Sáu chiếc túi giữ ấm, bốn gói bánh nén khô, đơn hàng nhanh chóng hoàn thành giao nhận.
Hà Loan Loan thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Chỉ cần có cái ăn, có thể giữ ấm, tình huống của Cố Dục Hàn hẳn sẽ không quá nguy hiểm nữa.
Làm xong những chuyện này, cô cũng yên tâm hơn một chút, cuối cùng mới nhắm mắt đi ngủ.
Lúc này Cố Dục Hàn đang nằm dưới nền tuyết cách núi tuyết hai trăm kilomet, bên cạnh còn có ba binh sĩ khác.
Đêm quá lạnh, thức ăn cũng đã được phân chia nhưng lại không ăn nổi, hơn mười tiếng trước, bọn họ đã chiến đấu với kẻ thù, hiện tại mai phục ở đây, chờ ngày mai đối phương đi vòng qua chỗ này sẽ tổ chức phục kích, một mẻ gom trọn kẻ thù!
Nhưng ba người lính đi theo rõ ràng sắp chịu không nổi.
Cố Dục Hàn nói bản thân anh không đói bụng nên đã chia hết thức ăn cho bọn họ, nhưng thời tiết ác liệt thế này, anh cũng không phải mình đồng da sắt.
Đêm nay thời tiết đột ngột thay đổi, gió tuyết nổi lên to hơn.
Hiện tại bọn họ muốn về cũng không kịp, chỉ có thể tử thủ, nhưng nếu cứ như vậy thì sẽ ảnh hưởng tới mạng người mất!
Tiểu Khâu bên cạnh nhỏ giọng nói: “Đoàn trưởng Cố! E là Tiểu Bành không chịu được nữa! Cậu ấy quá lạnh!”
Cố Dục Hàn quay đầu nhìn, tuy bản thân anh cũng lạnh nhưng vẫn dứt khoát cởi bỏ áo khoác của mình!
Người không được xảy ra chuyện chính là đoàn trưởng Cố! Bởi vì kỹ năng của đoàn trưởng Cố tốt nhất, chỉ cần thủ đến hừng đông là có thể tóm gọn đám súc sinh muốn đánh lén kia!
Nhưng Cố Dục Hàn hoàn toàn không nghe, trực tiếp cởi áo khoác đắp lên người Tiểu Bành, Tiểu Bành khóc lóc dùng hết sức lực muốn đẩy ra...
Cố Dục Hàn quát: “Mặc vào! Đây là mệnh lệnh!”
Hai người khác thấy cảnh tượng này, hai mắt cũng chua xót! Cả hai cũng muốn cởi áo khoác của mình ra!
Nhưng ai ngờ lại có thứ gì đó rơi ra từ áo khoác của Cố Dục Hàn!
Mặt trời lên cao, gió tuyết đã ngưng. Cố Dục Hàn mặc áo khoác quân đội đứng trong núi tuyết, bước đi kiên định, bóng dáng cao lớn nguy nga, Tiểu Bành lộ ra vẻ vui mừng, cậu ấy cảm thấy đoàn trưởng Cố thật giống một pho tượng thần uy nghiêm kiên định!
Lần giao chiến này kết thúc bằng việc Cố Dục Hàn bắt được sáu tù binh.
Bị bắt làm tù binh là một chuyện rất mất mặt, nước láng giềng mau chóng phái người tới đàm phán, ký cam kết bảo đảm không gây hấn sinh sự, cũng bồi thường tổn thất, chính thức xin lỗi.
Lần này Cố Dục Hàn đã lập được công lao to lớn!
Mùng một tháng chạp, thời tiết rất tốt, là ngày đính hôn của Bao Bạch Tuyết.
Trưởng ban Triệu trực tiếp tới đại viện, dựa theo tập tục tặng cho nhà Bao Thải Hồng không ít quà cáp.
Bởi vì nhà mẹ đẻ của Bao Bạch Tuyết quá xa nên mọi chuyện đều do chị gái cô ấy đại diện, mọi người đều rất vui vẻ.
Ngày đính hôn thường không mời cơm nhưng mọi người cũng sang xem náo nhiệt, Bao Thải Hồng bưng ra không ít kẹo và hạt dưa tiếp đón mọi người.
Hà Loan Loan làm bà mối tất nhiên cũng đến, hơn nữa giữa trưa còn phải ở lại ăn cơm.
Nhưng cô không ngờ Hứa Đồng cũng có mặt ở đó.
Hứa Đồng còn cố ý tiến đến bên cạnh cô: “Hà Loan Loan, cô biết vì sao Cố Dục Hàn còn chưa về không? Anh ta không về được nữa đâu.”
Hà Loan Loan đang giúp cầm chén đĩa, nghe thấy lời này lặp tức liếc nhìn cô ta: “Nếu cô không biết nói chuyện thì ngậm miệng chó của cô lại đi! Hứa Đồng, có phải cô hạ tiện đến điên rồi không, một ngày không tìm đánh thì thì khó chịu trong lòng à?”
Hứa Đồng hừ lạnh một tiếng: “Tôi nói thật thì có sao? Tôi có lòng tốt báo tin cho cô, cô còn mắng tôi? Tôi nói cho cô biết, Cố Dục Hàn gặp nguy hiểm, mấy ngày nay không có tin tức gửi về, anh ta không về được nữa. Ai, tôi không so đo chuyện cô mắng tôi, dù sao phải làm quả phụ, tâm tình thật không tốt mà, tôi có thể thông cảm cho cô.”
Hà Loan Loan lười đôi co với cô ta, chỉ bước lên tát một cái thật mạnh vào miệng Hứa Đồng!
Hứa Đồng lập tức kêu lên: “Sao cô lại đánh người chứ! Người đàn bà đanh đá! Đáng đời cô chết chồng!”