Thường Nhạc trong lòng không khỏi thầm nghĩ “come on Baby”!
- Ai yô…
Cái loại dư vị tuyệt vời kia còn chưa kịp tới Thường Nhạc đã cảm nhận được một trận đau đớn trên cổ mình, giống như tiếng kêu thét lên khi xử nữ lần đầu làm việc đó.
- Nếu em không kêu loạn lên chị sẽ cho em tiền. Cánh tay mảnh khảnh của Lộ Đức hơi dựng thẳng, một thẻ vàng loé sáng đã hiện lên trong tay cô.
- Ở đây có bao nhiêu tiền? Tiểu Bảo hồ nghi nhìn Lộ Đức, miệng nói vậy nhưng tay đã nhanh chóng giật lấy thẻ vàng. - Rất nhiều!
Lộ Đức nghiêm trang gật đầu, cô giờ khắc này mới phát hiện Tiểu Bảo thoạt nhìn tinh xảo vô cùng nhỏ bé vậy không ngờ lại làm người ta thấy buồn bực.
- A!
Tiểu Bảo hôn thẻ vàng vui sướng nhảy ra ngoài, hiển nhiên là đi kiểm nghiệm xem chỗ vàng đó đáng bao nhiêu tiền, tuy nhiên cái miệng nhỏ nhắn kia vẫn không ngừng hét lên: - Không phải Lộ Đức bị lão đại phá thân đâu nha!
- Này… Thường Nhạc nghe được lời Tiểu Bảo thiếu chút nữa tức ngất đi, buồn bực nắm tay thành nắm đấm: - Con nha đầu chết tiệt, anh vặt lông em.
- Ài, không biết tên chết tiệt đó đang làm gì. Ngay khi Thường Nhạc đang nguyền rủa Tiểu Bảo, thì một thiếu phụ xinh đẹp cũng đang nguyền rủa hắn.
Mái tóc dài để xõa làm cho người ta có cảm giác kinh hồn bạc phách, cái bụng chồi lên kia hẳn là đã mang thai mấy tháng.
Nhìn thoáng qua cũng có vẻ dịu dàng quyến rũ nhưng nhìn kỹ lại cái miệng cong kia lại với câu nói kia đã hoàn toàn chứng minh thân phận của cô: - Mẹ, bà đây ở đây chịu khổ còn hắn thì lại không biết đang phong lưu tán gái ở đâu nữa.
Người này chính là Tây Môn đại tiểu thư, từ khi mang thai đến giờ cô luôn bị lão gia của gia tộc Tây Môn giữ ở nhà, Tây Môn Khinh dù sao cũng là nhất mạch đơn truyền của Tây Môn Gia.
- Không được, tuyệt đối không thể dễ dàng cho hắn như vậy được, bà đây phải cắm sừng cho hắn. Trên mặt Tây Môn Khinh lộ ra điệu cười tà tà, ánh mắt hướng nhìn bốn phía.
Hiện tại nếu muốn thoát khỏi tai mắt của lão gia thì đúng là khó khăn.
- Chị Tây Môn, chị có phải muốn đi ra ngoài tìm Thường Nhạc không? Ngay khi Tây Môn Khinh đang đau khổ suy nghĩ thì một thanh âm mềm nhẹ truyền tới. Khi Tây Môn Khinh tiếp xúc với khuôn mặt người thiếu nữ này ánh mắt cô bỗng ngời sáng.
Đơn giản là dã thú đã thấy được con cừu nhỏ, cô nàng trước mặt này đúng là chính điểm rồi. Trong veo như nước, siêu cấp xinh đẹp, dáng người đỉnh cao.
Tây Môn Khinh trở nên hưng phấn đột nhiên đi đến trước mặt thiếu nữ, bàn tay nhỏ bé tinh tế bày ra một góc độ, nụ cười tự nhiên phóng khoáng nói: - Mỹ nữ, cô cảm thấy tôi thế nào?
- Xì!
Tuyệt sắc thiếu nữ bỗng nhiên mỉm cười, thần sắc cô cổ quái nhìn Tây Môn Khinh nói: - Tên xấu xa kia sao tìm những cô gái đều háo sắc như hắn vậy.
- Cô là ai?
Tây Môn Khinh cảm giác mình bị áp chế quá lợi hại, không ngờ quên mất nguyên tắc tán gái cơ bản, đôi mắt xinh đẹp của cô hơi nháy dò hỏi.
- Tôi là Công Tôn Khả Nhân. Gương mặt Công Tôn Khả Nhân cười điềm nhiên, từ lần đó sau khi chia tay Thường Nhạc cô đã đến chỗ tu luyện của gia tộc Công Tôn, tiến hành tu luyện khắc khổ.
Trải qua thời gian dài như vậy, tu vi của mình chẳng những đã khôi phục mà còn đột phá cơ sở vốn có, đạt đến cảnh giới mới.
Cũng không biết sao lại thế, chỉ cần vừa nghĩ đến nụ cười xấu xa kia của Thường Nhạc là mình đã không thể tĩnh tâm tu luyện cho nên cô không kìm nổi mình tự xuống núi tìm hắn.
Nhưng vì da mặt mỏng, cô ngượng ngùng không tới Thường gia, mà Công Tôn gia và Tây Môn gia tương đối gần, việc Thường Nhạc làm Tây Môn Khinh to bụng bản thân cô cũng biết. Nếu đưa Tây Môn Khinh cùng đi tìm Thường Nhạc như vậy hẳn sẽ rất tốt, tuy nhiên phải xem cái bụng to kia của Tây Môn Khinh.
Cô cảm thấy có chút không đúng, vác cái bụng to như vậy thì sao đi tìm hắn được?
- Cưng à, cô có phải đang suy xét chuyện gì không? Thế nào, đi theo tôi, tôi sẽ giúp cô tìm tên khốn kia. Tây Môn Khinh cười thản nhiên trong lòng thầm nghĩ: - Công Tôn Khả Nhân của gia tộc Công Tôn là cực phẩm mỹ nữ à, khặc khặc, lần này nhất định không thể bỏ qua cô bé xinh đẹp này.
Công Tôn Khả Nhân phát hiện bàn tay của Tây Môn Khinh đã mò tới mặt mình, cô hơi đỏ mặt nói: - Chị Tây Môn, đừng có sờ lung tung được không? - Này, người ta đều nói phụ nữ không xấu đàn bà không yêu, cô em cho chị đây hôn một cái đi. Tây Môn Khinh trực tiếp hôn lên mặt Công Tôn Khả Nhân.
Công Tôn Khả Nhân hoàn toàn không còn gì để nói, cô phát hiện mình đã không tìm được đồng bọn mà đã tìm trúng một kẻ lưu manh.