Edit: Vũ Vũ
–
Chờ đến khi Chung Linh bị Trì Thanh Chước đưa tới chỗ anh ở hiện tại thì cô mới hơi hoàn hồn.
Trì Thanh Chước ôm lấy eo cô, hai người đứng trong thang máy nhìn số tầng đang không ngừng nhảy lên, sự sợ hãi trong lòng Chung Linh càng tăng cao.
Thang máy mở ra, Trì Thanh Chước kéo cô ra ngoài, Chung Linh ghim chặt chân tại chỗ không muốn nhúc nhích: “Trì Thanh Chước…”
Anh không kiên nhẫn mà quyết đoán bế cô ra khỏi thang máy.
Nhập mật mã mở cửa xong, Trì Thanh Chước ấn cô lên tường, ngón tây nâng cằm cô lên rồi cúi xuống hôn lấy môi cô.
Chung Linh bị anh ôm vào trong lòng, ngửa đầu tiếp nhận nụ hôn kín kẽ không chút khe hở của anh, đầu lưỡi bị anh mút vào như đang nhấm nháp rượu nguyên chất, không ngừng nuốt vào nước bọt của đối phương.
Một tay Trì Thanh Chước nắm chặt lấy tay cô, cứng rắn muốn cùng cô đan tay vào nhau. Trong miệng dù hôn thế nào cũng không đủ, anh càng muốn thâm nhập vào sâu hơn, muốn hoàn toàn chiếm hữu lấy cô.
Đầu lưỡi không ngừng chui sâu vào khoang miệng, mãi đến khi Chung Linh phát ra tiếng rên rỉ bất mãn, cổ họng bị lưỡi anh liếm qua, trong miệng như có cảm giác bị anh lấp đầy. Cả người truyền đến từng đợt tê dại như có dòng điện chạy qua, Chung Linh nhắm hai mắt lại, toàn thân bắt đầu nhũn ra.
Trì Thanh Chước đỡ lấy cô đã mềm như bông, tay dán lên eo, vào lúc cô mơ hồ choáng váng thì cởi cúc quần của cô, sau đó thong thả kéo khóa quần xuống.
Cạp quần bị lỏng khiến bàn tay anh càng dễ xâm nhập vào hơn, Trì Thanh Chước vói vào từ phía sau rồi nắm lấy cánh mông bóng loáng của cô, khẽ khàng xoa bóp khiến cô không tự chủ được mà ưm nhẹ một cái, sau đó anh cởi hẳn quần jean của cô xuống đầu gối, quần lót cũng tụt đến háng.
Đột nhiên tiếp xúc đến không khi lạnh lẽo khiến Chung Linh tỉnh táo lại, cô túm lấy tay Trì Thanh Chước, mở to mắt, cự tuyệt đầu lưỡi đang muốn thâm nhập vào miệng mình.
Trì Thanh Chước ôm cô càng chặt hơn, vừa hôn vừa dùng ngón tay chạm đến hoa huyệt vẫn đang khép kín, lúc sờ tới chất dịch trơn trượt ướt át kia, anh nói khẽ bên tai cô: “Em ướt rồi.”
Chung Linh bị hôn đến nỗi mặt đỏ lên, ánh mắt như ngậm nước, thở phì phò nhìn anh: “Không cần…”
Trì Thanh Chước nâng cằm cô lên tiếp tục hôn, từ khóe miệng đến quai hàm rồi cần cổ trắng nõn, đẩy ra áo khoác dệt kim trước ngực rồi hôn dần xuống dưới.
Cuối cùng Trì Thanh Chước lại bế cô lên, đến phòng khách rồi để cả hai mặt đối mặt với nhau.
Chung Linh còn chưa ngồi ổn thì đã bị anh lôi chân để cởi hẳn quần và quần lót ra, giày và vớ cũng theo đó bị tụt xuống.
Nửa người dưới của Chung Linh hoàn toàn trần trụi không có gì che đậy, cong đầu gối muốn che lại nơi riêng tư đáng xấu hổ kia.
Trì Thanh Chước đẩy hai đầu gối của cô tách ra, Chung Linh nửa ngồi nửa dựa vào thành ghế sofa, chân gần như tách thành hình chữ M, để lộ ra nơi riêng tư mềm mại.
Anh phủ người lên, một tay cởi áo khoác cho cô, vén áo trong lên cao, chỉ chừa lại áo lót ren nhạt màu đang ôm trọn lấy bầu ngực trắng nõn.