng khám trước.
Giang Niệm Tư kiên nhẫn bôi thuốc cho ông cụ, nhẹ nhàng nói: “Ông nội Thẩm, ngày mai ông không cần qua đây nữa, sau khi dùng hết số thuốc còn lại thì cơ bản là chân của ông không còn vấn đề gì nữa, nhưng mà gần trong vòng một tháng, tốt nhất là ông không nên vận động mạnh.”
Ông cụ bị cái chân này giày vò đến không ít, cuối cùng thì bây giờ cũng thư thản, khỏi phải nói cũng biết vui đến mức nào.
Cũng bởi vậy, ông cụ vô cùng thích Giang Niệm Tư.
Tính cách nhẹ nhàng, tâm địa thiện lương, có kiên nhẫn đối với bệnh nhân, còn rất có năng lực, có ai mà không thích cô nhóc như thế này chứ?