Vong Xuyên - Mạt Hồi

Chương 30: Chương 30



Một ngày nọ, gió mát nhẹ ru, Trường Tiếu ngồi trên lan can, vừa uống Quế Hoa nhưỡng vừa ngắm nhìn phong cảnh quen thuộc xung quanh.

Y đang đăm chiêu thì bỗng xuất hiện một thân ảnh xinh đẹp, thanh thoát. Y kinh ngạc đứng lên, gặp Ngưng Sương vội vàng bước tới.

"Sương tỷ, sao tỷ đến đây?”

 

Từ khi y khỏi bệnh, những người từng chăm sóc y, kể cả Ngưng Sương lại bị Bạch Thanh Ẩn phái người chặn bên ngoài. Từ bấy đến nay đã gần nửa tháng Ngưng Sương không tới Sướng Tâm viên, hiện giờ nhìn thấy nàng, Trường Tiếu vừa sợ hãi vừa nghi hoặc.

Ngưng Sương đi đến trước mặt y, nhìn chăm chú một hồi rồi kéo y ra ngoài Sướng Tâm viên.

"Sương tỷ?"

"Một hiệu buôn ở bắc thành xảy ra vấn đề, tỷ phu ngươi phải tới đó, nghe nói qua hai ngày mới về được. Ngươi thừa dịp này, mau trốn về Tô Châu đi."

"Tỷ nói sao?"

Trường Tiếu kinh ngạc dừng cước bộ.

Thấy Trường Tiếu không đi tiếp, Ngưng Sương quay người lại nhìn biểu tình khó có thể tin của y, nói: "Trường Tiếu, không phải ngươi muốn gặp cha sao?”

"Đệ sợ, nếu cứ thế bỏ đi….”

"Chuyện tỷ phu ngươi không cần lo lắng." Ngưng Sương đã sớm chuẩn bị tốt hết thảy, , nàng bình tĩnh đáp, "Ta sẽ nghĩ cách giữ chân chàng."

"Sương tỷ. . . . . ." Trường Tiếu cảm thấy bất an.

"Trường Tiếu, ngươi không cần nghĩ ngợi nhiều, làm điều ngươi muốn làm là được. Sự tình cũng không thể thế này mãi, huống hồ, an bài như vậy cũng không đến nỗi, đúng không?” Ánh mắt Ngưng Sương nhìn ra phía xa, một thoáng sau, nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Trường Tiếu kéo đi: "Thôi, chúng ta mau rời khỏi đây. Ngươi nhanh chóng quay về Tô Châu. Tới Tô Châu rồi, cho dù tỷ phu ngươi đuổi theo nhưng chàng nhiều ít cũng nể sợ thân phận của cha sẽ không dám làm càn ── nhưng còn đệ, Trường Tiếu, ngươi nhất định phải nhớ rõ, ngươi là cốt nhục của cha, là hài tử người thương yêu nhất ──"

Lời nói của Ngưng Sương làm cho Trường Tiếu rưng rưng lệ gật đầu: "Trường Tiếu sẽ không quên, Trường Tiếu nhất định sẽ nhớ kỹ."

Ngưng Sương nắm c.h.ặ.t t.a.y y, đẩy y ra khỏi Sướng Tâm viên.

Bên ngoài viên, gia đinh được phái tới canh gác đã bị trói chặt, nhốt vào sài phòng, tránh họ chạy đi mật báo cho Bạch Thanh Ẩn.

Mấy gia đinh này là thân tín của Bạch Thanh Ẩn, ngoài hắn ra, họ không tuân mệnh bất kỳ ai. Thế là Ngưng Sương thuyết phục tổng quản, gọi vài tên tôi tớ khác đến trói gô họ lại.

Ngôn tổng quản tưởng Ngưng Sương giận dỗi chuyện Trường Tiếu ở cùng Bạch Thanh Ẩn, hơn nữa Bạch Thanh Ẩn vẫn nhốt Trường Tiếu – đệ đệ của Ngưng Sương khiến Ngôn tổng quản cảm thấy chủ tử có điểm quá đáng. Vậy là không hề nghi ngờ, nghe theo Ngưng Sương phân phó, gọi người tới trói mấy tên gia đinh đó lại, tạo cơ hội cho Ngưng Sương mang người đi.

Không lâu sau, Trường Tiếu đã lên chiếc xe ngựa mà Ngưng Sương đã sớm chuẩn bị. Nàng còn mang quần áo mới và một ít ngân lượng đưa cho Trường Tiếu.

Xe bắt đầu chạy, Trường Tiếu nhoài người ra nhìn thân ảnh Ngưng Sương mãi.

"Sương tỷ. . . . . ."

"Trường Tiếu, ngươi nhớ bảo trọng, nhớ giúp tỷ tỷ chiếu cố cha mẹ, nha?"

"Vâng"

Trường Tiếu vẫn ngó ra ngoài, trong mắt ngân đầy tình cảm sâu xa nhìn bóng dáng cô đơn của Ngưng Sương xa dần.

Hôm nay biệt ly, biết khi nào gặp lại?

Tưởng tượng đến người này, Trường Tiếu nhịn không được lớn tiếng la lên: "Sương tỷ ──"

Ngưng Sương nghe thấy, giơ tay lên vẫy vẫy nhưng Trường Tiếu không nhìn rõ biểu tình, chỉ loáng thoáng nhớ nụ cười ôn nhu của nàng khi ấy.

Ngưng Sương đã khuất dáng, Trường Tiếu trở lại trong xe, thân thể xóc nảy theo nhịp mã xa, mắt đỏ lên, lệ rơi lặng lẽ.

Hai ngày sau, Bạch Thanh Ẩn đúng hạn trở về. Ngưng Sương nghe tin, không đi đâu, chỉ ngồi yên trong phòng.

Nàng đang đợi, đợi Bạch Thanh Ẩn xuất hiện. Nàng biết hắn sẽ đến.

Quả nhiên, không lâu sau,cửa phòng bị đẩy mạnh ra, ngoài cửa là Bạch Thanh Ẩn vẻ mặt sắc lạnh.

"Trường Tiếu đâu?" Bạch Thanh Ẩn vừa vào đã hỏi.

Ngưng Sương không trả lời, đặt bộ quần áo đang khâu xuống một bên, tay phủi sợi vải dính trên váy.

"Ta hỏi ngươi, Trường Tiếu đâu?"

Thấy nàng như vậy, sắc mặt Bạch Thanh Ẩn lạnh hơn, đứng trước mặt nàng, hỏi lại lần nữa.

"Về rồi" Ngưng Sương ngẩng đầu nhìn hắn.

"Về?"

"Ngưng Sương cho nó quay về Tô Châu."

"Ngươi. . . . . ." Bạch Thanh Ẩn vừa nghe, tức giận đến nói không nên lời, trừng mắt nhìn Ngưng Sương một chặp rồi xoay người bỏ đi.

"Tướng công!"

Ngưng Sương thấy hắn rời đi, đột nhiên nhào tới, ôm hai chân hắn, không cho đi.

"Ngươi buông ra." Bạch Thanh Ẩn lạnh lùng cúi đầu nhìn nàng.

"Ngưng Sương không buông. . . . . ." Ngưng Sương bi thương quật cường lắc đầu.

"Vậy đừng trách ta vô tình." Bạch Thanh Ẩn cũng không nhiều lời, dùng sức gỡ tay Ngưng Sương ra.

Ngưng Sương nhỏ nhắn nào địch được hắn? Thấy tay mình bị gạt ra, Ngưng Sương không khỏi khóc thảm nói: "Tướng công, chàng hãy quên Trường Tiếu đi?"

Bạch Thanh Ẩn nghe vậy, chợt dừng động tác, nhìn nàng thật sâu, trầm giọng nói: "Nếu có thể buông tay, ngay từ đầu ta đã buông rồi"

Một câu khiến Ngưng Sương bi thương tuyệt vọng.

Đúng vậy, nếu có thể buông tay, ngay từ đầu đã buông rồi.

Không chỉ Trường Tiếu lưu luyến si mê suốt một ngàn năm, hay Bạch Thanh Ẩn, hay chính là nàng. . . . . .

Vì lẽ gì kiên trì hết lần này tới lần khác, đều bởi vì kìm lòng không đậu. Mỗi khi hắn xuất hiện, hai mắt liền nhịn không được mà đặt trên người hắn. Muốn hắn cười với mình, muốn ở bên hắn, muốn thương hắn mà cũng muốn hắn yêu mình.

Ngưng Sương khóc nức nở, hai tay nắm chặt vạt áo Bạch Thanh Ẩn bị giằng ra, nàng vẫn không thể buông.

"Ngưng Sương, buông tay."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.