Vong Xuyên - Mạt Hồi

Chương 4: Chương 4



Trịnh Kỳ Uyên hít sâu một hơi, định thần lại, nhìn nghịch tử trước mặt, trầm giọng nói: "Hôm nay ta cùng mấy vị trong thương hội dùng cơm ở Phúc Thọ tửu lâu. Ngươi có biết ta nhìn thấy gì không?"

"Cha, người nhìn thấy gì vậy?” Y vẫn quỳ trên mặt đất, không nghĩ ngợi đã hỏi luôn, rồi mức sực nhớ ra “Khoan đã, Phúc Thọ tửu lâu, hôm nay?"

 

Sau đó y trợn tròn mắt nhìn phụ thân sắc mặt đang rất khó coi: "Không thể nào, cha, hôm nay, người…thấy…thấy….”

"Thấy ngươi mặc đồ nữ nhân đóng giả thành người hát rong, đánh con trai Huyện thái gia trọng thương rồi chạy trốn." Thấy y nửa ngày nói không xong một câu, tỷ tỷ ngồi bên cạnh hảo tâm tiếp lời.

Nghe đến đây, y không khỏi nơm nớp lo sợ liếc nhìn phụ thân một cái. Thấy con nhìn, Trịnh Kỳ Uyên lạnh lùng hừ một tiếng.

"Cha. . . . . ." Thấy thế, y dài giọng, nũng nịu kêu phụ thân.

"Ta lúc ấy tức giận đến nghẹn họng!" Trịnh Kỳ Uyên đập bàn cho hả giận: "Khách nhân lúc đó đều là người có danh tiếng, vậy mà ngươi cư nhiên ăn mặc nam không ra nam nữ không ra nữ chạy lung tung, còn đánh cả con trai Huyện lệnh ── thật sự là, thật sự là mất hết mặt mũi Trịnh gia ta!"

"Cái gì mà nam không ra nam nữ không ra nữ?" Y ngoác mồm cãi “Con mặc nữ trang còn đẹp hơn khối cô nương, bằng không con trai Huyện thái gia kia đã không tới chòng ghẹo ──"

"Ngươi còn dám cãi? !" Trịnh Kỳ Uyên trợn mắt tức giận nhìn thằng con vẫn chưa biết ăn năn hối lỗi.

"Trường Tiếu, ngươi nói ít đi mấy câu, đừng chọc cha giận nữa có được không hả?”

Thấy trượng phu tức giận đến mày kiếm dựng ngược, mặt đỏ cả lên, toàn thân run rẩy, Quý Yên Nhã (季烟雅: “Quý” trong một năm có bốn quý, Yên nghĩa là khói, Nhã trong tao nhã) xót đứa con mình yêu quý nhất, không khỏi nhắc một câu.

"Mẹ ──" Mẫu thân cũng muốn trách mình, Trịnh Trường Tiếu nhướn mày, "Chuyện này không như cha mẹ nghĩ đâu!"

"Sao? Chẳng lẽ có người kề đao vào cổ bắt ngươi mặc nữ trang?” Trịnh Kỳ Uyên trừng mắt liếc y một cái.

Y nhún nhún vai: "Không phải”

"Kỳ thật là tại thằng quý tử nhà Huyện lệnh sai! Cha mẹ biết không, hắn rất quá đáng. Lần nào tới tửu lâu cũng đùa giỡn ca nữ hát rong.”

"Cô gái này rất đáng thương, vì nhà nghèo nên không thể không ra đường bán nghệ, ai ngờ còn gặp phải chuyện này.” Nói đến đây, y tức giận đứng phắt dậy, nắm nắm tay, hận không thể đ.ấ.m cho tên đáng ghét kia một quyền.

"Vì thế nên con mới giả trang thành nữ tử, tới tử lâu xướng khúc, chờ tên kia xuất hiện, giáo huấn hắn một chút ── ha ha, thật dễ chịu a!"

Vừa nói vừa nhớ tới cảnh tên kia bị đánh, y nhịn không được cười ha ha, không thấy ai cười theo, không khí lại càng lạnh, y mới xấu hổ cúi mặt.

 

"Ai nha. . . . . ." Y chun chun mũi, gượng cười nói "Mọi người không thấy buồn cười sao, rất vui nha."

"Không thấy."

Trả lời y chính là phụ thân, sắc mặt vẫn hết sức nghiêm trang, giơ tay về phía con gái: "Sương nhi, gia pháp đâu?"

Một câu này của hắn khiến tất cả mọi người khẩn trương.

"Tướng công, Trường Tiếu nó cũng vì giúp người khác, tuy cách thức thực hiện có phần quá đáng – nhưng bản chất nó thiện lương ──"

"Đúng vậy, cha, đệ đệ còn nhỏ. Con nghĩ mắng nó mấy câu thôi, không cần phạt nặng như thế ──"

Hai người vừa khuyên bảo lão gia vừa nháy mắt với y đang quỳ dưới đất, ra hiệu cho y thức thời mà nhận sai, miễn bị ăn đòn.

Trịnh Trường Tiếu là ai chứ, vừa bắt được ánh mắt của mẫu thân và tỷ tỷ, lập tức lê gối về phía phụ thân, ôm chầm lấy chân hắn, “thành khẩn” nói:” Cha, con biết sai lầm rồi, lần sau không dám thế nữa. Cầu xin cha tha con một lần, đi cha.”

Ba hướng giáp công, người lạnh lùng đến đâu cũng mềm lòng, huống chi Trường Tiếu là đứa con Trịnh Kỳ Uyên thương yêu nhất, đâu nỡ trách phạt. Tuy y hay nghịch ngợm gây sự, nhưng tâm tính thiện lương, dù thường xuyên gây chuyện thị phi làm hắn đau đầu nhức óc, nhưng thấy con lớn lên khỏe mạnh khoái hoạt, hắn rất vui mừng.

Chính là ──

Nhớ lại màn ở tửu lâu hôm nay mà đau cả đầu.

Gặp con mặc nữ trang hát ở tửu lâu đã khiến hắn thiếu chút nữa hộc máu, lại thấy nó bị đám gia đinh hung thần ác sát rượt theo, tim hắn suýt ngừng đập.

Hắn sợ con bị đánh đuổi, sợ nó bị người ta tống vào phòng ngược đãi. Lúc ấy, mặc kệ khách nhân đang ngồi, hắn đuổi theo cho tới khi mất dấu con, trong lòng không biết có bao nhiêu lo lắng ──

Để phòng ngừa loại chuyện tổn thọ này tái diễn, hắn thấy phải giáo huấn thằng con này một trận.

"Ngươi!" Trịnh Kỳ Uyên chỉ con trai, trịnh trọng nói, "Tới Phật đường quỳ một đêm. Sáng mai mới cho ra. Còn nữa, hôm nay không ai được phép mang cơm cho nó. Để nó nhịn một bữa cho nó nhớ bài học bữa nay, miễn cho lần sau tái phạm!"

Gia chủ đã ra lệnh, ai dám không nghe?

Huống chi quỳ gối còn dễ chịu hơn so với ăn đòn nhiều.

Thế là, một lát sau, Trịnh Trường Tiếu đã sầu mi khổ kiểm quỳ gối trước Phật đường.

Trịnh Ngưng Sương (凝霜: Ngưng nghĩa là đông đặc lại, Sương trong sương tuyết) đứng bên cạnh, thấy thế cười cười, ngồi xổm trước mặt y, vỗ vỗ đôi má bầu bĩnh.

"Được rồi. Trường Tiếu, đừng tức giận nữa. Ngươi gây họa lớn như thế, còn bị cha bắt quả tang, không bị ăn đòn là may rồi.”

"Sương tỷ, ta không tức chuyện đó!" Trịnh Trường Tiếu nhăn nhăn khuôn mặt tuấn tú, "Cha cư nhiên không cho ta ăn. Ngươi biết không, từ trưa tới giờ ta chưa kịp ăn gì ---đói mờ cả mắt rồi nè.”

Ngưng Sương giật mình: "A, hóa ra ngươi tức là vì không được ăn a.”

"Đúng, đúng!" Trường Tiếu ra sức gật đầu, rồi mới chớp chớp mắt nhìn tỷ tỷ cầu xin.

Ngưng Sương dí dí mũi em, bất đắc dĩ nói: "Ngươi nha, thật sự là làm cho người ta vừa giận vừa yêu mà!"

"Bởi vì ta thực sự vừa đáng yêu vừa bướng bỉnh mà!"

Trường Tiếu nghiêng đầu, ra vẻ đáng yêu.

"Mười lăm tuổi rồi mà vẫn như tiểu hài tử bảy tám tuổi!" Ngưng Sương cười, lườm y một cái rồi đứng lên.

"Đói bụng thì để Sương tỷ đi lấy cho ngươi ít đồ ăn, nhưng không được cho cha biết nha!”

Trường Tiếu hai mắt sáng ngời, quỳ trên mặt đất nhào đến ôm lấy chân tỷ tỷ, vui vẻ nói: "Sương tỷ, ngươi quả nhiên vẫn tốt nhất!"

Ngưng Sương vừa bực mình vừa buồn cười nói: "Được rồi được rồi, đừng có phỉnh ta, còn không buông ra để ta đi lấy đồ ăn cho ngươi.”

"Hảo!"

Trường Tiếu buông Ngưng Sương ra, chăm chú nhìn nàng rời đi đến khi Ngưng Sương ra khỏi Phật đường, đóng cửa lại, còn mình y ở trong, y mới thu hồi nụ cười, vẻ mặt đau thương nhìn lên Phật tổ trên ban thờ ──

Một lát sau, y mệt mỏi nằm vật ra đất, bi ai nói nhỏ: "Phật tổ ơi Phật tổ, giả vờ cười hoài, , mệt mỏi quá, mệt mỏi quá rồi. . . . . ."

Nến vẫn cháy, khói hương vẩn vơ bay, thần phật từ ái tươi cười tĩnh tọa trên cao có nghe tiếng lòng y đang bi thống?

Có lẽ có, bởi vì thần phổ độ chúng sinh; cũng có lẽ không, bởi vì thần chỉ có một, mà người thì nhiều như thế.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.