Vong Xuyên - Mạt Hồi

Chương 25: Chương 25



Trở lại trong phòng, Trường Tiếu đờ đẫn ngồi lên giường, ngơ ngác như người mất hồn.

Bạch Thanh Ẩn đau lòng, cũng không nề hà, nếu như lúc trước có thể từ bỏ cái người đã đoạt đi cả thể xác lẫn tâm hồn hắn này thì giờ đây sự tình đã không phát triển thành như vậy. Việc đã đến nước này, chỉ có thể đi bước nào tính bước nấy thôi.

Bạch Thanh Ẩn ngồi bên giường, nhẹ nhàng ôm thắt lưng Trường Tiếu, để y dựa vào n.g.ự.c mình.

 

"Không sao đâu. Trường Tiếu, mặc kệ phát sinh chuyện gì, ta cũng sẽ bảo hộ ngươi."

Nâng khuôn mặt tái nhợt của Trường Tiếu lên, Bạch Thanh Ẩn im lặng một lúc, nhịn không được ôn nhu trấn an y.

Trường Tiếu nghe vậy, nhỏm dậy từ n.g.ự.c hắn, bi thiết lắc đầu: "Không phải ta bị làm sao, mà là Sương tỷ! Trời ơi, ta đã làm gì, tổn thương một người thiện lương đến thế ── đều là sai lầm của ta, đều là sai lầm của ta!"

Y tự trách bản thân, lắc đầu nguầy nguậy khiến Bạch Thanh Ẩn đau lòng ôm lấy y: "Không, không phải tại ngươi, Trường Tiếu, ngươi không cần tự trách. . . . . . tất là đều là tại ta. . . . . ."

"Không, là ta sai, đều là do ta tạo nghiệt!" Trường Tiếu mắt rưng rưng, lớn tiếng nói, "Tất cả là do ta yêu người không nên yêu nên mới bị trừng phạt!"

"Trường Tiếu. . . . . ." Bạch Thanh Ẩn đau xót nhìn y, không biết nên nói gì.

"Ngươi nói cho ta biết, Sương tỷ hiện nay ra sao?"

"Nàng đã tỉnh, ngươi không cần lo lắng."

Trường Tiếu cụp mi, nước mắt rớt xuống hai má, vì hai tay bị trói, y chỉ có thể dùng bả vai lau nước mắt.

Bạch Thanh Ẩn vốn định giúp y nhưng bị y ngăn lại.

"Cho ta gặp Sương tỷ." Trường Tiếu mắt đầy lệ , hạ quyết định nhìn thẳng vào Bạch Thanh Ẩn.

"Không được." Bạch Thanh Ẩn không chút suy nghĩ đã cự tuyệt .

"Ta sẽ không trốn, ta chỉ muốn nói rõ với tỷ ấy" Thấy hắn cự tuyệt, ánh mắt Trường Tiếu trở nên bi thương.

"Ta đã nói hết với nàng. Hiện giờ, để hai người gặp nhau, khó đoán trước sẽ phát sinh chuyện gì. . . . . ." Thực ra, Bạch Thanh Ẩn cự tuyệt còn vì một nguyên nhân khác.

Hắn nhận ra Ngưng Sương trong cơn hỗn loạn khó có thể đảm bảo không làm ra việc cực đoan.

"Những gì ta muốn nói với tỷ ấy không phải như vậy… . ." Trường Tiếu cắn răng, cố nhịn nước mắt tràn mi "Coi như ta cầu xin ngươi, cho ta gặp tỷ ấy."

Y khổ sở như thế, Bạch Thanh Ẩn cũng không chịu nổi, nhưng giờ phút này thực sự không phải lúc để tỷ đệ bọn họ gặp nhau.

"Không được." Bạch Thanh Ẩn kiên định lắc đầu, "Ta sẽ xử lý tốt mọi chuyện. Ngươi cứ hảo hảo ở trong này, không cần suy nghĩ gì cả."

"Không. . . . . . Ta nhất định phải gặp tỷ ấy, ta phải cùng tỷ ấy nói rõ!"

Trường Tiếu hai cánh tay bị trói trước n.g.ự.c túm lấy áo Bạch Thanh Ẩn, nước mắt lã chã, dáng vẻ kiên quyết.

Bạch Thanh Ẩn bi thương nhìn y, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Không được."

Thấy hắn thủy chung không chịu đáp ứng, Trường Tiếu bất lực ngồi co quắp trên giường. Không lâu sau, y cắn môi, hạ quyết tâm, mở miệng nói: "Nếu ngươi không đáp ứng, ta sẽ cắn lưỡi tự sát ngay trước mặt ngươi."

"Trường Tiếu? !" Bạch Thanh Ẩn ngẩn ra, vội vàng nắm lấy vai y, xác nhận một lượt y không tự hủy hoại bản thân.

"Ta nói thật đó" Trường Tiếu nén khóc, quyết không lùi bước nhìn hắn.

"Trường Tiếu. . . . . ." Bạch Thanh Ẩn bắt lấy hai tay y đang run đẩu.

"Ngươi có thể bịt miệng không cho ta cắn lưỡi ….nhưng ngươi không thể làm như vậy cả đời . . . . ." nhìn mắt y không chút do dự, có chăng chính là quyết tâm nói được làm được.

Bạch Thanh Ẩn nhắm hai mắt, ôm Trường Tiếu thật chặt, một lúc lâu cũng không nói gì.

Cuối cùng, hắn buông lỏng tay ra.

**

Bạch Thanh Ẩn đưa Trường Tiếu đã tháo dây trói tới trước phòng Ngưng Sương, giữ cửa cho y, định cùng vào, nhưng Trường Tiếu nói: "Có thể để ta và Sương tỷ một mình không?"

Bạch Thanh Ẩn chần chờ một lát, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Trường Tiếu, đành phải lui ra ngoài.

"Có chuyện gì, nhất định phải kêu ta đó. »

Khi Trường Tiếu tiến vào phòng, Bạch Thanh Ẩn bất an bảo y.

Trường Tiếu địnhh đóng cửa, động tác dừng lại, liếc hắn một cái thật sâu "Không có việc gì đâu."

Cửa đóng lại, Bạch Thanh Ẩn chỉ có thể lo âu chờ đợi ngoài phòng.

Trường Tiếu nhanh chóng tìm tới giường Ngưng Sương. Nàng nằm quay lưng về phía y. Trường Tiếu dừng bước một chút rồi tiếp tục đi tới bên cạnh giường.

Y lặng yên một lúc lâu, rồi mở miệng: "Sương tỷ, tỷ đã ngủ chưa?"

Người đang nằm nghiêng trên giường vẫn không nhúc nhích, dường như đã ngủ rồi.

Trường Tiếu cắn môi, tuy không được đáp lại, nhưng y biết người trên giường vẫn thức, chỉ là nàng không thèm để ý đến y.

Đây là lần đầu tiên, y bị Ngưng Sương luôn luôn yêu thương lờ đi. Y biết mình đã làm nàng thương tâm nhưng loại cảm giác bị người thân yêu nhất đối đãi lạnh lẽo  thực sự không dễ chịu.

Trường Tiếu bỗng dưng quỳ lết đến cạnh giường, nước mắt rơi lã chã xuống mặt đất.

"Sương tỷ, Trường Tiếu xin lỗi. Tỷ có thể quay đầu nhìn Trường Tiếu một cái được không? Sương tỷ, Trường Tiếu có chuyện muốn nói cho tỷ. Chuyện này, Trường Tiếu đã chôn giấu trong lòng hơn ngàn năm rồi."

Không biết câu nào đã đả động Ngưng Sương, người vẫn nằm bất động trên giường hơi đờ ra một chút.

Trường Tiếu gạt nước mắt, nức nở mấy tiếng rồi lại tiếp : "Sương tỷ, tỷ có nhớ chuyện trước khi Trường Tiếu bảy tuổi không? Hồi đó Trường Tiếu không khóc không nháo không cười không nói, cha mẹ tưởng Trường Tiếu bị bệnh liền thỉnh nhiều danh y tới chữa nhưng đều không hiệu quả. Mãi đến một ngày có một vị vu y dạo chơi tứ hải đăng môn nói có thể trị bệnh cho Trường Tiếu. Phương thuốc của vu y kia chính là cho Trường Tiếu mỗi ngày ba lượt uống m.á.u phụ thân. . . . . ."

Nhắc đến người này, Trường Tiếu khóc không thành tiếng, nén nhịn hồi lâu, y mới có thể tiếp tục nói chuyện.

"Trường Tiếu đương nhiên không chịu uống, Trường Tiếu sao có thể uống m.á.u người trong lòng!"

Ngưng Sương nghe thế, tựa dựa ngồi dậy, đôi mắt mê mang nhìn Trường Tiếu đang quỳ trên đất

"Sương tỷ, Trường Tiếu kể từ đầu cho tỷ nghe. »

Trường Tiếu lau nước mắt trên mi, ngẩng đầu nhìn Ngưng Sương, đem hết thảy mọi chuyện kể ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.