Bạch Thanh Ẩn chuẩn bị xuất phủ thì gặp Ngưng Sương. Từ đêm hôm đó đến nay đã mười ngày, Ngưng Sương chưa gặp lại hắn. lúc này chạm mặt nhau thật sự không biết nên nói gì, hai người đều cảm thấy xấu hổ.
Cuối cùng, vẫn là Ngưng Sương mở miệng trước: "Tướng công, chàng tính đi đâu?"
"Có một lô hàng vừa tới, ta đi nghiệm thu." Nghe ngữ khí Ngưng Sương không có gì thay đổi so với trước kia, tâm Bạch Thanh Ẩn cũng thả lỏng một chút.
"Nghe nói, tướng công gần đây không chú tâm việc làm ăn. Ngưng Sương thân là thê tử, mạo phép khuyên nhủ tướng công vài câu, cho dù tướng công muốn làm gì cũng đừng quên Bạch phủ trên dưới hơn trăm người, lại thêm các hiệu buôn của Bạch gia cần tướng công chủ trì chống đỡ. Nếu tướng công bỏ bê sinh ý, gây ra thua lỗ, đến lúc đó bọn họ lấy chỗ nào mà đi.”
Bạch Thanh Ẩn nhìn Ngưng Sương, nhìn ánh mắt nàng trong sáng thanh minh, trong lòng nảy lên một tia chua xót.
Nàng là một thê tử tốt, không kiêu căng không nhõng nhẽo, hiểu lòng người, mới tiến Bạch phủ không lâu đã thu được nhân tâm trong phủ.
Nếu như không phải âm kém dương sai, người nào thú được nàng thực sự vô cùng hạnh phúc.
Mà hiện tại, hắn lại làm lầm lỡ cuộc đời một cô nương tốt như nàng.
Lặng yên một lát, Bạch Thanh Ẩn không khỏi gật đầu: "Ta đã biết."
"Vậy thì tốt." Ngưng Sương ảm đạm cười.
"Ngươi. . . . . . định đi đâu?" Trên tay nàng cầm một cái giỏ nhỏ, nha hoàn bên cạnh cũng cầm làn, trông như ra chợ mua đồ ăn.
Ngưng Sương nhìn cái giỏ trong tay, cười nói: "Ngưng Sương định lên miếu dâng hương."
"Cầu phúc ư?"
"Vâng."
"Muốn ta đưa đi không?"
"Không được, tướng công đang vội đi. Ngưng Sương đi xe ngựa được rồi.” Ngưng Sương dừng một chút, nhẹ giọng hỏi, "Tướng công, Trường Tiếu gần đây có ổn không?”
Bạch Thanh Ẩn nhìn nàng gật gật đầu: "Ổn.”
Ngưng Sương dường như định nói gì đó rồi lại nhịn xuống.
Nàng muốn nói lại thôi, Bạch Thanh Ẩn lại nhịn không được thắc mắc vẫn canh cánh trong lòng, hỏi: "Ngưng Sương, đêm đó, ngươi và Trường Tiếu nói chuyện gì?"
Đêm hôm đó, lúc hắn chờ sắp không nổi nữa, định đẩy cửa vào thì Trường Tiếu đi ra, tuy trên mặt vô lệ, nhưng mắt sưng húp vì khóc.
Hắn đau lòng, muốn hỏi xảy ra chuyện gì, nhưng dáng vẻ Trường Tiếu mệt mỏi, không muốn nói không muốn nghĩ, khi hắn đỡ lấy thân thể đứng không vững kia, Trường Tiếu rất nhanh ngủ gục trong lòng hắn.
Biết Trường Tiếu không muốn hắn hỏi, Bạch Thanh Ẩn vẫn nhịn không đả động, hôm nay gặp Ngưng Sương, hắn cuối cùng vẫn không kiềm chế được mong muốn biết Trường Tiếu và Ngưng Sương đã nói chuyện gì mà khiến cho Ngưng Sương bình tĩnh như chưa hề có chuyện phát sinh.
Thấy hắn hỏi, trong mắt Ngưng Sương hiện lên một mạt thê lương, từ từ cúi đầu nhìn mặt đất. Bạch Thanh Ẩn vừa thấy, nghĩ mình gợi lên nỗi thương tâm của nàng, vội nói: "Nếu không muốn nói thì thôi, ta cũng chỉ thuận miệng hỏi một chút. . . . . ."
"Không có gì." Ngưng Sương yếu ớt ngẩng đầu, biểu tình trên mặt rất bình tĩnh, nhưng thanh âm đầy chua xót, "Ngày đó, Trường Tiếu nói với ta, cục diện phát triển đến hôm nay, có lẽ do trời cao an bài. Tướng công, chàng nói xem, vì điều gì mà vô duyên vô cớ yêu một người?”
Bạch Thanh Ẩn lặng yên: "Đúng vậy, vì lẽ gì. . . . . ."
"Người ta nói là nhân duyên." Ngưng Sương nhìn đi nơi khác, vài phần mê mang vài phần đau thương, "Kiếp trước hạ nhân, kiếp này kết duyến. Nếu thật sự như vậy, không có ai đúng ai sai, chỉ có kiếp trước ai thiếu nợ ai phải lấy kiếp này đền đáp."
"Ngưng Sương?" Bạch Thanh Ẩn khó hiểu nhìn nàng, hoang mang không hiểu vì sao nàng đột nhiên nói vậy.
Ngưng Sương lấy lại tinh thần, cười cười: "Tướng công, trời không còn sớm, Ngưng Sương muốn lên miếu dâng hương cầu phúc, xin phép đi trước."
"Được"
Ngưng Sương cúi chào rời đi, Bạch Thanh Ẩn nhìn nàng đi khuất, đăm chiêu xuất phủ.
**
Ngưng Sương dâng hương xong, rút một thẻ, mang tới miếu chúc (ông từ) giải đoán. Miếu chúc vuốt râu hồi lâu không nói.
"Đại sư, thẻ này thế nào?" Thấy thế, Ngưng Sương bất an hỏi.
Miếu chúc liếc nàng một cái, nói: "Vị nữ thí chủ này, ngươi cầu gì?"
Ngưng Sương cẩn thận đáp: "Nhân duyên."
Miếu chúc không nói, nhìn thẻ trong tay lắc đầu thở dài.
Lòng Ngưng Sương trầm tới đáy cốc.
"Đại sư. . . . . ."
"Nữ thí chủ, ngươi nghe lão phu một lời." Miếu chúc trầm giọng ngắt lời Ngưng Sương.
"Dạ?"
"Thế gian này, có nhân mới có duyến, mọi sự không được cưỡng cầu. Thẻ của ngươi là thẻ hung, định rằng đời này của người vô duyên, khó trách khỏi ách nan, càng cố càng hỏng, gia hủy nhân vong.”
Ngưng Sương nghe vậy, đờ đẫn loạng choạng, may có nha hoàn bên cạnh đỡ lấy mới không té xuống đất.
"Đại sư, khẩn cầu ngài chỉ bảo cách hóa giải.” Ngưng Sương hồi thần, lo lắng hỏi Miếu chúc.
Miếu chúc nhìn thẻ trong tay, lần nữa thở dài.
"Thí chủ, như lão phu vừa nói, mọi sự không thể cưỡng cầu. Ngươi nhớ khoan kỷ đãi nhân, làm nhiều việc thiện, nhất thiết không được sinh tâm tham niệm mới có thể bình an."
Ngưng Sương ngồi phịch xuống, nhìn chăm chắm một chỗ, thật lâu không nói lời nào.