Trần Hữu Mộc Lan - Nguyệt Ánh Sa Khâu

Chương 6: Chương 6



17

“A Trì, lòng ta lạnh lẽo đến tận cùng rồi.”

Giờ khắc này chỉ có giọt nước mắt vừa trào ra khỏi khóe mắt là vẫn còn nóng hổi, nóng đến mức bỏng rát một bên má.

“Cho dù chuyện ở huyện Mậu đúng là do Hoắc đại nhân mà ra, nhưng đó cũng là vì có kẻ ác ý muốn hãm hại ngài ấy, chứ ngài ấy chẳng hề có tội gì. Năm đó khi ta và ngươi tìm đến, ngài ấy có nửa lời từ chối không? Bao nhiêu năm qua, ngài ấy đã từng bạc đãi ngươi một chút nào chưa? Chúng ta nhận ân huệ của ngài ấy, tuy không dám nói là gấm vóc lụa là nhưng ít nhất cũng chẳng phải lo cơm ăn áo mặc. Ta ngày ngày hy vọng ngươi thành tài, Hoắc đại nhân cũng vậy. Ngươi đọc biết bao nhiêu sách thánh hiền, vậy mà có thể thốt ra những lời vong ân phụ nghĩa, bội bạc vô tình như vậy sao?”

Ta đứng dậy muốn xuống xe nhưng Hoắc Xuân đã nắm chặt cổ tay ta ngăn lại:

“Bây giờ ngươi đi là tự tìm đường chết! Cho dù dẹp yên loạn Dục vương, Hoàng thượng cũng sẽ không tha cho hắn đâu!”

Ta cúi đầu nhìn Hoắc Xuân, kiên định nói ra từng câu từng chữ:

“Ta nguyện sống chết có nhau cùng Hoắc đại nhân.”

Bàn tay đang siết chặt ta đột ngột buông lỏng.

“Mộc Lan, ngươi còn nói không có tình cảm với huynh trưởng sao?”

Ta bình thản nhìn hắn:

“A Trì, ta hy vọng ngươi hiểu rằng trên đời này còn có những thứ tình cảm còn nặng hơn cả ái tình nam nữ, càng hy vọng ngươi hiểu được thế nào là biết ơn. Không có khả năng báo đáp ân tình không phải lỗi của ngươi, nhưng vong ân bội nghĩa, còn quay lưng nói lời cay độc sau lưng ân nhân mới là đại tội.”

“Đừng đi theo ta nữa. Ngươi là người thân duy nhất còn lại trên đời này của Hoắc Tân thiếu gia. Ta hy vọng ngươi có thể thoát khỏi kinh thành, đi tìm cuộc sống mà ngươi muốn.”

Ta vén rèm xe, vừa định bảo phu xe dừng lại nhưng đúng lúc ấy, lại thấy phu xe đột nhiên nắm chặt dây cương, con ngựa chồm cao lên, suýt chút nữa làm cỗ xe lật nhào.

Ta ngã vào trong xe, vừa đau vừa choáng váng, vừa kịp ngước lên thì thấy trước mặt đã có mấy ánh đao sáng rực chói mắt.

Người ngồi trên lưng ngựa trông có chút quen thuộc.

Hoắc Xuân lập tức lao từ trong xe ra:

“Khánh Chương huynh, Từ Tướng quân đã đồng ý để ta đưa Mộc Lan đi rồi, vì sao huynh lại làm vậy?”

Từ Khánh Chương siết chặt roi ngựa trong tay thành quyền, ánh mắt sắc lạnh:

“A Trì, xin thứ lỗi. Trong loạn thế, lựa chọn quan trọng hơn tất cả."

Hoắc Xuân lập tức kéo ta ra sau lưng hắn ta, vẻ kinh ngạc trên mặt nhanh chóng biến thành phẫn nộ, hắn ta gấp gáp đến mức cổ cũng đỏ bừng lên:

“Chẳng phải phụ thân của huynh đã từng nhận ân huệ của huynh trưởng ta sao? Nếu không có hắn, Vương gia đã sớm không tha cho ông ta rồi! Huynh đã quên hết rồi sao?”

Từ Khánh Chương hờ hững nói:

“A Trì, chúng ta dù gì cũng là đồng môn, ta có lòng tốt muốn nhắc nhở ngươi một câu. Dưới hoàng quyền, ân sủng chỉ có thể đến từ Thánh thượng, Từ gia chúng ta chỉ trung thành với Thánh thượng.”

Từ Khánh Chương ngước mắt lên nhìn ta đang đứng sau lưng Hoắc Xuân, giọng lạnh lùng:

“Thừa tướng Hoắc Đình chiếm giữ binh quyền, có ý đồ mưu phản. Chúng ta phụng mệnh bắt giữ toàn bộ người trong phủ, hai người các ngươi còn không mau đưa tay chịu trói?”

Ta siết chặt con dao ngắn giấu bên trong ống tay áo. Tuy nhiên còn chưa kịp làm gì thì Hoắc Xuân đã nhanh hơn một bước, rút thanh trường đao giấu dưới đệm ngồi ra.

Hắn có hơi do dự, nhưng cũng chỉ là trong một chớp mắt.

Có lẽ đến tận thời khắc này, hắn mới thật sự hiểu được, cái gọi là bằng hữu, cùng chung ý chí, cái gọi là chân thành đối đãi thực chất chỉ mỏng manh như tờ giấy, dễ đứt như sợi tơ.

Rèm xe khẽ lay động, sau đó bên ngoài xe ngựa vang lên tiếng c h é m giết.

Không lâu sau, giọng Từ Khánh Chương ở bên ngoài lại vọng vào:

“Lư Mộc Lan, ngươi có thể trơ mắt nhìn A Trì chết ngay trước mặt sao? Hắn tuy thua xa huynh trưởng của hắn nhưng đối với ngươi là thật lòng thật dạ.”

“Nhưng A Trì à. Nếu như đổi lại là ta, ta cũng sẽ lựa chọn Hoắc Đình thôi.”

Ta bước xuống xe, lạnh lùng nhìn Từ Khánh Chương:

“Là ngươi đã dùng lời lẽ dối trá chia rẽ A Trì với Hoắc đại nhân sao?”

Thanh đao trong tay Từ Khánh Chương kề sát vai Hoắc Xuân, ánh mắt lóe lên ý cười chế nhạo:

“Chẳng trách hai huynh đệ bọn họ đều có tình ý với ngươi. Ngươi không chỉ xinh đẹp mà còn có can đảm. Nghe nói Bành Diệu Tổ là chết dưới tay ngươi phải không?”

Y vừa nói, vừa đưa tay định chạm vào mặt ta.

Đúng lúc ấy một rít sắc bén vang lên, là tiếng mũi tên xé gió lao đến.

Chỉ trong chớp mắt, máu tươi bắn lên mặt ta, Từ Khánh Chương ôm lấy cánh tay vừa bị xuyên thủng mà ngã xuống đất, gào lên đau đớn.

Những lưỡi đao đang vung loạn xạ về phía ta và Hoắc Xuân đều bị đánh bật ra.

Trong cảnh hỗn loạn, ta vẫn có thể nhìn rõ người đang cưỡi ngựa, khoác trên mình bộ giáp vàng rực rỡ, toàn thân nhuốm đầy mùi máu tanh, sát khí bức người. Như một vị thần vừa tắm máu bước ra từ địa ngục, mỗi một nhát đao vung lên đều lấy đi máu thịt của kẻ địch, cảnh tượng tàn khốc đến cực điểm nhưng ta lại chẳng hề sợ hãi.

Rõ ràng hắn đã trải qua một trận chiến ác liệt trước đó, nhưng vẫn dọn dẹp đám lâu la của Từ Khánh Chương như chẳng tốn chút sức lực nào.

Ta cứ tưởng Hoắc Đình sẽ tha cho Từ Khánh Chương, nào ngờ hắn lại vung đao lên, dứt khoát chém đứt cánh tay vốn đã trúng tên của y.

“Cánh tay này là Từ Tri Viễn nợ ta. Ông ta đã không nhớ ơn thì ta sẽ lấy lại từ trên người của ngươi.”

Hoắc Đình lại ra lệnh cho thuộc hạ: “Cả đời ta hận nhất loại người thích đặt điều thị phi, banh miệng hắn ra, ta muốn c ắ t lưỡi hắn.”

Ta quay mặt sang hướng khác, sau lưng tiếng gào thét thảm thiết vang lên từng hồi.

Ngay sau đó, một cánh tay mạnh mẽ vòng qua eo, Hoắc Đình bế ta lên, thẳng tay đặt ta lên lưng ngựa. Hắn ra lệnh cho người ở phía sau: “Đưa thiếu gia lên xe ngựa, băng bó vết thương không cần quá nhẹ tay, để nó còn nhớ lâu một chút.”

Hoắc Đình một tay cầm trường thương, tay còn lại vững vàng bảo vệ ta ở trước người, không nhanh không chậm thúc ngựa rời đi.

Vừa trải qua nỗi sợ hãi tưởng chừng vạn kiếp bất phục, giờ đây lại là sự bình yên. Nghe giọng nói mà ta từng mong mỏi nhất trong khoảnh khắc cận kề cái chết, ta ngỡ như mình đang mơ.

Thậm chí ta còn không dám lên tiếng, sợ rằng nếu mình mở miệng, giấc mộng này sẽ tan biến.

Hơi thở nóng hổi của hắn cố ý phả vào tai ta: “Ta xấu xa như vậy, nàng có sợ không?’

Ta vẫn giữ nguyên câu trả lời đó: “Không sợ.”

Nhưng nước mắt lại không nghe lời, lặng lẽ rơi xuống trên bàn tay đang nắm chặt dây cương của hắn, hòa lẫn với vết máu trên mu bàn tay.

“Vẫn không chịu thừa nhận là đang lo lắng cho ta sao?”

Rốt cuộc ta vẫn không kìm được, bật khóc thành tiếng.

“Ơ...”

Rõ ràng Hoắc Đình đã luống cuống, vội vứt trường thương đang cầm trong tay cho thuộc hạ ở bên cạnh, hai cánh tay ôm trọn lấy ta.

“Đây là lần đầu tiên ta thấy nàng rơi nước mắt, vậy mà lại là vì ta sao?”

Giọng Hoắc Đình có chút dè dặt, mang theo một chút bối rối, một chút vui mừng, lại thêm cái vẻ đắc ý đáng ghét kia.

Trong lòng ta ngổn ngang trăm mối tơ vò nhưng chỉ có thể hỏi: “Chúng ta đi đâu? Bây giờ tình hình thế nào?”

“Tình hình à? Tình hình là chỉ cần có nàng nhớ mong ta, ta sẽ giống như có thần linh trợ giúp.”

“Dục vương khởi binh tạo phản, tự cho là cao thâm bí ẩn nhưng thực chất đã sớm nằm trong tính toán của ta và Bệ hạ từ lâu. Nói ta phản loạn cũng là cũng là một phần trong kế hoạch, mục đích là dụ rắn ra khỏi hang, mà Từ gia chính là một trong những con rắn lớn ấy. Dưới trướng Dục vương có không ít người là tâm phúc do ta cài vào, đánh trận cũng chẳng phải là đối thủ của ta, bị ta đánh cho tan tác tơi bời, mất hết thể diện. Năm đó khi tranh đoạt hoàng vị, hắn giả bộ ủng hộ Bệ hạ, chưa từng nếm qua sự lợi hại của ta, bây giờ có lẽ đã biết ngoan ngoãn rồi.”

Hoắc Đình vừa nói vừa nở nụ cười.

Có thể đem chuyện nguy hiểm đến mức này nói ra một cách nhẹ bẫng như không, chỉ có thể là hắn.

Ta chỉ biết đến Hoắc Đình là một quyền thần mưu lược thâm sâu, trầm ổn lão luyện trong thời thái bình thịnh trị, thật sự đã quên mất rằng năm xưa, khi hắn trợ giúp Hoàng thượng tranh đoạt hoàng vị, đánh một trận thành danh, hắn mới chưa đầy hai mươi tuổi.

Chỉ là lời hắn nói không thể xoa dịu được nỗi lo lắng trong lòng ta:

“Dục vương ngã xuống, Bành gia và phủ Quốc công cũng bị lật đổ, những người từng đồng cam cộng khổ với Hoàng thượng thuở sơ khởi, không người nào có kết cục tốt đẹp. Nghe nói Hoàng thượng ngày càng đắm chìm trong thuật đan dược, thân thể ngày càng suy yếu, lòng nghi ngờ cũng ngày một sâu. Trận chiến này nhìn thì có vẻ là dựa vào ngài nhưng thực chất lại đang đẩy ngài vào con đường chết. Bởi vì ngài lại một lần nữa chứng minh được ngài quá mạnh mẽ, sợ rằng Hoàng thượng sẽ càng e dè ngài hơn. Vậy phải làm sao đây?”

Hoắc Đình nhìn về phía xa, nơi chúng ta đang hướng tới, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ nước mùa đông thu lại hết thảy sắc màu, khóe môi hắn chậm rãi cong lên: “Bây giờ ta trả lời câu hỏi đầu tiên nàng, chúng ta đi đâu? Vào cung.”

Vào cung, mang theo ta.

Tướng sĩ vừa trải qua trận chiến sinh tử đang xếp thành hàng trước Quảng An Môn, đợi thánh giá đích thân đến ban thưởng.

Hoắc Đình xuống ngựa, cởi bỏ khôi giáp, giao lại binh khí, để ta giúp hắn chỉnh lại phát quan trên đầu và áo bào đã nhăn nhúm.

Sau đó, hắn hỏi ta: “Mộc Lan, nàng có tin ta không?”

Ta gật đầu: “Đương nhiên.”

“Vậy thì theo ta, theo sát ta. Ta đi đâu nàng đi đó.”

18

Tuyết vừa tan, cũng là lúc gió Bắc rét buốt nhất.

Áo bào của Hoắc Đình tung bay phần phật trong gió.

Hắn đi trước, ta theo sau, bóng dáng cao lớn che chắn hết gió lạnh cho ta.

Hai bên đường, những bức tường cung điện cao vút giống như những gã khổng lồ câm lặng, dùng ánh mắt đè nén mà nhìn chằm chằm vào dòng người đến rồi đi.

Quyền lực, tranh đoạt, sát phạt, mưu mô, dã tâm, tất cả đều bắt nguồn từ nơi này.

Nhìn bóng lưng thẳng tắp của Hoắc Đình, trái tim ta bất giác nhói đau. Nghĩ đến hắn đã đơn độc khổ sở bao nhiêu năm nay, không biết hắn đã làm thế nào để tồn tại giữa chốn danh lợi ngập tràn máu tanh này.

Chắc chắn đã có vô số khoảnh khắc cô độc và tuyệt vọng.

Hoắc Đình giống như cảm giác được, quay đầu lại nhìn ta, khoé môi cong lên thành một nụ cười: “Nhìn cái gì đấy?”

Ta hơi ngượng ngùng, lắc đầu.

Hắn không nói gì thêm, quay đầu lại tiếp tục bước đi.

Trước cánh cửa điện nguy nga, cung nhân vào thông báo, sau đó mời chúng ta vào.

Cửa cung to lớn khép lại phía sau lưng, một giọng nói trầm ấm vang lên từ nơi xa, kèm theo tiếng cười.

Âm thanh ấy quanh quẩn trên những bức tường chạm khắc hình rồng, dội lại từng hồi.

“Hoắc Đình, huynh đệ tốt của trẫm, ngươi lại lập đại công cho trẫm rồi. Trẫm nhất định sẽ trọng thưởng cho ngươi.”

Nghe nói Hoàng đế chỉ lớn hơn Hoắc Đình năm, sáu tuổi nhưng có lẽ vì lao tâm quốc sự, trông ngài già hơn Hoắc Đình nhiều, thậm chí bên tóc mai đã điểm bạc.

Ánh mắt Hoàng thượng dừng lại trên người ta: “Nữ tử này là ai?”

Hoắc Đình ra hiệu bảo ta hành lễ theo hắn: “Hoàng thượng, nàng ấy tên là Lư Mộc Lan.”

Tên ta vốn dĩ rất bình thường, vậy mà Hoàng đế lại tỏ vẻ như đã nghe qua, “a” lên một tiếng thật dài.

“Trẫm nhớ ra rồi, ngươi từng nhắc đến cái tên này trong tấu chương buộc tội Bành Diệu Tổ. Lư Mộc Lan, người đến từ huyện Mậu.”

Ta nghĩ có lẽ Hoàng đế có chút thất vọng.

Bởi vì ta vẫn bình an đứng trước mặt ngài, mà không phải là bị Từ gia trói lại áp giải tới.

Suốt chặng đường này ta đã thầm tính toán trong lòng.

Từ gia sẽ không vô duyên vô cớ ra tay với ta và Hoắc Xuân.

Từ Tri Viễn vốn đã quy phục Hoắc Đình, nếu không phải biết chắc rằng Hoắc Đình đã thất thế, sao bọn họ dám quay lưng phản bội?

Mà dưới gầm trời này, người duy nhất có thể quyết định vận mệnh của Hoắc Đình chỉ có một người.

Người kia ngồi ở trên cao, nhìn xuống chúng sinh, Hoắc Đình có thể giấu diếm tâm tư lừa gạt ta nhưng không thể giấu diếm y.

Nghĩ đến đây, ta đã mơ hồ đoán được mấy phần suy tính của Hoắc Đình.

Ta đang chìm trong suy tư lại đột nhiên nghe thấy giọng nói vô cùng kinh ngạc của Hoàng đế:

“Hoắc Đình, ngươi nói ngươi muốn từ quan sao? Trẫm muốn thăng quan tiến tước cho ngươi, để quãng đời về sau ngươi được hưởng vinh hoa phú quý sánh ngang với hoàng thân quốc thích, còn để con cháu đời sau của ngươi được thừa hưởng tước vị, ngươi cũng không c ần sao?”

Trong giọng nói của Hoàng đế, ngoài sự kinh ngạc còn có chút giận dữ.

Ta nín thở quỳ xuống, chỉ thấy Hoắc Đình vẫn bất động.

“Ngươi làm như vậy là ngang nhiên chống lại trẫm. Ngươi trách trẫm không tin lời ngươi nói, rằng Bành Chiêu chính là hung thủ đã hại chết vị huynh trưởng họ hàng xa của ngươi, không chịu sửa lại án xử sai cho quan huyện nhỏ bé đó sao?”

Quan huyện nhỏ bé, thật là mỉa mai.

Một biến cố đã hủy hoại tất cả, vậy mà trong miệng thiên tử chỉ là một câu nói thoáng qua, nhẹ tựa lông hồng.

“Hạ thần không dám.”

Hoắc Đình im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng:

“Cho dù có sửa lại án xử sai thì đã sao chứ? Người chết không thể sống lại, tất cả đều không có chút ý nghĩa nào. Giống như dù ba người phụ tử Bành Chiêu đều đã chết vẫn không thể thực sự giải được mối hận trong lòng thần. Bởi vì hung thủ thực sự không phải bọn chúng, mà là một người mà thần không thể lay chuyển. Thần hổ thẹn với huynh trưởng và tẩu tẩu của mình. Khi làm quan, thần không thể đem lại cho họ bất kỳ đặc quyền hay lợi ích nào. Sau khi họ chết oan, thần cũng chẳng thể đòi lại công bằng cho họ. Cho dù thần có làm quan đến chức Thừa tướng cũng vẫn có chuyện bất lực, đã là bất lực thì thần không còn mặt mũi nào để khoác lên bộ quan phục này, càng không mặt mũi nào nhận bái lạy của bách tính vạn dân.”

Ta cúi thấp đầu, mười ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay.

Bên trong đại điện bầu không khí lạnh lẽo đến đáng sợ, giống như có vô số lưỡi đao vô hình, lượn lờ giữa Hoàng đế và Hoắc Đình.

Sau một lúc lâu im lặng, một tiếng gầm giận dữ từ trên cao truyền xuống:

“Hoắc Đình, ngươi quá đáng lắm rồi!”

Nỗi sợ hãi cực độ khiến ta lỡ lời thốt lên:

“Đông Trần, đừng nói nữa!”

Hoắc Đình cúi đầu nhìn ta, ánh mắt bình thản nhưng đầy vẻ kiên quyết.

Thì ra điều hắn từng nói với ta ngày hôm đó chính là chỉ khoảnh khắc này!

Hoắc Đình hơi cúi xuống, đỡ ta từ dưới đất đứng dậy, vẫn giữ giọng điệu điềm tĩnh nhưng không hề khuất phục:

“Hoàng thượng là thiên tử chí tôn, định đoạt sống chết chẳng qua cũng chỉ là một lời nói của người. Từ xưa đến nay, thiên hạ rơi vào cảnh binh đao loạn lạc đều bắt nguồn từ việc Đế vương lạm sát người vô tội. Thần vẫn còn nhớ khi Hoàng thượng vừa mới đăng cơ đã nói với thần, đạo trị quốc cũng giống như trồng cây, gốc rễ vững thì cành lá mới sum suê, bách tính yên thì nước mới yên. Chỉ khi bách tính có thể an tâm sống ngày qua ngày, không phải lúc nào cũng nơm nớp lo sợ đầu mình sẽ rơi xuống đất thì đó mới thực sự là quốc thái dân an. Cũng chính vì cảnh tượng đó mà chúng thần mới liều chết mà c h é m giết, tranh đấu với những kẻ muốn lung lay gốc rễ của giang sơn này.”

“Hôm nay thần đến đây đã mang theo quyết tâm muốn chết. Lư Mộc Lan chính là người từng tận mắt chứng kiến sự kiện ở huyện Mậu năm đó. Nàng ấy dám theo thần vào cung, thần nghĩ nàng ấy cũng không sợ chết. Thần và nàng ấy đều muốn biết chân tướng năm đó. Giống như Hoàng thượng vừa nói, huynh trưởng của thần chỉ là một quan huyện nhỏ bé, vừa mới được đề bạt lên chức quận quan, lại ở xa kinh thành, chỉ một lòng muốn bình yên sống qua ngày cùng thê tử. Vì sao một người như vậy lại có thể khiến Bành Diệu Tổ ghi hận? Vì sao lại phải rơi vào cảnh nhà tan cửa nát? Hay là ta không giết Bá Nhân nhưng Bá Nhân vì ta mà chết*?”

*Câu nói dựa trên truyện xưa, có nghĩa: dù bản thân không trực tiếp ra tay giết hại, nhưng cái chết của người kia vẫn có liên quan đến mình, hoặc là do hành động hay sự liên lụy của mình mà người đó phải chết.

“Nói tiếp đi.” Người ngồi trên cao ánh mắt sắc lạnh: “Nói ra đáp án trong lòng ngươi đi.”

“Lúc đầu thần cũng nghĩ rằng có kẻ muốn đối đầu với thần nên mới tìm cách lôi kéo Hoắc Tân, sau đó mượn tay huynh ấy để đối phó với thần. Nhưng Hoắc Tân vốn không màng đến chuyện triều chính, càng không muốn bị người khác lợi dụng, cho nên huynh ấy đã từ chối sự lôi kéo của Bành Diệu Tổ, vì vậy mới rước họa vào thân.”

“Thế nhưng, giết một Hoắc Tân, tiêu diệt cả nhà một quan huyện nhỏ bé ở huyện Mậu rõ ràng không thể làm lung lay địa vị của thần ở trong triều. Dù có muốn khiến thần khó chịu cũng không đến mức hao tâm tổn sức như thế. Hơn nữa chỉ dựa vào phụ tử Bành Chiêu, thần cho rằng bọn họ không có lá gan dám động đến người nhà của thần, trừ phi có kẻ đứng sau chống lưng cho bọn họ.”

“Thần xuất thân bần hàn, không có gia tộc chống lưng, cũng chẳng có thân thích gần gũi. Nếu muốn ngăn thần trở nên kiêu ngạo, hoặc thậm chí để phòng thần công cao lấn chủ nảy sinh dị tâm thì phải nắm trong tay một điểm yếu nào đó của thần. Nhưng đáng tiếc, thần lại có ít người thân ruột thịt, chỉ có một người có chút quan hệ họ hàng xa, có thể xem như người nhà chính là Hoắc Tân.”

“Không thể lôi kéo Hoắc Tân, Bành Diệu Tổ không cách nào ăn nói với người phía sau, lại mang lòng phẫn nộ. Hắn dứt khoát ra tay ngay trên đường Hoắc Tân đi nhậm chức, ra tay giết người để hả giận. Không chỉ vậy, hắn còn ngụy tạo tội danh vô căn cứ để quan phủ tịch biên gia sản của Hoắc Tân, để sau khi quay về kinh có thể báo cáo với kẻ đứng phía sau. Người đã chết, còn thần, sau khi biết chuyện tất nhiên cũng nên hiểu được ngụ ý trong đó. Từ nay về sau phải nhớ kỹ hoàng ân mênh mông, không dám tự cho rằng mình có công lao, chỉ có thể ngoan ngoãn cúi đầu làm một con chó trung thành của Bệ hạ.”

“Bệ hạ, thần nói có đúng không?”

Bầu không khí im lặng trong giây lát, sau đó một tràng cười âm u quỷ dị đột nhiên vang lên trong đại điện.

“Hoắc Đình, ngươi cũng biết ngươi không chỉ có công lao lớn, mà còn có bản lĩnh lớn, hơn nữa ngươi còn vô cùng, vô cùng thông minh. Dù những năm qua ngươi luôn cố tình giả vờ bản thân ngu ngốc, hồ đồ trước mặt trẫm nhưng người có kỳ tài như ngươi làm sao có thể che giấu được ánh sáng của mình? Ngươi không giả vờ, trẫm hoảng sợ. Ngươi giả vờ, trẫm lại càng sợ hơn. Người giống như ngươi đáng ra phải bị giết từ lâu, đáng ra trẫm nên lấy đầu ngươi tế cờ ngay trong ngày trẫm đăng cơ!”

Tiếng bước chân vang lên, đôi giày vàng rực dừng lại ngay trước mặt. Vị đế vương gầy gò nâng tay, vỗ lên vai Hoắc Đình.

“Thế nhưng trẫm lại không thể không có ngươi. Nếu không có ngươi, mấy lão già to gan kia có lẽ đã dám liên kết nhau khởi binh tạo phản, lật đổ triều đình của trẫm rồi! Hoắc Đình, ngươi là người trẫm tin tưởng nhất nhưng cũng là người trẫm kiêng dè nhất. Trẫm không muốn thừa nhận nhưng lại không thể không thừa nhận tài năng của ngươi. Nếu đổi lại ngươi là trẫm, ngươi sẽ giữ lại một kẻ như vậy cho con cháu đời sau, hay sẽ giết hắn để trừ hậu họa?”

Hoắc Đình im lặng, nhìn chăm chú về phía trước.

“Ngươi không trả lời được, trẫm cũng không trả lời được. Đúng là trẫm đã sai Bành Chiêu đến huyện Mậu tìm người họ hàng xa còn lại của ngươi. Trẫm cần một sợi dây để có thể kiềm chế ngươi, cho dù là lớn hay nhỏ, có còn hơn không. Ngươi tin hay không thì tuỳ nhưng chuyện xảy ra ở huyện Mậu ngày đó, trẫm cũng là sau này mới biết. Là do tên ngu Bành Diệu Tổ tự ý hành động. Nhưng điều đó có gì quan trọng chứ? Dù thế nào đi nữa, ngươi cuối cùng cũng sẽ đổ hết tội lỗi lên đầu trẫm thôi.”

“Trẫm từng nghĩ rằng, cho dù có một ngày ngươi biết được thì cũng chỉ là biết mà thôi. Dù sao ngươi đã quá quen với chuyện sinh tử, mạnh được yếu thua là quy luật của thế gian. Chỉ có thể trách vị huynh trưởng kia của ngươi không biết thời thế. Ngươi và trẫm đi đến ngày hôm nay, đã dẫm qua biết bao nhiêu thi thể. Ngươi vì trẫm mà khai cương mở cõi, trẫm ban cho ngươi vinh quang vô hạn, vậy cớ gì hôm nay ngươi lại vì một người họ hàng xa mà làm náo loạn đến mức này? Hoắc Đình, là ngươi hồ đồ, hay là trẫm hồ đồ? Ngươi không tiếc đặt cược tiền đồ và chức quan của mình để vào điện đối chất, rốt cuộc là muốn gì?”

“Thần muốn công bằng, muốn công bằng cho một quan huyện nhỏ bé ở huyện Mậu!” Giọng nói mạnh mẽ của Hoắc Đình vang dội khắp đại điện.

“Đúng như Hoàng thượng đã nói, thần và Bệ hạ có được ngày hôm nay là nhờ giẫm lên xác người mà từng bước tiến lên. Nhưng đó là khi có kẻ khơi mào loạn lạc, thời cuộc ép buộc, vì sinh tồn, vì quyền thế, không thể không đánh, không thể không giết. Nếu huynh trưởng của thần chết trong thời loạn thế, dù có oan uổng thế nào thần cũng không nói một lời. Nhưng huynh ấy chết giữa lúc thái bình, chết khi thần đã làm đến Tham chính, lẽ ra có thể che chở cho huynh ấy, chết khi thần vì Bệ hạ mà tận trung kiệt lực, chết ngay trên mảnh đất mà thần dùng máu thịt để bảo vệ. Bệ hạ, người có hiểu nỗi hổ thẹn và tự trách trong lòng thần không?”

“Công bằng? Ha ha ha... Hoắc Đình, cho dù trẫm có thừa nhận đi nữa, thừa nhận rằng huynh trưởng ngươi chết dưới tay phụ tử Bành Chiêu thì sao hả? Ngươi đã diệt cả Bành gia rồi, chẳng lẽ còn muốn giết vua tạo phản sao?”

“Thần không dám.”

Từ khi bước vào đại điện, Hoắc Đình đã như một cây cung căng dây, hiên ngang bất khuất, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào.

Hắn ngoài miệng thì nói là không dám, nhưng ta đột nhiên nhận ra rằng, trên đời này không có chuyện gì mà hắn không dám làm.

Bởi vì khi đến đây hắn đã ôm quyết tâm chết.

Cơ thể căng cứng của hắn rõ ràng đã thả lỏng ngay khoảnh khắc nghe thấy hoàng đế thừa nhận “tội lỗi” mà mình đã phạm phải, ngay cả giọng nói cũng trở nên bình thản hơn:

“Những người năm đó hộ tống Thánh thượng đến hoàng vị này, kẻ chết thì đã chết, kẻ bị thương cũng đã bị thương, chỉ còn một mình thần trụ lại được đến cuối cùng. Nhưng thần biết, sự kiêng dè của Thánh thượng đối với thần cũng đã đạt đến đỉnh điểm vào hôm nay. Hẳn là vào giờ này khắc này bốn phía đại điện đã mai phục sẵn không ít người. Từ khoảnh khắc thần bước vào cung, bọn họ đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ đợi một câu ra lệnh của Thánh thượng. Cũng giống như lúc này, có bao nhiêu người muốn lấy mạng thần thì cũng có bấy nhiêu người nghe thấy lòng trung thành của thần, biết rằng Hoắc Tân vô tội. Hoàng thượng đã thừa nhận rồi, đó chính là công bằng mà thần muốn.”

Trên gương mặt Hoàng đế lộ ra một tia cảm xúc khó diễn tả, vừa khó hiểu, vừa hoang mang, lại có phần kinh ngạc.

Đúng là hôm nay y đã đào sẵn một nấm mồ dành cho Hoắc Đình. Có lẽ ngay ở ngoại ô kinh thành đã có vô số đại quân chờ sẵn, chỉ cần Hoắc Đình giết Dục vương là có thể danh chính ngôn thuận cầm vũ khí nổi dậy.

Tội danh mưu phản mà y dựng lên cho Hoắc Đình đến lúc đó sẽ hoàn toàn thành lập.

Thiên la địa võng đã giăng chặt, Hoắc Đình dù có mọc thêm cánh cũng khó mà thoát thân.

Nhưng diễn biến của câu chuyện, từ thời khắc Hoắc Đình dẫn theo ta bước qua cổng cung điện đã bắt đầu trở nên khó đoán.

Hoàng đế không hiểu được lựa chọn của người bình thường.

“Trẫm biết ngươi không sợ chết, nhưng chẳng lẽ ngươi không sợ trẫm giết cả Lư Mộc Lan sao?"

Đối mặt với Hoàng đế, Hoắc Đình không hề lép vế một chút nào, vẫn hiên ngang bất khuất.

“Từ khi đi theo Bệ hạ đến nay, thần có hai trận chiến đánh hay nhất. Một là năm đó tiến vào Quảng An Môn, hai là hôm nay bắt sống Dục vương. Nhưng trước mỗi lần xuất chinh thần đều sợ hãi. Trên đời này không có người nào thực sự không sợ chết. Nhưng sợ thì thế nào? Chiến trận vẫn phải đánh, chuyện nên làm vẫn phải làm. Những năm qua, thần vì tự bảo vệ bản thân, vì đại cục cũng đã làm ra nhiều chuyện trái với chính nghĩa, đôi tay đã không còn sạch sẽ, cũng có lỗi với trời đất. Nhưng thần tự hỏi lương tâm, thần chưa từng phụ Hoàng thượng, chưa từng có ý đồ phản nghịch.”

Hoắc Đình nhìn sang ta, sắc mặt càng trở nên trang trọng:

“Sau ngày hôm nay, công và tội của thần cứ để cho người đời phán xét. Bệ hạ nói thần có tội thì chính là có tội. Không cần người khác ra tay, không cần gây thêm thương vong vô ích, thần nguyện lấy cái chết để chuộc tội, chỉ cầu xin bệ hạ tha cho Lư Mộc Lan và ấu đệ Hoắc Xuân của thần một con đường sống. Hoắc Xuân mười bốn tuổi đã đậu Cử nhân, là nhân tài hiếm có, tương lai chắc chắn có thể cống hiến cho Bệ hạ. Nhưng tâm trí của nó không kiên định, tính tình nhu nhược thiếu quyết đoán, sẽ không trở thành mối đe dọa như thần, sẽ không khiến quân vương bất an.”

“Còn Lư Mộc Lan, tuy có chút dũng khí và mưu trí nhưng chẳng qua cũng chỉ là một nữ nhân, hơn nữa số phận nàng ấy đã quá nhiều truân chuyên. Điều thần không yên lòng nhất chính là nàng ấy. Xin Bệ hạ niệm tình nghĩa năm xưa mà tha cho nàng ấy một mạng, để thần dù có thành cô hồn dã quỷ cũng còn một điều để mong nhớ.”

Ta nghe được thì bật cười, cười rồi lại khóc.

Khi ngước mắt lên, ta đã không còn nhìn rõ Hoắc Đình nữa, chỉ hỏi: "Vừa rồi nói chàng đi đâu ta đi đó, là lừa ta sao?”

Qua đôi mắt đẫm lệ mờ ảo, Hoắc Đình mỉm cười với ta: “Cứu nàng nhiều lần như vậy, lừa nàng một lần thì đã sao?"

Ta lắc đầu: “Không, ta không muốn sống tạm bợ.”

Đến giờ phút này ta mới hiểu hết tất cả những toan tính của Hoắc Đình.

Một là đòi công bằng, hai là giành lấy một con đường sống cho ta và Hoắc Xuân.

Hoắc Đình đưa tay khẽ lướt qua vành tai ta, tháo xuống một bên bông tai rồi nắm chặt trong lòng bàn tay: “Giữ lại tín vật này. Nếu ta hồn phi phách tán, không tìm được đường về nhà thì nàng hãy cầm chiếc bông tai còn lại gọi hồn ta, ta sẽ đi theo nàng. Phiêu bạt quá lâu rồi, cho dù thành quỷ rồi ta cũng muốn có một chốn an yên để quay về.”

Nước mắt ta tuôn như mưa, thân thể run rẩy vì nỗi đau xé nát ruột gan, ngay cả dung mạo của Hoắc Đình ta cũng chẳng còn nhìn rõ nữa.

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng từ phía trên vọng xuống: “Trẫm đồng ý với ngươi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.