Trần Hữu Mộc Lan - Nguyệt Ánh Sa Khâu

Chương 3: Chương 3



8

Sau đó, Tần thị liên tục sai người tìm ta để lấy hương bánh và son phấn.

Nàng ta làm việc nhanh nhẹn, dứt khoát, còn sai người mang đến đá quý cùng lời nhắn: “Phu nhân nhà ta nói hương của người dùng rất tốt.”

Ngày qua ngày, giữa ta và nàng ta đã biến thành một “mối làm ăn”.

Chỉ là vì mùa đông ta sợ lạnh, lại thêm lười nhác, hầu như không làm ra được thành phẩm nào để đưa cho nàng ta. Thỉnh thoảng nàng ta đến tìm ta trò chuyện, than phiền rằng Chu Phượng Sơ bận rộn công việc tới mức nào, lời nói luôn có ẩn ý thúc giục ta mau chóng làm hương cho nàng ta.

Năm mới sắp tới, ta càng không có tâm trạng hái hoa, bởi vì Hoắc Xuân đã trở về.

Vừa về đến nơi, việc đầu tiên hắn làm là đến gặp Hoắc Đình để báo cáo thành quả học tập ở Lang Hiên. Mãi đến ngày hôm sau, hắn mới đến Phương Tạ Viên.

Hơn nửa năm không gặp, hắn đã hoàn toàn rũ bỏ vẻ ngây ngô ngày trước, khoác lên mình một thân gió tuyết, ánh mắt tràn đầy kiêu ngạo của kẻ kỳ tài ngút trời.

Hoắc Xuân mang về cho ta đồ trang sức và y phục, còn ta thì lấy ra miếng lót giày chống lạnh, miếng bảo vệ đầu gối và mũ nỉ đã chuẩn bị cho hắn:

“Học viện quản lý nghiêm lắm, không cho gửi bất cứ đồ vật nào vào bên trong nên mấy thứ này cứ chất lại. Lúc rảnh rỗi ta lại may, càng may càng nhiều."

Hoắc Xuân mở lòng bàn tay của ta ra:

“Mộc Lan, ngươi thật tốt, thứ ta tặng ngươi chẳng qua chỉ là những thứ mua được bằng bạc, còn ngươi lại dành thời gian tự tay làm cho ta. Khi ngươi làm những thứ này, chắc chắn luôn nghĩ đến ta.”

Dù bây giờ Hoắc Xuân không còn dáng vẻ trẻ con nữa nhưng ta vẫn không thể nào phân biệt được hắn với Tiểu A Trì trong ký ức. Thế nên mỗi khi hắn nắm tay ta, ta luôn cảm thấy có chút lúng túng, bèn nói:

“Ta đã nấu rượu nếp viên, để ta lấy cho ngươi một bát.”

Ta và Hoắc Xuân ngồi trên bậc cửa, kể cho nhau nghe những chuyện mới mẻ trong nhiều ngày xa cách, sau lưng là bếp than tỏa hơi ấm, trước mặt là tuyết rơi lặng lẽ không tiếng động.

Ta luôn có linh cảm rằng khung cảnh này sẽ không kéo dài được bao lâu nữa.

Trong mười ngày đó, ta và Hoắc Xuân không gặp nhau nhiều. Khi thì hắn đi theo Hoắc Đình ra ngoài thăm bằng hữu, khi thì lại bận rộn ghé thăm những người bạn đồng môn.

Ban đêm, nếu hắn có thể trở về kịp về uống bát canh ta nấu cũng đã là tốt lắm rồi.

Khi chúng ta trò chuyện, hắn thường nhắc đến những đạo lý lớn lao mà ta nghe không hiểu, liên quan đến triều chính, khiến ta không khỏi lo lắng.

“Năm xưa, Hoắc gia chỉ trong một đêm mà từ vinh hiển rơi vào suy bại, ta và ngươi đều đã chứng kiến tận mắt. Từ đó về sau, ta không dám xem nhẹ bất cứ chuyện gì. Hoắc đại nhân đã ngồi ở vị trí cao nhiều năm, Hoắc phủ nhờ ngài ấy che chở mà được hưởng vinh quang tột đỉnh. Nhưng điều ta nghĩ đến không phải là sự huy hoàng của Hoắc phủ, mà nghĩ đến việc Hoắc đại nhân đã phải bỏ ra bao nhiêu công sức ở trước mặt mọi người. Triều đình tranh đấu, đẩy tất cả trọng thần lên nơi đầu sóng ngọn gió, con đường mà ngài ấy đi chắc chắn là vô cùng gian nan. Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ bước vào chốn quan trường, trong học viện toàn là con cái nhà quan lại, khi ngươi kết giao bằng hữu nhất định phải cẩn trọng, chớ để kẻ có dã tâm lợi dụng mà trở thành mũi tên tranh quyền đoạt lợi."

Hoắc Xuân bật cười, không cho là đúng:

“Mộc Lan, sao ngươi lại lo lắng chuyện này chứ? Chẳng lẽ ta là kẻ lòng lang dạ sói đến mức sẽ đối nghịch với huynh trưởng Hoắc Đình của ta sao?"

Hắn đưa tay kéo nhẹ bím tóc vắt trên vai ta, sắc mặt đột nhiên có chút kỳ lạ:

“Sao ta lại cảm thấy hình như ngươi còn quan t@m đến huynh trưởng Hoắc Đình hơn cả ta thế? Còn ta thì sao? Ngươi đặt ta ở đâu?”

“Sao ta có thể không quan tâm ngươi? Chẳng phải ta lo ngươi làm ra chuyện bất chính rồi bị Hoắc đại nhân đấm cho một quyền sao?”

“Hay lắm, ngươi giỏi lắm!”

Hoắc Xuân làm bộ nhào về phía ta, ta xoay người vừa định né tránh thì đụng phải một bức tường người, giữa lúc trời đất quay cuồng lại có một đôi tay ôm lấy eo ta.

Ta tưởng là Hoắc Xuân, nhưng khi đứng vững lại mới nhận ra người mình đụng phải là Hoắc Đình vừa mới đi tới, mà người đỡ ta cũng là hắn.

“A Trì, ta có chuyện muốn bàn bạc với đệ.”

Hoắc Đình dường như chẳng để mắt đến ta. Cũng phải thôi, với chiều cao của hắn, khi nhìn thẳng có lẽ chẳng dễ gì thấy được ta.

Chỉ là khi hắn đi ngang qua, không biết có phải ta bị hoa mắt hay không nhưng ta cứ có cảm giác khuôn mặt và cổ hắn đều đỏ bừng, tay phải giấu sau lưng siết chặt thành nắm đấm.

9

Chưa đầy một tháng sau khi Hoắc Xuân quay lại Lang Hiên, trong kinh thành đột nhiên lan truyền một tin chấn động.

Người con trai được Thừa tướng Bành Chiêu yêu thương và kỳ vọng nhất, Đốc sát ngự sử Bành Diệu Tổ, lại đột ngột qua đời trong nhà không một dấu hiệu báo trước.

Những ngày đó trong thành trời mưa phùn dai dẳng, càng khiến cái chết của vị trọng thần này thêm phần âm u, quỷ dị.

Nghe nói sau khi Hoắc Đình nhận được tin liền lập tức đến phúng viếng. Thậm chí học viện còn cho học trò nghỉ học, Hoắc Xuân cũng cưỡi ngựa nhanh chóng trở về.

Lúc đó, ta đang quét sạch những mảnh vỏ cây rơi rụng và xác côn trùng chết quanh gốc cây sơn trà mà hôm qua đã rắc thuốc, rồi gom lại đổ vào hố đất bên cạnh.

Hoắc Xuân ngồi một mình trong sân, trông có vẻ như đang mang đầy tâm sự.

“Bành tướng và huynh trưởng vốn là đối thủ nhiều năm. Gần đây có tin đồn rằng Bành tướng tuổi cao, sắp từ chức, tất cả mọi người đều đang suy đoán xem vị trí Thừa tướng cuối cùng sẽ rơi vào tay người nào. Một số nói là Bành Diệu Tổ, một số khác lại nói là huynh trưởng. Nhưng bây giờ Bành Diệu Tổ lại đột ngột qua đời, sợ rằng huynh trưởng sẽ bị cuốn vào rắc rối.”

Ta ngồi xổm, trong ta cúi đầu xúc đất lấp lại hố Hoắc Xuân đi tới cầm lấy xẻng. Ta chậm rãi nói:

“Đã là đối thủ nhiều năm, nếu Hoắc đại nhân thực sự có tính toán khác thì đã ra tay từ sớm, cần gì phải đợi đến bây giờ? Hơn nữa, nếu Hoắc đại nhân muốn hành động, cần gì phải giương đông kích tây, không phải cứ nhắm thẳng vào Bành Chiêu là được rồi sao?”

“Mộc Lan!”

Hoắc Xuân vội vã vứt xẻng đi giống như bị bỏng, đưa tay lên bịt miệng ta: “Ăn nói cẩn thận!”

Ta không để tâm, hất tay Hoắc Xuân ra: “Ta nói có đúng không?”

Hoắc Xuân nhíu chặt mày, biểu cảm trên mặt trở nên vô cùng phức tạp, một lúc sau mới lên tiếng:

“Lý lẽ là như vậy nhưng chỉ sợ rằng Bành Chiêu lại không nghĩ vậy.”

Ta múc nước từ trong chum nước, rửa sạch rễ cây sơn trà vừa xử lý xong:

“Ta chỉ là một nữ nhân, không hiểu chuyện triều chính. Nhưng theo kinh nghiệm nhiều năm chăm sóc cây cỏ của ta, dây leo một khi bị chặt đứt sẽ không sống được lâu, cuối cùng cũng bị thay thế bởi những nhánh khỏe mạnh hơn. Cây già còn giá trị nhưng chỉ có cây non mới kết được quả ngon, cho hoa đẹp."

Ta đặt gáo nước xuống, quay đầu nhìn Hoắc Xuân: “Có phải đạo lý này cũng đúng với triều đình không?”

Hoắc Xuân hơi sững sờ, cúi người xuống giúp ta xới đất:

“Mộc Lan, ngươi mất công chôn mấy thứ vô dụng này làm gì? Gọi mấy người có sức khoẻ đến dọn đi chẳng phải nhanh hơn sao?”

“Dù nhìn có vẻ vô dụng, chướng mắt nhưng vùi vào trong đất còn có thể hóa thành phân bón, chưa hẳn là hoàn toàn vô dụng.”

Hai chúng ta cặm cụi cúi đầu đào bới hồi lâu, trong đầu ta lại vang lên lời Hoắc Xuân nói, liền ngẩng đầu lên hỏi:

“Bành Diệu Tổ không phải con trai duy nhất của Bành Chiêu, ông ta vẫn chưa tuyệt hậu, tại sao ngươi lại nói chuyện này nghiêm trọng như vậy?”

“Ngươi không biết đó thôi, người con trai khác của Bành Chiêu là Bành Diệu Tông, tư chất bình thường, từ trước đến nay không được Bành Chiêu coi trọng. Bành Chiêu lại nắm trong tay lệnh bài của tiên đế, còn có mối quan hệ chặt chẽ với nhiều trọng thần trong triều, nếu muốn giữ lại vị trí Thừa tướng cho Bành gia cũng không phải là không thể. Đáng tiếc, Bành Diệu Tổ chết rồi, thế cờ mà ông ta đã sắp đặt suốt mười năm nay đã rối loạn hoàn toàn.”

“A Trì, theo như ngươi nói thì tình thế bây giờ có phải rất có lợi cho Hoắc đại nhân không?”

Hoắc Xuân hơi khựng lại, trong mắt bỗng lóe lên vẻ sắc sảo:

“Mộc Lan, sao ngươi lại quan t@m đến chuyện triều chính như vậy?”

Ta bật cười:

“Không phải ta quan t@m đến chuyện triều chính, ta thì hiểu gì chứ. Ta chỉ quan t@m đến Hoắc đại nhân thôi. Chúng ta và ngài ấy có quan hệ không thể tách rời, đương nhiên ta phải hỏi thăm một chút.”

Hoắc Xuân dường như cũng cảm thấy ta nói có lý, khẽ gật đầu:

“Huynh trưởng đi được đến ngày hôm nay thực sự không dễ dàng gì. Năm xưa, khi các Hoàng tử tranh đoạt hoàng vị, huynh ấy đã lấy thân máu thịt của mình bảo vệ Thánh thượng hiện tại. Thánh thượng rất cảm động, đến mức ngay cả ngày đăng cơ cũng phải chờ vết thương của huynh ấy khỏi hẳn, có thể thấy được tình cảm của Thánh thượng đối với huynh ấy như thế nào. Nhưng làm bạn bên cạnh quân vương chẳng khác gì đứng trên vực sâu, không thể bước sai dù chỉ là một bước. Ta chưa từng gặp ai biết tiến biết lùi giống như huynh trưởng. Mấy năm gần đây, Thánh thượng ngày càng đa nghi, trừng trị không ít người từng giúp mình bình định thiên hạ năm xưa, chỉ có một mình huynh trưởng là không hề bị vướng vào. Đương nhiên cũng chỉ là ta suy đoán thế thôi, nếu huynh ấy có lo lắng điều gì cũng sẽ không để ta biết.”

“Vậy hai người các ngươi cứ bí mật bàn bạc chuyện gì thế?”

Hoắc Xuân bị ta hỏi thẳng thì khựng lại, trợn trừng mắt nhìn ta, không nói phải cũng không nói không.

Ta bật cười:

“Được rồi, không trêu chọc ngươi nữa, ngươi cứ ngoan ngoãn nghe theo sự sắp đặt của Hoắc đại nhân là được.”

Sau khi vào thu, ta ngã bệnh một trận.

A Mẫn nói rằng khi phát hiện ra ta ngất trong sân, cơ thể ta đã lạnh ngắt.

Đại phu kê đơn thuốc trị phong hàn, ta uống mấy ngày vẫn không thấy đỡ.

Hoắc Đình nghe tin liền vội vàng chạy đến. A Mẫn kể khi hắn đứng bên giường hỏi han những người khác, ta đột nhiên mở to mắt, nắm chặt lấy ống tay áo triều phục còn chưa kịp thay ra của Hoắc Đình.

A Mẫn vừa kể lại vừa cười: “Lá gan của ngươi cũng lớn thật, dám động vào Hoắc đại nhân.”

Hạ cô cô đứng bên cạnh nhéo A Mẫn một cái, A Mẫn lập tức bịt miệng lại nhưng vẫn lẩm bẩm:

“Hạ cô cô, ta đã nói rồi mà, đại nhân của chúng ta đâu có mấy sở thích kỳ quái như người ngoài đồn đại, ngài ấy hiểu nữ nhân lắm. Người không thấy sao? Lúc Mộc Lan kéo tay áo ngài ấy, ngài ấy cứng đờ như bị biến thành một khúc gỗ vậy!”

“Ta thấy ngươi là không muốn sống nữa rồi đấy.”

Cú đấm Hạ cô cô nện lên vai A Mẫn nặng hơn hẳn.

Ta ôm lấy lồ ng ngực vẫn còn âm ỉ đau, phụ họa theo:

“Đúng vậy, ngươi không muốn sống nhưng ta vẫn còn muốn sống đấy. Hoắc đại nhân là người mà chúng ta có thể mạo phạm nổi sao?”

Nói thì nói như vậy nhưng đêm đó ta lại mơ thấy cảnh tượng mà A Mẫn kể.

Hoắc Đình giống như một thân cây cao lớn kiên cường, năm tháng phong sương không hề lưu lại dấu vết trên khuôn mặt tuấn mỹ vô song của hắn, hỉ nộ chẳng biểu lộ ra ngoài, chỉ có đôi mắt sâu thẳm kia mới có thể cho người ta biết trong lòng hắn gợn sóng thế nào.

Trong cơn đau đớn tưởng như xé nát ruột gan, ta nắm chặt lấy tay áo hắn, họa tiết sóng biển thêu bằng chỉ vàng hơi thô ráp, cọ vào lòng bàn tay khiến ta đau rát.

Đột nhiên, ta nhớ ra dường như khi đó mình đã gọi hắn một tiếng.

Nhưng lại không thể nhớ nổi lúc ấy ta đã mơ hồ gọi hắn là gì.

10

Một trận mưa thu mang theo chút hơi lạnh, trong cơn mưa mùa thu nơi kinh thành thường lẫn cả những hạt tuyết nhỏ.

Ta đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn nụ hoa sơn trà bị mưa quật rụng quá nửa, lòng đau không kể xiết.

Mãi đến khi nghe tiếng có người vấn an, ta mới giật mình nhận ra Hoắc Đình đã đi đến cạnh cửa từ bao giờ.

“Ta có chuyện muốn nói với ngươi, ngươi thay y phục xong thì đến thư phòng đi.”

Ta pha một ấm trà, bưng vào thư phòng. Vừa bước vào đã thấy Hoắc Đình hơi khom lưng, lật xem mấy hàng chữ ta từng viết.

“Trên trời sao sáng vốn phương Bắc,

Nhân gian cây cỏ tự xuân xanh.

Một đời vạn dặm chưa hồi nghỉ,

Lại báo sầu vương tuyết phủ đầu.”

Hắn đọc xong, ngẩng đầu lên:

“Ta thực sự đã đánh giá thấp tài văn chương của ngươi.”

Lời nói nghe giống như đang khen ngợi nhưng sắc mặt hắn lại không giống thật sự đang khen. Thế nên ta tuyệt đối không dám lơ là, chỉ lặng lẽ nâng chén trà lên, cung kính đưa tới trước mặt hắn.

Hoắc Đình không nhận, chỉ lặp lại một lần câu thơ cuối:

"Lại báo sầu vương tuyết phủ đầu... báo sầu vương, tuyết phủ đầu.”

Ta nhẹ nhàng nói: “Đại nhân, chẳng qua chỉ là lúc rảnh rỗi ta viết linh tinh thôi, không đáng để ngài nhắc đến.”

Ta vừa nói vừa bước đến án thư, gấp gọn mấy tờ giấy kia rồi cất vào trong ngăn tủ.

Hoắc Đình ngồi xuống ghế Thái Sư bên cạnh cửa sổ. Cơn mưa thu khiến hơi lạnh ngấm từ lòng đất bốc lên, nhưng sắc mặt hắn còn lạnh lẽo hơn cả cơn mưa kia.

“Ta chỉ cho ngươi thời gian uống cạn nửa chén trà để suy nghĩ, tự khai ra mình đã làm những gì. Chắc là ngươi cũng đã biết ta có được ngày hôm nay thế nào, nếu như chọc giận ta, chẳng những mạng của ngươi, mà cả mạng của Hoắc Xuân, ta cũng sẽ lấy.”

Lời vừa dứt, ta lập tức như bị sét đánh ngang đầu, hai chân mềm nhũn, lập tức quỳ xuống.

“Những việc ngươi làm, Hoắc Xuân biết được bao nhiêu?”

Ta cúi người dập mạnh đầu xuống đất: “Đều là do một mình ta làm, A Trì hoàn toàn không biết gì cả.”

“Lư Mộc Lan!”

Một bàn tay mạnh mẽ siết chặt lấy quai hàm của ta, buộc ta ngửa cổ đến mức cực hạn. Chiếc nhẫn ngọc lạnh như băng đè lên trên khóe môi ta, rất nhanh, ta đã nếm được vị máu tanh.

“Bao nhiêu năm qua ngươi sống trong phủ đệ của ta, ngoài mặt tỏ ra ngoan ngoãn nhưng lại mang theo mưu đồ thâm sâu như vậy, ta thực sự đã xem thường ngươi, đánh giá thấp ngươi. Ngươi gây ra đại họa tày trời mà đến giờ vẫn không hề tỏ ra sợ hãi một chút nào. Ngươi chỉ là một nữ nhân, sao lại có thể có thủ đoạn độc ác đến như vậy?”

Cơn giận trong mắt Hoắc Đình bùng lên như ngọn lửa hoang, dường như muốn nuốt chửng ta ngay tức khắc.

Ta biết hắn làm thế nào để có được địa vị ngày hôm nay, cũng từng nghe qua những trận chém giết đẫm máu mà hắn đã trải qua để tranh đoạt quyền thế. Ta rất rõ, sau khi hắn biết được chân tướng, ta sẽ có kết cục ra sao.

Nhưng con người khi cận kề cái chết sẽ trở nên thành thật.

Cuối cùng, ngày hôm đó trong cơn hoảng loạn, ta vẫn lựa chọn đưa ra tờ phương thuốc ta tự kê cho mình,

Ta cũng từng ôm một tia hy vọng, mong rằng sau khi hắn xem phương thuốc xong sẽ không điều tra.

Lực tay Hoắc Đình đột nhiên buông lỏng, ta mất đà ngã xuống đất, giọng nói lạnh băng từ trên cao truyền xuống:

“Nói, ngươi đã giết Bành Diệu Tổ như thế nào?”

Ta không muốn nói, hơn nữa, sau một trận giằng co như vậy, mỗi tấc gân cốt trong cơ thể ta đều đau nhức, không thể nào mở miệng.

Hoắc Đình cho rằng sự im lặng của ta là ngoan cố chống đối, tức giận phất tay đập nát bộ ấm trà trên bàn.

Ta cứ tưởng cơn thịnh nộ sẽ giáng xuống đầu mình ngay lập tức, nhưng đợi một hồi lâu, trong phòng chỉ còn lại tiếng hít thở dồn dập nặng nề của Hoắc Đình.

“Ngươi không nói, vậy để ta nói thay ngươi.”

“Không phải ngươi bị nhiễm phong hàn, mà là bị trúng độc. Còn về phần tại sao lại trúng độc ư? Là bởi vì chính ngươi đã chế độc. Ngươi trộn độc vào trong hương bánh và phấn son đưa cho phu thê Chu Phượng Sơ. Sau khi dùng hương của ngươi, hai phu thê bọn họ tận hưởng cá nước thân mật, đắm chìm trong hoan lạc, từ đó Tần thị vô cùng tín nhiệm ngươi. Tần thị và thê tử của Bành Diệu Tổ là tỷ muội ruột thịt, ngươi biết tỷ muội bọn họ bình thường rất thích nghiên cứu cách làm phu quân vui lòng, nên chắc chắn Tần thị sẽ không nhịn được mà chia sẻ thứ bí mật này với thê tử của Bành Diệu Tổ. Vì vậy, ngươi đã âm thầm theo dõi động tĩnh giữa hai nhà Chu Bành, rồi gia tăng liều lượng trong số hương bánh và phấn son mới đưa cho Tần thị. Bành Diệu Tổ vốn là kẻ không thể kiềm chế d*c vọng, hương thơm ngươi chế tạo vừa khéo hợp ý hắn, cũng vừa đúng ý ngươi.”

Hoắc Đình vừa nói vừa đẩy cửa sổ ra.

Trên tán cây sơn trà sum suê ngoài kia, những nụ hoa đỏ thẫm bị cơn mưa thấm ướt, trông như những đóa hoa đẫm máu giữa màn đêm.

“Nếu ta đoán không sai thì ngươi trồng hoa sơn trà là để che giấu một loại hoa khác. Tây Vực có một loại dây leo độc có hoa rất giống hoa sơn trà, ngươi lấy danh nghĩa trồng hoa sơn trà là để lén lút trồng thứ độc vật đó. Nếu bây giờ ta cho người lục soát, nhất định có thể tìm ra dấu vết để lại.”

“Lư Mộc Lan, độc dược không thể chế thành chỉ trong một sớm một chiều, ngươi ngày ngày sống chung với độc, ngày đó ngươi ngất xỉu không phải vì phong hàn, mà hoàn toàn do tiếp xúc với chúng quá lâu, khiến thân thể bị tổn hại. Nếu ngươi thực sự không sợ chết như vẻ bề ngoài, vậy vì sao trong lúc hoảng loạn lại vội vàng nhét phương thuốc vào tay ta?”

Ta âm thầm cười khổ.

Ngay cả chính ta cũng không hiểu vì sao, trong lúc sợ hãi hoang mang ấy, khoảnh khắc nhìn thấy Hoắc Đình bước vào ta lại đột nhiên muốn sống tiếp.

“Cho dù Bành gia có lần theo Tần thị mà điều tra ra được số hương bánh và phấn son kia nhưng thê tử của Bành Diệu Tổ và phu thê Chu Phượng Sơ vẫn còn sống khỏe mạnh, chuyện này không hợp lý. Ngươi tự cho rằng mình làm việc kín kẽ một giọt nước không lọt, nhưng ngươi đã từng nghĩ đến chưa? Nếu bọn họ đã sinh nghi, muốn giết ngươi trong bóng tối, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Ngươi thật sự là gan to bằng trời, hoang đường đến cực điểm, ngông cuồng đến cực điểm!”

Những lời phân tích và quở trách của Hoắc Đình giống như từng ngọn roi nhúng trong nước muối quất thẳng vào tim ta.

Mỗi một đòn quất xuống lại kéo ra từng chút một những oán hận và không cam tâm đã bị chôn giấu trong lòng ta suốt bao nhiêu năm qua.

Năm đó, trong đình viện Hoắc gia, gió bắc cuốn theo cánh đào rơi lả tả, ta và Hoắc Xuân chen chúc bên bệ cửa sổ, đoán xem trong viện thiếu gia Hoắc Tân và Đại phu nhân đang nói chuyện gì mà cười vui vẻ đến thế.

Họ thực sự quá mức ân ái, cảnh tượng ấy còn đẹp hơn bất cứ điều gì trên thế gian này.

Nhưng ta chưa từng một lần mơ thấy lại cảnh tượng đó.

Điều ta mơ thấy chỉ là gương mặt đã thay đổi đến không thể nhận ra của thiếu gia Hoắc Tân khi được vớt lên từ trong hồ băng, còn có hình ảnh Đại phu nhân khóc đến mức ngất lịm trong linh đường.

Cành mai gãy mà ta giữ gìn cẩn thận trong hộp đã khô héo từ bao giờ.

Còn trái tim từng được Đại phu nhân sưởi ấm của ta, cũng đã chết cùng với những ký ức ấm áp mà Hoắc gia ở huyện Mậu để lại cho ta vào mùa đông năm ấy.

Cho nên có một số việc, dù có khiến ta rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, ta cũng phải làm.

Hoắc Đình thực sự vô cùng thông minh, những điều hắn nói gần như không sai một chữ.

Ngày thường, hắn giống như gốc tùng bách cao ngạo giữa trời không nhiễm bụi trần, khuôn mặt lạnh lùng không chút ôn hoà, rất ít khi để lộ cảm xúc.

Giờ phút này, hắn chỉ đứng ở đó, tức giận nhìn ta, trong mắt tràn đầy sát khí.

Ta quỳ dưới đất, chậm rãi nói:

“Độc của xà mạn đã bị ta dùng phấn hoa sơn trà làm loãng, cho nên phát tác rất chậm. Ta bỏ độc vào trong hương bánh, còn giải dược lại được giấu trong son dưỡng. Hai nữ nhân đó đều thích làm đẹp, sẽ bôi son nên không có dấu hiệu trúng độc. Còn Bành Diệu Tổ bị bệnh ho mãn tính, quanh năm dùng thuốc, mà trong số dược liệu hắn uống lại có một vị xung khắc mạnh nhất với độc của xà mạn, vì thế hắn trúng độc nhanh hơn người bình thường rất nhiều. Ta chỉ cần chắc chắn một phần hương đã được đưa vào Bành gia, sẽ lập tức có thể dừng việc bỏ độc vào hương bánh của Chu gia, như vậy sẽ có thể đảm bảo chỉ có một mình Bành Diệu Tổ trúng độc chết bất đắc kỳ tử. Ta đã đợi ngày này rất nhiều năm, việc đại nhân muốn đưa A Trì rời đi chính là thời cơ của ta. Ta không muốn để hắn phát hiện ra chuyện này, càng không muốn hắn bị liên lụy. Ngay cả khi kết giao với Tần thị, ta cũng không ra tay ngay, có đôi khi ta thậm chí còn cố ý không gửi thêm hương cho nàng ta trong thời gian dài, bởi vì ta cần thời gian để mọi chuyện diễn ra thật tự nhiên.”

Hoắc Đình dường như đang suy ngẫm lời ta nói, hắn đứng lặng bên cửa sổ rất lâu, như một pho tượng đá.

Một lúc lâu sau, hắn mới bật cười giễu cợt:

“Ngay cả ta cũng bị ngươi lừa. Ta thấy ngươi ngày thường ngoan ngoãn an phận thủ thường, cửa lớn không ra cửa nhỏ không vào, cứ tưởng ngươi là một nữ nhân hiền lương dịu dàng. Vì thế, ngay cả ngày đó Hoắc Xuân làm loạn đòi cưới ngươi, ta cũng không nỡ nhẫn tâm đuổi ngươi ra khỏi Hoắc gia. Nhưng không ngờ ngươi lại tâm cơ thâm sâu, tâm địa như rắn rết, đùa giỡn ta và Hoắc Xuân trong lòng bàn tay. Lư Mộc Lan, ngươi giỏi lắm! Nhưng ngươi có biết người đứng đứng sau Chu Phượng Sơ và Bành gia ai không? Có biết cái chết của Bành Diệu Tổ có nghĩa gì không?”

Ta thẳng lưng, bình thản tiếp lời:

“Có nghĩa là kẻ đầu sỏ đã hại chết Hoắc Tân thiếu gia và Đại phu nhân giờ đã đền mạng. Ta đã báo thù cho Hoắc gia ở huyện Mậu. Trên người Bành Diệu Tổ sẽ không thể tra ra chất độc, ta cũng sẽ không liên lụy đến Hoắc gia. Cho dù có một ngày mọi chuyện bị điều tra ra, trên dưới Hoắc phủ vốn không có sự tồn tại của ta. Với quyền thế của đại nhân, còn ai dám nói gì? Lúc đó, Bành gia còn có gì để chống lại ngài nữa?”

“Vậy nghĩa là ta nên giết ngươi ngay bây giờ phải không?”

Hoắc Đình bước đến, đưa tay nâng cằm ta lên.

Hắn vừa hỏi ra lời này, bàn tay đang bóp chặt lấy cổ ta cũng dần siết chặt lại, không quá mạnh nhưng cũng không hề nhẹ.

Chẳng mấy chốc ta bắt đầu cảm thấy khó thở, lồ ng ngực như bị một sức mạnh vô hình nghiền nát.

Gương mặt của Hoắc Đình trước mắt ta dường như nứt vỡ thành hai mảnh. Ta nhắm mắt lại, không muốn nhìn nữa. Trong lòng rõ ràng là đã nhẹ nhõm hơn nhưng không hiểu vì sao hai hàng nước mắt vẫn chậm rãi chảy xuống.

“Ngây thơ, ngu xuẩn, tự cho mình là thông minh.”

Cơ thể ta đột nhiên nhẹ đi, ta mở mắt ra, chỉ thấy Hoắc Đình phất tay áo rời đi, vạt áo tung bay phất phới trong cơn gió thu ẩm ướt.

Ta không còn chút sức lực nằm bệt dưới đất, giống như một con hươu bị thợ săn tha mạng, thoi thóp giữa lằn ranh sống chết.

Khoảnh khắc đó, ta không biết rốt cuộc là Hoắc Đình điên rồi, hay ta đã phát điên. 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.