Vong Xuyên - Mạt Hồi

Chương 20: Chương 20



Trải qua gần một tháng đi đường, đoàn Bạch Thanh Ẩn cuối cùng cũng đến kinh thành.

Vừa vào kinh thành, nghe thấy thanh âm ồn ào nơi phố chợ, Trường Tiếu ngồi trong xe ngựa vén mành nhìn ra, không thấy hứng thú lại buông mành xuống, quay về xe.

Vô tình thấy được màn này, Bạch Thanh Ẩn cảm thấy có chút bất đắc dĩ. Vốn là mình cưỡng ép Trường Tiếu đến đây khiến y tâm tình phiền muộn, dĩ nhiên không có hứng thú với cảnh tượng này.

Hắn không muốn làm như thế nhưng lại không thể không làm như thế.

 

Sau lần đầu tình cờ gặp gỡ, xa nhau mấy năm, tưởng không thể gặp lại rồi bất ngờ tái kiến. Tuy lần gặp mặt thứ hai, biết y là nam nhi, hắn lại là tỷ phu của y nhưng tình cảm này vẫn không vì thế mà tiêu biến, chỉ càng ngày càng sâu nặng. . . . . .

Vốn dĩ hắn không định về kinh nhưng bỗng liên tiếp nhận được điện khẩn, không thể không quay về.

Không muốn xa người kia lần nữa, đành lợi dụng sự tình vô ý bắt gặp hôm đó để ép y theo hắn.

Lúc làm như thế đã nghĩ đến hậu quả y có thể ghét hắn, thậm chí hận hắn. Nhưng hắn thật sự không thể xa người kia tđược…Nhất là khi đã biết người đó có tình cảm với phụ thân…..

Hắn không hiểu cảnh tượng hắn bắt gặp, tình cảm âm lạnh kia là gì, chỉ biết rằng, hắn không thể để mặc y như thế, bằng không, hắn nhất định sẽ…sẽ ngày càng xa rời y….

Bạch Thanh Ẩn đến trước cổng phủ đệ riêng đã thấy tổng quản chờ đợi nghênh đón.

"Gia, ngài đã về!"

Tổng quản từ khi Bạch Thanh Ẩn bảy tám tuổi đã chiếu cố hắn, kích động nhìn hắn xuống ngựa, "Lần này đi lâu hơn bình thường, có phải trên đường gặp phải chuyện hay không ? »

"Không phải." Nếu là trước kia, Bạch Thanh Ẩn xa nhà trở về sẽ cùng tổng quản hàn huyên một hồi, nhưng lần này, hắn chỉ qua quýt nói mấy câu rồi trực tiếp đi về phía xe ngựa.

Hành động này của hắn khiến tổng quản rất buồn bực, rồi chợt tỉnh ngộ, bước tới bên cạnh Bạch Thanh Ẩn. Ông nghĩ người trong xe là Trịnh Ngưng Sương vừa rồi theo phu quân đi Tô Châu thăm nương gia.

Khi mành xe được Bạch Thanh Ẩn vén lên, một thiếu niên tuấn tú bước ra, tổng quản không khỏi giật mình.

"Gia, người này là. . . . . ." Tổng quản khôi phục bình tĩnh, hỏi Bạch Thanh Ẩn.

Hắn không trả lời ngay mà giơ tay ra đón Trường Tiếu xuống nhưng lại bị y lãnh đạm từ chối, lúc này mới cười cười đáp.

"Y là đệ đệ của Ngưng Sương, lần này theo ta tiến kinh."

"À, ra vậy." Tổng quản tỏ vẻ đã hiểu, hỏi tiếp "Thế sao phu nhân không theo ngài trở về?"

Mắt Bạch Thanh Ẩn vẫn không rời Trường Tiếu, đáp: "Sức khỏe nàng không tốt. Ta sợ nàng không chịu nổi đường xe mệt nhọc nên để nàng ở lại Tô Châu ."

"Thì ra thế." Tổng quản gật gật đầu, ánh mắt cũng dừng lại ở người đang đứng trước cổng phủ, ngẩng đầu nhìn tấm biển lớn đề hai chữ rồng bay phượng múa.

Ông vừa chỉ nhìn người này một lát, tiếng phân phó của chủ tử đã vang bên tai.

"Lão Ngôn, lập tức gọi người đi dọn dẹp sạch sẽ Sướng Tâm viên. Từ ngày hôm nay trở đi, vị khách quý Tô Châu này sẽ nghỉ tại Sướng Tâm viên (畅心园: Sướng trong sung sướng, Tâm là trung tâm, tim, Viên là vườn).

Lão tổng quản không lập tức lên tiếng trả lời, mà nhíu mày khó hiểu nói: "Gia, Sướng Tâm viên không phải nơi ngài xây dựng đặc biệt dành cho phu nhân sao . . . . ."

"Không cần nhiều lời, nghe theo ta."

Tiếng lão tổng quản không lớn không nhỏ, vừa đủ làm cho Trường Tiếu đứng cách đó không xa nghe thấy. Y quay đầu lại nhìn hai người bọn họ thì Bạch Thanh Ẩn đã ngắt lời tổng quản.

Nghe vậy, lão tổng quản lập tức gật đầu dạ vâng, gọi người thu thập hành lý chủ nhân, mặt khác kêu gia đinh tới phân phó sửa sang phòng ốc.

Làm xong hết thảy những chuyện này, lão tổng quản mới nghênh đón chủ nhân và khách quý phương xa vào phủ.

**

Nửa đêm hôm đó, Bạch Thanh Ẩn mất ngủ, bất tri bất giác thả bước tới Sướng Tâm viên, ngoài ý muốn, nhìn thấy người hắn nghĩ là đã ngủ say đang ngồi trên lan can, trong tay cầm bầu rượu, ngửa cổ uống mấy ngụm.

Bạch Thanh Ẩn đầu tiên ngẩn ra, rồi mới phi thân tới chỗ người kia, đoạt bầu rượu trong tay y.

Bầu rượu trong tay bất ngờ bị người cướp đi, Trịnh Trường Tiếu nhíu mày nhìn nam nhân đột ngột xuất hiện, liền không nói lời nào, quay mặt tiếp tục thưởng thức bóng đêm.

"Sao ngươi lại uống rượu?" Không để ý thái độ lạnh lùng của Trường Tiếu, Bạch Thanh Ẩn nén giận, thấp giọng hỏi.

Trường Tiếu mím môi cười lạnh: "Thích thì uống, cần lý do sao?"

Mặc dù Bạch Thanh Ẩn đã quen y lạnh lùng với mình, nhưng giờ phút này, vẫn bị ngữ khí khinh thường của y làm tổn thương. Sắc mặt sần xuống, hắn hỏi : "Ai đưa rượu cho ngươi?"

Bạch Thanh Ẩn thanh âm thấp trầm, tỏ ý chỉ trích rõ ràng.

Trường Tiếu quay đầu, ngạo nghễ cười nói: "Ngươi phân phó hạ nhân, nói chỉ cần là lệnh của ta liền nhất nhất làm theo, không phải sao?"

Một câu này như cái tát vào mặt hắn.

Bạch Thanh Ẩn không nói gì, trực tiếp ném bầu rượu trong tay vào góc tường.

Rắc một tiếng, bầu và rượu hòa chung lẫn lộn.

"Ngươi không nên uống rượu, ngươi mới mười năm tuổi thôi." Bạch Thanh Ẩn chuyển ánh mắt thâm trầm từ bầu rượu vỡ tan lên người Trường Tiếu.

"Có luật pháp quy định người mười lăm tuổi không được uống rượu sao?" Trường Tiếu mỉa mai trả lời.

Bạch Thanh Ẩn ngồi xuống trước mặt Trường Tiếu, biểu tình vừa chân tình vừa khổ sở: "Trường Tiếu, ngươi không nên đối xử với ta như thế?"

"Ta đối xử với ngươi như thế nào?"

"Cố ý lạnh lùng với ta ta, cố ý chọc giận ta!"

"Aha, tỷ phu quá lời, tính tình tiểu đệ vốn chính là như vậy."

"Trường Tiếu!"

Y phản đối, y lạnh lùng thật sự chọc giận Bạch Thanh Ẩn. Chỉ thấy hắn gầm nhẹ một tiếng, đột nhiên đứng lên nhìn Trường Tiếu.

Trường Tiếu lặng yên không nói, nhưng chỉ một lát rồi đứng lên.

"Ta mệt rồi, muốn ngủ. Tỷ phu, thứ cho không phụng bồi."

Trường Tiếu mặt không chút thay đổi đi lướt qua người kia nhưng vừa bước được một bước, y đã bị mạnh mẽ kéo lại, chưa kịp kinh ngạc, một đôi môi ấm áp mềm mại áp lên môi y ──

Đôi mắt trong veo mở to, khi bắt đầu ý thức được chuyện đang xảy ra, Trường Tiếu kịch liệt giãy dụa, nhưng y thân thể mong manh, không chống cự lại được Bạch Thanh Ẩn cao lớn.

Không biết phải làm sao, Trường Tiếu liều lĩnh vươn cánh tay, vung đến mặt người kia ──

"Chát!" một tiếng giòn vang, chấn động nhân tâm.

Bạch Thanh Ẩn thối lui từng bước, đón nhận ánh mắt người nọ tức giận hung hăng trừng mình.

"Tỷ phu,xin hãy tự trọng!"

Bạch Thanh Ẩn chậm rãi lấy tay che bên má sưng đỏ, nhìn chăm chăm một điểm, không nhìn theo Trường Tiếu tránh qua mặt mình. . . . . .

"Ta không muốn làm tỷ phu của ngươi."

Lúc Trường Tiếu chuẩn bị bước vào trong phòng, Bạch Thanh Ẩn mới ôm má, lẳng lặng nói.

Hắn không quay đầu nhìn Trường Tiếu nên hắn không biết trước khi y dứt khoát bước vào phòng đã nhìn hắn đầy đau đớn bi thương.

Đêm nay, thực sự yên lặng.

Nhưng trong màn đêm tĩnh mịch này, đã có gì đó chậm rãi thay đổi, chậm rãi trôi đi.

Trường Tiếu vẫn đứng nguyên trong phòng, khi y nhẹ nhàng mở cửa ra, nhìn nơi Bạch Thanh Ẩn vừa đứng chỉ còn lại bầu rượu vỡ tan và rượu chảy lan mặt đất.

"Ta chỉ có thể làm như thế."

Trường Tiếu bi thương ngồi xổm xuống, đau khổ lắc đầu.

"Ta không muốn tổn thương ngươi, nhưng ta chỉ có thể làm như thế. . . . . . Ta thật sự không muốn tổn thương ngươi. . . . . ."

Thanh âm của y tịch lạnh ưu sầu, vẩn vơ hòa trong gió rồi mới phiêu tán vào đêm khuya vô tận.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.