Vong Xuyên - Mạt Hồi

Chương 39: Chương 39



Ba ngày sau, như Bạch Thanh Ẩn dự đoán, Trịnh Kỳ Uyên cùng phu nhân Quý Yên Nhã tìm tới nhà dân mà họ đang thuê ở. Tuy Bạch Thanh Ẩn ra cửa nghênh đón bọn họ, nhưng Trịnh Kỳ Uyên cùng phu nhân căn bản chưa từng để ý tới hắn, nhìn thấy hài tử Trịnh Trường Tiếu, bọn họ lập tức gạt Bạch Thanh Ẩn ra ngoài, ngồi trong phòng hàn huyên một hồi.

 

Bạch Thanh Ẩn biết chuyện của mình và Ngưng Sương khiến hai vị trưởng bối phi thường không vui nên cũng thức thời ở ngoài phòng kiên nhẫn chờ đợi, không một câu oán hận.

Trong phòng, Trịnh Kỳ Uyên cùng phu nhân nhìn thấy Trường Tiếu êm đẹp đứng trước mặt, không khỏi trăm mối cảm xúc ngổn ngang, ôm lấy đứa con thật lâu nói không nên lời.

"Nghe tin ngươi chết, thực hù c.h.ế.t cha mẹ, cũng may Bạch – tiểu tử họ Bạch kia lập tức phái người đến báo tin ngươi còn sống. Bằng không ta với mẫu thân ngươi, khụ, thật không biết nên làm cái gì bây giờ."

Đắm chìm trong vui sướng thật lâu, Trịnh Kỳ Uyên mới buông Trường Tiếu ra, cảm khái thấy con sắc mặt tái nhợt một chút, ngoài ra mọi chuyện thoạt nhìn đều ổn.

"Đừng nói chuyện không vui nữa. Hài tử còn sống khỏe mạnh là tốt rồi." Quý Yên Nhã lúc ấy khổ sở, khóc suýt mù cả mắt, giờ thấy Trường Tiếu lại có tâm được lo mất, cầm tay con không buông.

"Được rồi. Được rồi. Không nói nữa, không nói nữa. Hài tử, đến đây cho cha xem, xem kỹ con.”

Trường Tiếu ngoan ngoãn đứng cho cha mẹ nhìn tới lui, còn thỉnh thoảng cười khẽ, làm hai người kia không khỏi mỉm cười nhìn nhau.

"Ngươi đứa nhỏ này, vẫn bướng bỉnh như thế."

Quý Yên Nhã cười, nhịn không được dí dí trán Trường Tiếu.

Trường Tiếu nhe răng cười, rồi mới hỏi một việc y vẫn thắc mắc.

"Đúng rồi, cha mẹ, Sương tỷ sao không tới?"

Câu hỏi của y làm hai vị trưởng giả nhất thời tắt lịm nụ cười, nhìn nhau, cuối cùng Trịnh Kỳ Uyên bất đắc dĩ thở dài nói: "Ai, Sương tỷ của ngươi, nó. . . . . . đã xuất gia đi tu rồi!"

"Cái gì?" Trường Tiếu khiếp sợ nhìn cha mẹ, "Ngưng Sương xuất gia, chuyện gì vậy, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

Trịnh Kỳ Uyên lại thở dài: "Lúc trước Sương nhi cho ngươi quay về Tô Châu, không ngờ ngươi gặp tai họa, nó tự cho là tại mình, nhất thời luẩn quẩn trong lòng, liền quy y phật môn, xuống tóc đi tu."

"Tại sao có thể như vậy?" Trường Tiếu nhất thời chân tay luống cuống, nói năng lộn xộn, "Chuyện này hoàn toàn không thể trách Sương tỷ. Ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra. Lại nói, không phải cuối cùng con cũng bình an vô sự sao? Không ai nói với Sương tỷ ư? Có khi tỷ ấy quay về.”

"Nói, chúng ta vừa nhận được tin lập tức phái người đi thông tri cho nó, nhưng. . . . . ." Quý Yên Nhã nói đến đây, không khỏi rơi nước mắt "nhưng nó không chịu trở về, còn giao cho chúng ta ba phong thư, một phong là cho chúng ta, một phong là của ngươi, một phong khác là cho Bạch Thanh Ẩn."

Trịnh Kỳ Uyên vừa nghe thê tử nói vừa rút trong ống tay áo ra ba phong thư, đưa phong thư ghi tên Trường Tiếu cho y.

"Thư gửi chúng ta viết nữ nhi bất hiếu cô phụ ơn dưỡng dục của cha mẹ, nguyện kiếp sau làm thân trâu ngựa báo đáp…” Quý Yên Nhã đứng một bên yên lặng lau nước mắt, Trịnh Kỳ Uyên vừa kể lại vừa liếc nhìn Trường Tiếu sắc mặt khó coi, nói tiếp, “Nó nói sau khi rời cõi tục đầu nhập phật môn, nó đã hiểu ra nhiều điều, cũng cảm thấy cuộc sống như vậy mới phù hợp với mình, nhắn chúng ta đừng lo lắng, mỗi ngày nó đều thành kính cầu cho chúng ta hạnh phúc an khang."

Trường Tiếu đợi phụ thân kể hết mới vội vã mở lá thư trên ta. Thư rất ngắn, chỉ có mấy dòng.

Trên thư viết:

Trường Tiếu, đừng cố chấp những chuyện đã qua. Tỷ tỷ hy vọng đệ có thể buông đi hết thảy quá khứ để quan tâm tới người bên cạnh đệ. Đệ không cần lo lắng cho tỷ tỷ, hiện tại ta sống rất tốt. Ta sẽ cầu khẩn Phật tổ mỗi ngày cho đệ, cầu cho đệ thực sự được trường tiếu.Tỷ tỷ Ngưng Sương.

Trường Tiếu xem xong thư, yên lặng ngồi lên ghế.

Trịnh Kỳ Uyên đỡ Quý Yên Nhã cũng ngồi xuống, Trịnh Kỳ Uyên nhìn con, phỏng đoán tâm tình y hiện tại một phen, rồi mới hỏi: "Hài tử, ý tỷ tỷ ngươi trong thư là gì?”

Trường Tiếu không nói gì, lẳng lặng đem lá thư trên tay giao cho phụ thân. Trịnh Kỳ Uyên cùng Quý Yên Nhã đọc xong, hai mặt nhìn nhau, trong mắt lộ ra vẻ khó hiểu.

"Trường Tiếu, ngươi và Bạch Thanh Ẩn. . . . . ."

Trịnh Kỳ Uyên do dự thật lâu sau, cuối cùng vẫn nhịn không được hỏiTrường Tiếu.

"Con và Bạch đại ca có chuyện gì?” Trường Tiếu mê hoặc nhìn ánh mắt phức tạp của phụ mẫu.

"Ngươi gọi hắn là Bạch đại ca?" Quý Yên Nhã cau mày liễu.

"Đúng vậy, hắn bảo con kêu như vậy. Có chuyện gì sao?”

Trịnh Kỳ Uyên và Quý Yên Nhã đồng thời rơi vào trầm mặc, cuối cùng vẫn là Trịnh Kỳ Uyên mở miệng trước: "Trường Tiếu, ngươi đối với Bạch Thanh Ẩn rốt cuộc là thế nào? Ngươi thành thật nói cho cha mẹ, chúng ta không trách ngươi."

"Thế nào là sao?" Trường Tiếu khó hiểu nghiêng đầu, "Cha mẹ, tại sao đột nhiên hỏi như vậy?"

"Khụ." Trịnh Kỳ Uyên hắng giọng, cẩn thận hỏi, "Cái này, hài tử, ngươi trả lời cha, ngươi cùng Bạch Thanh Ẩn ở kinh thành đã xảy ra chuyện gì?"

"Đã xảy ra chuyện gì?" Trường Tiếu đầu tiên là ngẩn ngơ, sau đó thành thật lắc đầu, "Con không nhớ rõ.”

"Cái gì?" Hai vị trưởng giả giật mình kinh hô, "Ngươi không nhớ rõ ?"

"Đúng vậy." Trường Tiếu gật gật đầu, "Sau khi tỉnh lại sau, con không nhớ được chuyện phát sinh ở kinh thành và Bạch đại ca. Ngoài chuyện đó ra, cái gì cũng nhớ rành mạch. Làm sao vậy, cha, mẹ?"

Trường Tiếu mở to mắt hoang mang nhìn hai người, Trịnh Kỳ Uyên và Quý Yên Nhã nhìn nhau không nói gì.

Ánh mắt trong veo của Trường Tiếu chứng tỏ y không nói dối, nhưng Trường Tiếu đã quên chuyện bọn họ rất muốn biết chân tướng. Ngưng Sương đã xuất gia, bọn họ không thể đến hỏi, vốn nghĩ Trường Tiếu sẽ kể lại, nhưng y lại quên.

"Vì sao lại quên nhỉ?"

Trịnh Kỳ Uyên thì thào tự nói, nhưng thanh âm không nhẹ, Trường Tiếu nghe thấy, trả lời: "Bạch đại ca nói, có lẽ là vì nhớ lại sẽ rất thống khổ, nên con mới quên đi. Hắn nói đã quên cũng tốt, cho dù cái gì cũng không nhớ rõ, Trường Tiếu vẫn đang vẫn là Trường Tiếu."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.