Lời của Trường Tiếu làm cho ánh mắt Trịnh Kỳ Uyên trầm xuống, suy nghĩ miên man. Quý Yên Nhã liếc trượng phu một cái, biết hắn vẫn trách Bạch Thanh Ẩn đã vứt bỏ con gái của họ còn nói cái gì mà yêu con trai của mình, liền vỗ nhẹ tay Trường Tiếu đang hoang mang không hiểu, nhắc y không cần để ý.
Quý Yên Nhã cũng cảm thấy con quên cũng tốt, nếu thật sự là chuyện đó thống khổ như vậy, nhớ lại chỉ khiến y bị ám ảnh. Nói gì thì nói, y vẫn là con mình, nàng chỉ hy vọng Trường Tiếu vĩnh viễn khoái hoạt. Nhưng nếu Trịnh Kỳ Uyên nhất quyết muốn hỏi cho ra, nàng cũng sẽ không phản đối. Bởi vì ít nhất có thể biết lúc ở kinh thành, Ngưng Sương, Trường Tiếu, Bạch Thanh Ẩn rốt cuộc đã phát sinh sự tình gì, mà hiện tại làm cho một người xuất gia, một người thiếu chút nữa gặp chuyện không may, người còn lại nhìn thật cô đơn.
"Quên đi!" Trầm mặc hồi lâu, Trịnh Kỳ Uyên đột nhiên thở dài ra tiếng, "Đã quên thì cho quên luôn, có một số việc lãng quên còn tốt hơn so với ghi nhớ."
Đúng vậy, xem ra Trường Tiếu thực sự đã quên sự việc phát sinh tại kinh thành, vốn lo y có hảo cảm với Bạch Thanh Ẩn, giờ y đã không nhớ gì chẳng phải hợp ý mình hay sao?
Đúng vậy, lãng quên còn tốt hơn so với ghi nhớ, ít nhất hắn không cần lo lắng đứa con này không thích nữ nhân lại chạy theo nam nhân.
"Cha, rốt cuộc là chuyện gì vậy?" Trường Tiếu thấy cha mẹ biểu tình nghiêm túc, cũng bắt đầu cảm thấy nghi hoặc.
"Cha mẹ không biết nên mới muốn hỏi con. Nhưng giờ con đã quên rồi thì quên luôn đi, coi như chưa có gì phát sinh, chúng ta cũng không gợi lại nữa. »
"Vâng."
Phụ thân tỏ vẻ muốn chấm dứt đề tài này, Trường Tiếu cũng không hỏi nhiều, gật gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Hàn huyên đến đây, Trịnh Kỳ Uyên đứng lên, nói: "Trời không còn sớm, chúng ta rời khỏi đây thôi. Trước khi đến đây, cha đã phái người tìm khách điếm khác trong trấn. Đêm nay chúng ta nghỉ ở đó, sáng mai về Tô Châu."
"Cha, vì sao không ở lại đây?"
Trường Tiếu đứng lên, giật mình nhìn phụ thân.
Trịnh Kỳ Uyên hừ lạnh một tiếng: "Cha không muốn ở cùng một mái nhà với một kẻ phụ bạc. »
"Kẻ phụ bạc?"
"Bạch Thanh Ẩn hưu tỷ tỷ ngươi!"
"Con biết. Hắn từng nói với con. Hắn nói sở dĩ thú tỷ tỷ là một sai lầm, nếu hắn không thương đối phương, miễn cưỡng cùng một chỗ cũng không có hạnh phúc."
"Ngươi không cần nói đỡ cho loại người đó!"
Thấy Trường Tiếu nói như thế, Trịnh Kỳ Uyên tức giận vỗ mạnh xuống bàn, dọa Trường Tiếu nhảy dựng, thê tử hắn vội vàng đứng lên vỗ vỗ lưng hắn, giúp hắn nguôi giận.
"Chàng đừng nổi giận, Sương nhi cũng không trách hắn, hơn nữa hắn lại cứu Trường Tiếu, nói thế nào cũng là ân nhân cứu mạng Trịnh gia chúng ta."
"Nàng cũng nói đỡ cho hắn ?!" Trịnh Kỳ Uyên trừng mắt với thê tử.
Quý Yên Nhã nhẹ nhàng thở ra một hơi, hình như có chút sở ngộ: "Chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng. »
Trịnh Kỳ Uyên vừa nghe, không biết nhớ tới điều gì, cơn tức dần dần tiêu biến.
Hóa ra Quý Yên Nhã vốn là một Đại tiểu thư được sủng ái trong một gia đình quan lớn, tuy cùng Trịnh Kỳ Uyên yêu nhau, nhưng nhạc phụ ngại Trịnh Kỳ Uyên là thương nhân, địa vị thấp. Trong sĩ nông công thương, thương nhân xếp hàng bét, cho dù Trịnh Kỳ Uyên có tiền, cũng vẫn bị người làm quan khinh thường. Trịnh Kỳ Uyên vài lần cầu thân đều bị cự tuyệt. Phụ thân hắn cũng từng bắt hắn thú người khác nhưng hắn sống c.h.ế.t không thuận theo nói ngoài nàng ra không lấy ai hết. Những lời này không biết làm thế nào rơi vào tai Quý Yên Nhã, thấy hắn si tình nên cũng đối với hắn ái mộ không thôi. Quý Yên Nhã tuyệt thực bức phụ thân không thể không nhận Trịnh Kỳ Uyên làm nữ tế.
Dù sao cũng là người từng trải, nhớ tới chuyện ngày xưa, Trịnh Kỳ Uyên cũng không nói gì nữa, lắc đầu thở dài, sải bước ra cửa, rồi nghiêm khắc nói với Trường Tiếu vẫn đang đứng nguyên tại chỗ: "Theo ta, mặc kệ như thế nào, hôm nay ngươi phải đi cùng cha."
Trường Tiếu bĩu môi, không hờn giận dậm chân, toan kháng nghị, nhưng thấy ánh mắt cầu xin của mẫu thân, đành xuôi vai, lê bước đến bên phụ thân, ba người đi ra khỏi phòng.
Khi đi ngang đại sảnh, gặp Bạch Thanh Ẩn, hắn nhìn thấy bọn họ ba người, lập tức chào đón hỏi họ muốn đi đâu, Trường Tiếu đang định trả lời đã bị phụ thân dùng ánh mắt nghiêm khắc ngăn lại.
Trường Tiếu bất đắc dĩ, chỉ có thể im lặng lui ra phía sau.
"Phu nhân, nàng mang Trường Tiếu ra ngoài chờ trước, ta có lời muốn nói với tiểu tử này." Trịnh Kỳ Uyên liếc nhìn thê tử, dặn dò.
"Tướng công. . . . . ." Nghe vậy, trên mặt Quý Yên Nhã hiện lên một chút bất an.
"Ta không phải tiểu hài tử, sẽ tự biết chừng mực." Trịnh Kỳ Uyên phất tay, tỏ ý muốn bọn họ lập tức đi.
Quý Yên Nhã thấy Trường Tiếu vẫn nhìn Bạch Thanh Ẩn, liền ra tay kéo con ra ngoài phòng. Trường Tiếu vẫn quay đầu lại liếc Thanh Ẩn, thấy phụ thân không nhìn mình, y liền làm mặt ngoáo ộp với Bạch Thanh Ẩn.
Không khí đang nghiêm túc, Bạch Thanh Ẩn cũng đã chuẩn bị tốt tinh thần bị nghiêm khắc trách phạt, nhưng liếc mắt một cái đã bị bộ dáng tinh nghịch của Trường Tiếu chọc cười, suýt nữa không để ý hình tượng mà cười phụt ra.
Trường Tiếu như vậy, hắn an tâm không ít, có lẽ sự tình không nghiêm trọng như hắn tưởng tượng.
Đợi cho bọn Trường Tiếu đi khuất hẳn, Trịnh Kỳ Uyên mới lấy từ ống tay áo ra lá thư Ngưng Sương gửi cho Bạch Thanh Ẩn. Ban đầu định vứt đi không đưa cho hắn, nhưng tưởng tượng Ngưng Sương đã xuất gia, có lẽ nàng lưu lại những lời quan trọng, Trịnh Kỳ Uyên cũng không nhẫn tâm phá huỷ mong đợi của nữ nhi, đem thư giao cho Bạch Thanh Ẩn.
"Đây là thư Sương nhi gửi cho ngươi. Không biết ngươi có nghe nói Sương nhi đã xuống tóc quy y chưa."
"Cái gì, Ngưng Sương nàng?" Bạch Thanh Ẩn cả kinh, vội vàng tiếp nhận phong thư.
"Ta không muốn nói nhiều. Nếu Ngưng Sương không trách ngươi, ngươi lại có ơn cứu Trường Tiếu,vậy coi như chuyện ngươi và Ngưng Sương chưa từng phát sinh. Nhưng, từ nay về sau, ngươi được được xuất hiện trước mặt chúng ta và Trường Tiếu nữa. Bằng không, đừng trách ta vô tình vô nghĩa!"
Trịnh Kỳ Uyên nói xong, phất tay áo rời đi.
Bạch Thanh Ẩn ánh mắt âm u nhìn hắn đi xa, mới mở ra phong thư trong tay ra đọc, đập vào mắt chính là hưu thư hắn từng phái người giao cho Ngưng Sương.
Trên hưu thư đã viết tên Ngưng Sương và điểm chỉ của nàng. Hắn từng dự đoán được điều này nhưng giờ phút này lại hoàn toàn không có chút gì vui sướng, trong lòng chỉ có chua xót và áy náy.
Nhìn lại lá thư, mặt trên viết:
« Nếu chàng thiệt lòng yêu Trường Tiếu, hãy toàn tâm toàn ý đi bảo hộ đệ ấy. Nhưng đừng làm tổn thương đệ ấy. Dù sao lúc đệ ấy bị tổn thương thì người đau lòng nhất chính là chàng, không phải sao ? Ta từng yêu chàng. Đúng vậy, đã từng. Ngẫm lại lúc chàng cắt tóc chặt đứt ảo tưởng tình yêu của ta đối với chàng, ta không cảm thấy chàng nhẫn tâm mà là thấy chàng đã làm rất đúng. Dao sắc chặt đay rối, chàng chặt đứt tất cả chờ đợi của ta, làm cho ta rốt cục hết hy vọng. Có một lần ta rút được thẻ nói rằng đời này ta và chàng vô duyên, nếu cưỡng cầu sẽ phải chịu tai họa bất ngờ, chuyện Trường Tiếu khiến ta nhận ra thẻ đó nói trúng rồi. Xuất gia là lựa chọn thích hợp nhất với ta, chàng không cần áy náy, hãy sống thật tốt, đối xử thật tốt với những người xung quanh.
Ngưng Sương chấp bút. »
Bạch Thanh Ẩn đọc xong, hai tay run rẩy, tựa vào tường, nhớ lại mà đau đớn, nhắm hai mắt lại.
Bất luận thế nào, hắn đã phụ bạc một cô nương khả kính đáng thương. Bất luận thế nào, Ngưng Sương là tiếc nuối lớn nhất đời này của hắn.