Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 87: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó - Chương 87 Chương 87



Em gái anh ấy còn đang nằm trên giường, nếu là bệnh nhân thì cũng không thể quá ích kỷ như vậy khi em gái anh ấy đã giúp mình chứ?

Thế mà trong đầu cũng chỉ nghĩ đến bệnh của mình.

Phi.

Thế là Giang Thành hung ác nói: “Vậy anh cứ từ từ chờ.”

Nói xong, anh ấy cũng không quay đầu lại mà rời đi.

Thẩm Trình ngừng lại tại chỗ, thở ra một hơi thật dài.

Nếu như anh có thể nghỉ lâu hơn một chút thì đã có thể có thêm thời gian biểu hiện với cô, cũng không sợ cô phát hiện ra tâm tư của mình.

Nhưng bây giờ anh không còn mấy ngày liền phải trở về, vậy mà đối phương vẫn còn đang để ý tuổi của anh, còn không có một chút cảm xúc tình yêu nam nữ nào với cô.

Hướng anh ấy đi ngược lại với Giang Thành.

Không lấy được tin tức hữu dụng, Thẩm Trình chỉ có thể xoay người lại.

Đi tới giao lộ, Thẩm Trình trông thấy người đàn ông với mặt mũi tràn đầy nước bẩn, lại còn cười quỷ dị.

“Anh trúng tà sao?” Thiếu chút nữa là Thẩm Trình cho là mình nhìn lầm người.

Nghe thấy tiếng nói quen thuộc, Thiệu Dương quay đầu liếc anh một cái, nụ cười trên mặt thu liễm rất sạch sẽ.

Anh ấy nhíu mày: “Sao cậu lại ở chỗ này?”

“Chữa bệnh. Anh nghiến răng nghiến lợi.

“À? Chữa bệnh sao?” Thiệu Dương suýt nữa quên mất những lời Hứa Cường nói, nghe vậy thì anh ấy cười nói: “Là chữa bệnh sao, hay là mượn cớ để tiếp cận cô gái nhỏ người ta?”

Thẩm Trình liếc nhìn anh ấy một cái, sắc mặt không rõ.

Thiệu Dương tiếp tục nói: “Nhìn cái mặt thối này của cậu xem? Đụng vào tường nam sao?”

Thẩm Trình xốc mí mắt liếc xéo anh ấy: “Anh có muốn ngắm lại mình trong gương không? Vậy mà còn muốn nói tôi”

“Vậy nhưng không giống nhau. Thiệu Dương sờ sờt nước bẩn trên mặ, cười khẽ: “Đây là dây tơ đỏ của Nguyệt lão”

Thẩm Trình lạnh lùng nói một tiếng, trào phúng Thiệu Dương: “Sao mà Nguyệt lão lại dùng xi măng cốt thép làm dây tơ hồng cho anh thế?”

 

 

Thiệu Dương không phải công tử hoa hoa, cũng không phải người vô trách nhiệm.

Dù sao thì anh ấy cũng đã đồng ý đi xem mắt với em gái Bằng Vũ cho nên sẽ không làm gì với những người khác.

Nhìn dáng vẻ này của anh ấy, có vẻ là đã coi trọng em gái Bằng Vũ.

DTV

“Suy nghĩ này của cậu là sai, đánh là thương, mắng là yêu”

Thiệu Dương nói như chuyện đương nhiên: “Vì hành động vô ý lần này mà cô ấy phải tự mình giặt quần áo cho tôi.”

Nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của anh ấy, Thẩm Trình trợn trắng mắt: “Để cho con gái nhà người ta giặt quần áo cho anh vào giữa mùa đông mà còn khiến anh tự hào được sao?”

Thiệu Dương sững sờ, phản ứng lại, anh ấy đã quên mất vụ này.

Anh ấy tới gần Thẩm Trình, Thẩm Trình sợ bị dính nước bẩn trên người anh ấy mà lùi về phía sau mấy bước: “Tránh xa tôi một chút.”

Hoàn toàn không che giấu cảm giác ghét bỏ.

Thiệu Dương giang tay ra: “Bây giờ tôi quay lại bảo cô ấy không cần “} Anh ấy nhìn sắc mặt thực sự không mấy tốt đẹp của Thẩm Trình, đè lại cảm giác muốn phản bác, hỏi anh: “Thật sự bị từ chối sao?”

Lần này tính là quan tâm.

Nhưng Thẩm Trình có chút bực bội: “Anh nói xem anh già như thế, còn lớn hơn em gái Bằng Vũ chín tuổi, tại sao người ta lại không chê anh già?”

Thiệu Dương không nói gì, ghét bỏ, tại sao lại không chê...

Vừa rồi còn nói là chiến hữu cũ.

Nhưng mà anh ấy sẽ không nói lời này trước mặt Thẩm Trình.

“Cậu kiên nhẫn một chút, đối xử với người ta tốt một chút, quan tâm một chút, có lẽ với gương mặt này của cậu thì sẽ có khả năng đuổi kịp.

“Em gái Bằng Vũ có coi trọng anh không?”

“Cũng sắp rồi, cô gái nhỏ dễ thẹn thùng, cần phải cho cô ấy thời gian thích ứng”

Lần bị bệnh này khiến Giang Niệm Tư không xuống giường được trong hai ngày, cô vẫn luôn nằm ở trên giường khiến cô sinh ra chứng lười biếng.

Ông nội Trương đến thăm cô hai lần, đều mang theo thuốc bổ đến cho cô.

Bà cụ Lương biết những dược liệu kia đắt cỡ nào, môi rung rung mấy lần: “Ông mang đồ quý như vậy đến đây, chúng tôi không trả được.

Lỗ mũi ông nội Trương hừ ra một tiếng: “Tôi mang thuốc bổ đến cho cháu gái mình, ai cần bà trả.”

Lời này khiến bà cụ Lương không vui.

“Ông chiếm tiện nghi gì đấy, đó là cháu gái của tôi, là cháu gái của ông lúc nào?”

Ông nội Trương hừ một tiếng: “Tôi nói là như vậy là như vậy, cháu nói xem có phải không Tư Tư.”

Giang Niệm Tư tựa ở đầu giường, nâng chén nhỏ uống thuốc bổ, nghe thấy hai người đấu võ mồm thì cô cong môi.

Bà nội cô đang cố ý gây khó dễ đó, thực ra trong lòng cũng có tâm tư với ông nội Trương.

Thời đại này vẫn luôn có mấy lời không dễ nghe.

Nếu chồng có vợ đã c.h.ế.t mà đi tìm đối tượng thì người khác sẽ cảm thấy không có gì.

Nhưng nếu phụ nữ có chồng c.h.ế.t mà đi tìm người chồng thứ hai thì sẽ thành không tuân thủ phụ đạo.

Có đôi khi Giang Niệm Tư cảm thấy nên thích hợp đẩy thuyền.

Nếu như bà nội không có tâm tư đó thì cô cũng thôi, nhưng hiện tại biết rõ bà nội cô có tâm tư đó thì làm sao cô có thể ngồi nhìn mặc kệ được.

Ông nội của cô cũng đã đi 20 năm rồi.

Ông nội Trương cũng đã bảo vệ bà ấy hơn 20 năm.

Nói chính xác là hơn bốn mươi năm.

Càng đến gần ông nội Trương thì cô càng biết rõ hơn, hóa ra ông nội Trương đã thích bà nội từ lúc còn trẻ.

Vốn ông ấy mới là người bà nội thích, hai người trở thành đối tượng của nhau.

Về sau bởi vì một số nguyên nhân khiến ông nội Trương thân bất do kỷ, trải qua cuộc sống lang thang khắp nơi, mất tung tích gần tới 8 năm, hoàn toàn không có tin tức về sống chết.

 

 

Bà nội đã đợi ông ấy suốt 5 năm.

DTV

Vào năm thứ sáu thì bà cụ đã hai mươi sáu tuổi.

Ba mẹ bức bách, muốn bán bà cho một người đàn ông lớn hơn 20 tuổi.

Mà tính cách của bà nội quật cường, bà muốn lấy cái c.h.ế.t ép buộc, nhảy sông tự vẫn.

Cuối cùng được ông nội Giang Niệm Tư cứu được.

Hơn nữa bởi vì lúc ấy ông nội có tay nghề cho nên cuộc sống trôi qua khá tốt, tiền lễ hỏi cũng khiến người nhà mẹ đẻ bà nội hài lòng, vì vậy bọn họ mới đồng ý không bán bà nội cho người đàn ông già hơn bà cụ hai mươi tuổi.

Thế là bà nội Giang Niệm Tư gả cho ông nội của cô.

Hai người cưới xong thì tương kính như tân, nhưng mà từ đầu đến cuối, trong lòng bà cụ Lương vẫn luôn yêu ông nội Trương.

Sau này, Giang Niệm Tư đã nghe được những chuyện này từ chỗ Đinh Hồng Mai trong mồm nghe được.

Đinh Hồng Mai nói: “Bà con ấy, rất quật cường, lúc ba con vẫn còn thì đã từng bà ấy đến với bác Trương, bà ấy thì không muốn khiến con cái hổ thẹn, khiến người khác chê cười sau lưng con cái, ôi.”

Nhớ tới những chuyện này, Giang Niệm Tư uống thuốc bổ rồi nghiêm túc nói: “Đúng vậy, ông nội Trương đối xử với cháu rất tốt, giống như ông nội vậy”

“Cái đứa ranh con này”

Bà cụ Lương muốn đánh một cái vào trán cô, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cô thì lại không nỡ ra tay.

Cho nên lập tức đổi hướng, đập một cái vào lưng của ông nội Trương: “Chỉ có ông biết nói hươu nói vượn”

Ông nội Trương nhìn bà cụ một cái: “Tôi nói bậy nói bạ chỗ nào, con nhóc Tư Tư này rất nghe lời cho nên tôi coi con bé như cháu gái ruột thì sao? Dù sao thì tôi cũng chỉ có một mình cô đơn, sẽ không có ai để ý chuyện này”

Lời này đ.â.m trúng vào sợi dây trong tim bà cụ Lương, bà giật giật khóe miệng, còn chưa lên tiếng đâu thì hốc mắt đã đỏ trước, liền tùy ý tìm một cái cớ để ra khỏi phòng của Giang Niệm Tư.

Giang Niệm Tư xích lại gần ông nội Trương: “Ông nội Trương, có phải hai chúng ta làm bà nội tức giận rồi không?”

Ông nội Trương cười cong mắt, nhưng trong mắt đều là vẻ tang thương: “Là ông nội Trương có lỗi với bà nội cháu, để bà ấy chờ đợi uổng công nhiều năm như vậy, thực ra ông rất muốn cảm ơn ông nội của cháu, nếu không có bà ấy thì cũng không biết ông có thể nhìn thấy dáng vẻ hoạt bát của đàn em như thế không”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.