Nghe thấy tiếng la của đội trưởng, tim Trương Quân dường như liền ngừng đập! Anh ta không dám quay đầu lại nhìn, chỉ liều mạng chạy về phía trước! Nhưng tốc độ của hai sợi thủy thảo kia quả thực giống như hai tia chớp! Nháy mắt liền đuổi tới sau chân Trương Quân, vừa chạm vào chân Trương Quân liền quấn quanh lên! Nháy mắt liền cuốn lấy cẳng chân Trương Quân! Trương Quân không có năng lực phản kháng đột nhiên bị túm ngã xuống đất, anh ta còn muốn bò dậy cắt sợi thủy thảo kia, nhưng nhanh chóng bị lôi vòng quanh về phía bên hồ, căn bản không có cơ hội cho anh ta đứng dậy.
“Bắn gãy chúng!” Đội trưởng quát to! Sau đó không chút do dự mà nhào tới Trương Quân mới bị túm lại lần nữa, lần nữa thành công bắt được cánh tay Trương Quân! Nhưng lần này hai sợi thủy thảo kia truyền đến sức mạnh gấp đôi vừa rồi! Tăng thêm trọng lượng của một người căn bản không làm chậm lại tốc độ, mà cả đội trưởng cũng bị kéo theo về phía bên hồ! Tốc độ kinh người!
Những người khác lập tức thay đổi họng súng, điền cuồng bắn về phía đám thủy thảo bên kia! Chỉ còn lại bốn người đang bắn tang thi. Nhưng mục tiêu thủy thảo quá nhỏ, hơn nữa trong lúc bọn họ hoảng hốt, độ chính xác giảm đi rất nhiều, chỉ nghe thấy tiếng súng không ngừng vang lên, Trương Quân cùng đội trưởng vẫn trượt vòng quanh hướng về phía bên hồ như cũ! Trong lúc nguy cấp, một người rút đao ra, bổ nhào vào chân Trương Quân, một tay bắt lấy thủy thảo một tay cầm đao chém xuống, nhưng thủy thảo trơn trượt, hơn nữa cực kỳ cứng rắn, anh ta cắt nửa ngày cũng chưa cắt đứt, trong lòng càng hoảng trên tay càng nhanh hơn, đột nhiên, chỉ nghe thấy “phanh”! Một tiếng giòn vang, thủy thảo theo tiếng mà bị cắt đứt, trong lòng anh ta vui vẻ, lập tức bắt lấy một sợi thủy thảo khác.
“Kéo không được!” Người đang hỗ trợ túm chặt Trương Quân ở phía sau, lớn tiếng kêu lên!
“Đội trưởng! Nơi này của chúng tôi gánh vác không được!” Mấy đội viên phụ trách ngắm bắn tang thi cũng sốt ruột kêu to.
“Mau gọi tổng bộ!!! Để người tới hỗ trợ!!!” Gân xanh trên thái dương của đội trưởng Lâm Xuân cũng lộ ra.
Đội viên vội vàng chạy đến bên cạnh Lâm Xuân, luống cuống tay chân rút bộ đàm bên hông anh ta ra, sau đó điên cuồng hét lên với bộ đàm: “Tổng bộ tổng bộ! Chúng tôi nơi này là đại đội tám, phân đội bốn! Bên hồ phát hiện thủy thảo biến dị! Thỉnh cầu chi viện! Thỉnh cầu chi viện!”
“Nhận được, xin kiên trì thêm một chút, tôi sẽ lập tức qua đó!” Bộ đàm bên kia rất nhanh liền truyền đến một giọng nói bình tĩnh.
Giọng nói bên kia bộ đàm vừa rơi xuống đất, liền nghe thấy một tiếng kêu sợ hãi của đội viên nhào vào mặt đất cắt thủy thảo cho Trương Quân: “Chu Vọng cẩn thận!!!”
Đội viên trẻ tuổi vừa mới bắn bể đầu một con tang thi đột nhiên quay đầu lại, còn chưa kịp phản ứng lại, đột nhiên có thứ gì đó túm chặt chân sau của anh ta, nháy mắt anh ta mất đi trọng tâm, cả người té nhào về phía trước, té ngã thật mạnh trên đất, cằm đập vào súng liền cảm thấy một cơn đau nhức, không kiềm được mà hét thảm một tiếng, sau đó bỗng nhiên bị thủy thảo túm lấy rồi kéo nhanh xuống mặt hồ —— không hề bị ngăn cản mà xông thẳng vào trong hồ, b.ắn ra từng mảng lớn bọt nước, hoảng sợ giãy giụa trong tiếng kêu thảm, nhưng thủy thảo từ đáy hồ tràn lan lên trong nháy mắt bao bọc thân thể anh ta, chớp mắt liền biến mất ở mặt hồ ——
Các đội viên đứng trên bờ hồ trơ mắt mà nhìn người đội viên kia bị thủy thảo nuốt hết trong nháy mắt, người đàn ông cuối cùng để lại cho bọn họ ánh mắt tuyệt vọng và sợ hãi làm cho bọn họ không rét mà run.
Ngay khoảnh khắc anh ta chìm vào trong nước, liền có vô số thủy thảo vụt lên từ dưới đáy hồ, giống như một sinh vật sống bò lên trên bờ rồi điên cuồng kéo dài về phía người bên hồ!
“Chạy! Chạy mau!” Trương Quân tuyệt vọng mà rống to!
Nhưng chạy trốn đi đâu? Bốn phía đều là tang thi theo tiếng súng du đãng lại đây ăn cơm, tiếng súng bang bang không dứt bên tai, bọn họ vừa lùi về phía sau vừa điên cuồng nhắm bắn những thủy thảo đó, nhưng phía sau còn có tang thi đang tới gần bên này, bọn họ đã không thể lui được nữa, chỉ có hai lựa chọn, một là bị thủy thảo biến dị kéo vào trong hồ chết chìm, hai là bị tang thi cắn chết mà thôi.
Không ngừng có người kêu sợ hãi do bị thủy thảo quấn lấy túm vào hồ.
“Đội trưởng! Buông tay!” Vào lúc này, Trương Quân đã tiếp cận mặt hồ rất nhiều, chân đã chạm đến mặt nước, một bên thủy thảo trên đùi vốn dĩ đã bị cắt đứt lại quấn lên một sợi nữa, túm chặt lấy mà kéo thẳng vào trong hồ, anh ta tự biết đã chạy thoát không được, một chút hy vọng cuối cùng được cứu trợ cũng đã từ bỏ, nhưng lại không đành lòng để Lâm Xuân chịu chết chung với anh ta: “Không cần lo cho tôi! Mọi người mau chạy đi!”
Ngoại trừ Lâm Xuân, những người khác đều đứng lên nổ súng vào tang thi hoặc thủy thảo, đã liên tiếp có hai ba đội viên bị thủy thảo “bò” ra từ trong hồ rồi kéo vào trong hồ. Những người khác ốc còn không mang nổi mình ốc, căn bản không có biện pháp để cứu, chỉ có thể trơ mắt nhìn những đồng đội ngày xưa đã cùng huấn luyện với bọn họ, cùng vào sinh ra tử bị kéo vào trong hồ, mà nói không chừng tiếp theo liền đến phiên chính bọn họ, mỗi người đều không ngăn được sự tuyệt vọng dâng lên thật sâu trong lòng.
“Kiên trì chống đỡ! Cứu viện lập tức sẽ tới!” Lâm Xuân rống to, sắc mặt đỏ lên, thái dương lộ rõ gân xanh, hai chân câu chặt lấy một cục đá trồi lên dưới nền tuyết, hai tay nắm chặt lấy cánh tay Trương Quân cũng không có ý tứ buông tay, liều mạng phân cao thấp cùng thủy thảo biến dị. Nhưng cục đá mà chân anh ta đang câu lấy lại từng chút từng chút lay động, mắt thấy sắp không câu được nữa, anh ta banh thẳng mũi chân dùng hết toàn lực để câu lấy cục đá, lại đột nhiên cảm thấy trọng lực trên chân buông lỏng, cả người lập tức cùng Trương Quân trượt nhanh về phía trong hồ!
Thình thịch một tiếng! Cả người Trương Quân đều rơi xuống nước, Lâm Xuân cũng sắp chúi đầu vào trong nước! Nhưng vào lúc này, tay anh ta cũng không buông ra, vẫn như kìm sắt mà giữ chặt lấy cánh tay Trương Quân như cũ, mắt thấy tay anh ta cũng sắp chạm vào mặt nước, nhưng đúng lúc này! Phụt một tiếng! Một sơi dây leo chui ra từ trong tuyết, lấy tốc độ tia chớp vèo một cái liền cuốn lấy hai chân anh ta, nhanh chóng vòng qua mấy vòng, cưỡng chế đem anh ta hoàn toàn cố định trên bờ hồ, thân mình vốn dĩ đang trượt xuống lập tức vì vậy mà dừng lại, ngay cả Trương Quân được đội trưởng túm chặt như cũ, thân thể cũng dừng lại, không tiếp tục bị thủy thảo nhấn chìm xuống nước, dùng hết sức lực giãy giụa trồi lên khỏi mặt nước rồi há miệng thở d.ốc ——
Đội viên bên cạnh bị thủy thảo thít chặt cổ rồi trực tiếp kéo xuống dưới nước, mặt cũng đã chạm vào mặt nước, nhưng lại bị cưỡng chế treo trên mặt nước, dây leo tương tự cuốn lấy hai chân anh ta, đem anh ta cố định ở chỗ đó. Dù thủy thảo kia dùng sức như thế nào, cũng chỉ làm cổ anh ta bị siết lại càng hồng, căn bản không thể kéo anh ta khỏi chỗ đó được nửa phần.
Lâm Xuân gắng sức quay đầu lại, liền nhìn thấy các đội viên đều được cố định tại chỗ bởi dây lẹo phá tuyết từ trên mặt đất mà trồi lên. Những thủy thảo có ý đồ túm người vào trong hồ hoàn toàn không có cách nào di chuyển bọn họ được nửa phần.
“Trước hết giải quyết bớt tang thi.” Liền nghe thấy một tiếng quát lạnh lùng.
Động tác của tất cả mọi người trên bờ hồ đồng loạt nhìn về phía bên kia, bọn họ liếc mắt một cái liền thấy được Cố Ninh với mái tóc màu vàng đang đứng trên sườn núi bên bờ hồ, sau đó là Phương Pháp đứng bên cạnh cô, Hướng Hứa cùng với mười mấy đội viên bởi vì chạy quá nhanh mà thở hổn hển đang ghìm súng.
Tiếng súng kịch liệt lại vang lên lần nữa, từng con tang thi không ngừng ngã xuống, mà Phương Pháp đã hóa thành một tàn ảnh vọt xuống.
Kinh hỉ trên mặt Trương Quân cũng không duy trì được bao lâu liền bỗng nhiên biến sắc, một tiếng thét thê lương, thảm thiết từ trong miệng anh ta tràn ra, sắc mặt cũng trở nên vô cùng dữ tợn, phảng phất như đang chịu đựng đau đớn tột cùng, anh ta thống khổ mà hoảng sợ kêu to: “Cứu mạng!!! Có thứ gì đang cắn chân tôi! A!!!!”
Nhưng Lâm Xuân lúc này lại không còn dư nửa phần sức lực để có thể kéo Trương Quân lên, ngay lúc đang nôn nóng, một cánh tay tinh tế, sạch sẽ cầm lấy cánh tay Trương Quân, Lâm Xuân kinh ngạc quay đầu lại nhìn, liền thấy sườn mặt của Cố Ninh cùng mệnh lệnh bình tĩnh mà vững vàng: “Buông tay.” Lâm Xuân theo bản năng buông lỏng bàn tay đang nắm lấy Trương Quân, sau đó liền thấy Cố Ninh bắt lấy cánh tay Trương Xuân, mu bàn tay hơi gập lại, dùng sức một cái liền kéo cả người Trương Quân từ trong nước ra! Phải biết rằng thủy thảo trong nước ngay cả ba người hợp lực lại cũng chỉ có thể miễn cưỡng chống cự lại! Mà bàn tay nhìn như mềm mại vô lực này lại cất giấu sức mạnh không thể tưởng tượng nổi——
Rầm một tiếng ——cả người Trương Quân bị túm lên, thân thể dần dần từ trong nước lộ ra, Cố Ninh cảm nhận được sức mạnh từ một phía khác truyền đến, sắc mặt khẽ biến, đùi phải lui về phía sau rồi tăng thêm lực lần nữa —— chỉ thấy nửa người dưới của Trương Quân từng chút lộ ra từ trong nước, sắc mặt anh ta trắng bệch, trên mặt không biết là nước hay là mồ hôi lạnh, hai mắt nhắm nghiền, hàm răng cắn chặt lại nhưng vẫn không khống chế được tiếng rên rỉ thống khổ thoát ra từ giữa kẽ răng, căn bản không có cách để chịu đựng loại thống khổ cực hạn này.
Theo toàn bộ thân thể Trương Quân bị kéo ra khỏi mặt nước, Lâm Xuân rất nhanh liền thấy được thứ “Cắn” chân Trương Quân, đó là một sợi thủy thảo leo lên trên đùi Trương Quân, cũng quấn quanh hai cái đùi của Trương Quân lại với nhau, trên thân của những sợi thủy thảo đó mọc ra từng hàng gai nhọn, những gai nhọn đó đâm sâu vào cẳng chân Trương Quân, thủy thảo vốn dĩ bẹp dí sau khi hút máu thịt Trương Quân thì phình ra, mà cẳng chân Trương Quân chỉ trong một thời gian ngắn như vậy, bị hút đến khô quắt —— đây là loại thống khổ như thế nào, khiến người ta liếc mắt nhìn một cái liền cảm thấy lạnh lẽo khắp cả người.
Hai chân Trương Quân đã tàn phế.
Lâm Xuân sắc mặt trắng bệch mà thầm nghĩ.
Những thủy thảo này dường như chỉ có ở trong nước mới có thể hút được, một khi bại lộ trong không khí, những cái gai nhọn đó liền rụt về trong nháy mắt, nhưng thân thể thủy thảo vẫn quấn chặt trên đùi Trương Quân như cũ, không chịu dễ dàng từ bỏ đồ ăn mỹ vị này, một chỗ khác nhanh chóng chui vào trong nước.
Tay trái Cố Ninh túm lấy Trương Quân, tay phải rút ra côn sắt trên đùi rồi vung ra, côn sắt lập tức dài ra, đỉnh mũi đao xoát một tiếng b.ắn ra, Cố Ninh đi xuống một bước, thủy thảo lan tràn đến chân cô nháy mắt bị cắt đứt, một đoạn thủy thảo bị cắt đứt kia phảng phất như mất đi nước, khô héo trong nháy mắt. Trường đao trong tay linh hoạt di chuyển, sau đó chém xuống hai chân Trương Quân ——
Một ánh đao như tuyết trắng hiện lên, thủy thảo quấn trên đùi Trương Quân bị Cố Ninh một đao chặt đứt, sau khi đứt gãy thì rầm một tiếng chìm vào trong hồ.
“Chân của tôi! Chân của tôi!” Trương Quân sau khi được nâng lên cách xa bờ hồ, sắc mặt vẫn trắng bệch như cũ, nhắm mắt lại mà thống khổ kêu lên, thậm chí cũng không dám mở mắt ra mà nhìn bộ dáng hiện tại của chân anh ta là gì.
Lưu Hân tới ngay sau đó, lại bị hai chân khô quắt của Trương Quân làm cho hoảng sợ, nhưng không có chậm trễ bao nhiêu thời gian, liền thuần thục chạy nhanh tới, mở hòm thuốc ra, quỳ gối bên người Trương Quân rồi tiêm cho Trương Quân một ống thuốc giải độc, sau đó gọi người nâng Trương Quân lên xe cứu thương đã được Tiểu Tam chế tạo lại để tiến hành việc trị liệu kế tiếp, sau đó chạy tới một đội viên bị tang thi cắn vào cánh tay ở bên cạnh, thuần thục dùng kéo nhanh chóng cắt tay áo của anh ta ra, rồi tiêm vào thuốc giải độc, sau đó cũng gọi người nâng anh ta lên xe cứu thương.
Bên hồ Trương Sóng dị năng giả hệ thổ đi theo Cố Ninh được cô chỉ huy dùng tường đất đem tất cả vùng hồ này vây lại, hiện tại Cố Ninh vẫn chưa nghĩ ra biện pháp tốt hơn để có thể tiêu diệt hết đám thủy thảo biến dị này, chỉ có thể tạm thời cách ly trước đã.
Bên hồ nằm đầy thi thể tang thi trên mặt đất, cùng thủy thảo bị chém đứt đã trở nên khô héo, tang thi gần đó đều bị dọn dẹp sạch sẽ.
Lâm Xuân biểu tình bi thống nói: “Chúng ta đã hy sinh năm người anh em.” Tay trái của anh ta bị trật khớp, nhưng anh ta lại không cảm giác được bao nhiêu đau đớn. Ba tháng này, mỗi ngày bọn họ đều ở bên nhau huấn luyện, ngẫu nhiên cùng nhau ra ngoài giết tang thi, trong lúc vào sinh ra tử đã sớm hình thành tình nghĩa sâu đậm, mắt thấy năm người đang sống sờ sờ cứ như vậy mà mất mạng trước mặt mình, hơn nữa còn lấy phương thức chết kh.ủng bố như vậy, trong lòng Lâm Xuân bi thống có thể nghĩ tới.
Cố Ninh mím chặt môi, cảm xúc áy náy, tự trách cứ lẩn quẩn trong lòng, làm cô có chút hít thở không thông: “Thực xin lỗi, chúng tôi đã tới chậm.”
Lâm Xuân lắc đầu, muốn nói gì đó, nhưng lại không biết còn có thể nói được gì.
Cổ đạo trưởng lúc này đã đi tới, anh ta biết Cố Ninh không am hiểu làm những việc này, gật đầu với cô ý bảo nơi này giao cho anh ta, sau đó vỗ vai Lâm Xuân nói: “Nén bi thương. Cậu yên tâm, điểm an trí sẽ chiếu cố tốt cho người nhà bọn họ, tất cả mọi người chúng ta sẽ nhớ rõ hy sinh của bọn họ……”
Cố Ninh không đành lòng ở lại nhìn sắc mặt sầu thảm kia của Lâm Xuân, lê bước chân nặng nề đi tới xe cứu thương bên kia.
“Anh ta sao rồi?” Cố Ninh kêu Lưu Hân từ trên xe xuống hỏi.
“Anh ta vẫn luôn kêu la đau đớn, em đã tiêm cho anh ấy một liều thuốc giảm đau, lại uống thuốc, hiện tại đã ngủ rồi. Nhiệt độ cơ thể bình thường, có lẽ không bị cảm nhiễm.” Lưu Hân nói rồi dừng một chút, trên khuôn mặt còn chút non nớt lộ ra thần sắc khổ sở: “Có điều chân anh ấy không giữ được.”
Cố Ninh trầm mặc một chút, sau đó nói: “Chiếu cố anh ta cho tốt.”
Lưu Hân dùng sức gật đầu: “Em sẽ.” Sau đó lại quay về xe chiếu cố người bị thương.
Cố Ninh đứng bên cạnh xe, nhìn xuống bộ đội đang tiến hành nghỉ ngơi chỉnh đốn, tất cả đội viên trải qua chuyện thủy thảo biến dị lúc trước đều có chút uể oải, không phấn chấn, vẫn còn đắm chìm trong bi thống mất đi đồng đội như cũ. Cố Ninh cảm thấy trong lòng nghẹn muốn chết, thời điểm bọn họ điều tra, cô đã từng cảm giác vùng hồ này có một chút không thích hợp, lại nghĩ bản thân quá mức mẫn cảm nên sinh ra ảo giác. Nếu lúc ấy cô có thể chứng thực lại một chút, thì có khả năng năm người kia vẫn còn sống, sinh mệnh tuổi trẻ cũng sẽ không biến mất.
“Cố Ninh, chúng ta không có cách nào bảo hộ mỗi người.” Cổ đạo trưởng không biết lúc nào đã đi tới bên cạnh Cố Ninh, nói lời thấm thía: “Cũng không thể hy vọng xa vời trong chiến tranh sẽ không có người chết đi, có chút hy sinh, là điều khó có thể tránh khỏi. Không cần trách móc bản thân quá nặng nề.”