Một tháng sau, Trịnh Trường Tiếu cùng thư đồng Tiểu Lục từ trường về nhà, đi ngang đại sảnh gặp một lão ma ma gần sáu mươi tuổi ăn mặc trang điểm xinh đẹp.
Trường Tiếu tò mò nhìn lão ma ma vui vẻ rời phòng khách nhà mình rồi mới ngó đầu vào phòng, thấy cha mẹ vẻ mặt hoan hỉ, nhịn không được chạy vào phòng khách.
"Cha mẹ, con đã về!"
Phu phụ Trịnh thị mặt mày rạng rỡ, vừa thấy ái nhi, cười càng vui vẻ, vội đứng lên đón y.
"Trường Tiếu, học suốt ngày có mệt không?" Quý Yên Nhã ôn nhu dùng khăn lụa lau mồ hôi trên trán con.
Trịnh Kỳ Uyên đứng một bên, từ ái nhìn con trai đang ngày càng trưởng thành tuấn tú.
"Không mệt." Trường Tiếu trả mẹ rồi mới hướng song thân hỏi: "Cha, mẹ, người vừa rồi là ai vậy? Tới đây có việc gì không?”
Hai người nhìn nhau cười, sau đó phụ thân đáp: "Người kia là bà mối nổi danh Tô Châu, được người ta ủy thác tới cầu hôn.”
"Cầu hôn?" Trường Tiếu có chút khó hiểu, "Cầu hôn ai?"
"Trường Tiếu ngốc, đương nhiên tỷ tỷ Ngưng Sương của ngươi rồi!" Quý Yên Nhã mỉm cười trả lời.
"A, như thế là Ngưng Sương tỷ tỷ sẽ xuất giá sao?" Y ngẩn ra.
"Ngưng Sương năm nay đã hai mươi tuổi, sớm qua tuổi xuất giá rồi. Chúng ta vốn muốn tìm cho nó một mối tốt. Mà người ủy thác bà mối tới hôm nay, luận nhân phẩm tướng mạo điều kiện đều tốt hơn so với chúng ta tưởng tượng, cho nên chúng ta nhận cuộc hôn nhân này, chỉ còn xem Ngưng Sương tỷ tỷ của ngươi hợp ý hay không thôi."
Nghe lời mẫu thân nói, Trường Tiếu cảm thấy hứng thú hỏi han: "Cha, mẹ, người đó là ai vậy? Cư nhiên có người hợp ý hai người sao?”
Quý Yên Nhã nhìn trượng phu, Trịnh Kỳ Uyên liền trả lời vấn đề này.
Hắn cười nói: "Mặc dù cha chưa gặp người này nhưng đã nghe danh. Nghe nói hắn mười bảy tuổi bắt đầu kinh thương, hai mươi tuổi đã thành đại thương nhân nhất nhì trong kinh thành. Hắn chẳng những buôn bán lợi hại, nhân phẩm tướng mạo lại đẹp đẽ, vẫn là lang quân trong mộng của biết bao thiên kim tiểu thư trong kinh. Năm nay hai mươi hai, chưa từng thành thân, không ngờ hôm nay hắn chủ động ủy thác bà mối cầu hôn nhà ta!"
"Cha, hắn rốt cuộc là ai? Nói mau, nói mau đi!"
Phụ thân nói một thôi một hồi, càng làm cho Trường Tiếu đối với nam nhân chưa từng gặp mặt sinh ra một kỳ vọng lớn lao, cuống cuồng thúc giục phụ thân kể nhanh.
Trịnh Kỳ Uyên cười càng rạng rỡ: "Hắn nha, chính là con trai nhất phẩm đại quan Lại bộ Bạch thượng thư, Bạch Thanh Ẩn."
Trịnh Ngưng Sương không phải con gái ruột của vợ chồng Trịnh Kỳ Uyên.
Nàng là nữ nhi huynh trưởng duy nhất của Trịnh Kỳ Uyên. Khi nàng mười hai tuổi, cũng là lúc Trịnh Trường Tiếu bảy tuổi, phụ thân Trịnh Kỳ Thuần và mẫu thân đi thuyền đi thăm người thân gặp bão giữa đường, không may bỏ mình, chỉ có Trịnh Ngưng Sương khi đó có bệnh không đi cùng cha mẹ mà tránh được một kiếp.
Là thân nhân duy nhất của Trịnh Ngưng Sương, Trịnh Kỳ Uyên việc nhân đức không nhường ai, thu dưỡng nàng, yêu thương nàng như con đẻ, còn để nàng gọi là cha mẹ, hoàn toàn làm tròn trách nhiệm phụ mẫu, tận tâm tận lực dưỡng dục nàng.
Trịnh Ngưng Sương vốn là một cô nương nhu thuận động lòng người, được thúc thúc Trịnh Kỳ Uyên thu dưỡng, được sủng ái thương yêu nhưng chưa bao giờ tỏ ra kiêu căng ngạo mạn. Nàng lớn lên duyên dáng yêu kiều, mềm mại vũ mị, lan tâm huệ chất, ôn nhu thiện lương, tinh thông cầm kỳ thi họa, ai biết nàng cũng cảm thán nói trong vòng trăm dặm không tìm được nữ nhân tốt như con gái Trịnh Kỳ Uyên.
Ngưng Sương tốt như vậy, dĩ nhiên không thiếu người tới cửa cầu hôn từ năm mười lăm tuổi. Nàng sở dĩ thẳng đến hai mươi tuổi chưa xuất giá là vì vợ chồng Trịnh Kỳ Uyên kén rể vô cùng thận trọng, chưa tìm được người vừa ý thì chưa để nàng thành thân. Chỉ cần có chút không hợp ý, bọn họ tình nguyện để con gái ở nhà cả đời chứ không muốn con đến nhà chồng chịu ủy khuất.
Mà chuyện này, Trịnh Ngưng Sương hoàn toàn tùy ý vợ chồng Trịnh Kỳ Uyên làm chủ. Không phải nàng không có chủ kiến mà là chuyện chung thân đại sự của con gái từ trước đến nay đều do cha mẹ làm chủ, hơn nữa nàng cũng không vừa ý ai, nên cứ để tùy cha mẹ an bài .
Con gái trước sau gì cũng xuất giá, vấn đề là sớm hay muộn mà thôi. Trịnh Ngưng Sương hiểu được đạo lý này.
Thế nên khi vợ chồng Trịnh Kỳ Uyên mặt mày hớn hở nói cho nàng hay bọn họ gặp một đám rất ưng, hỏi nàng có muốn gặp không, nàng liền không do dự mà gật đầu đáp ứng.
Hai mươi tuổi, sớm qua tuổi xuất giá, nàng vẫn có thể kéo dài tới hiện tại chính là bởi vì cha mẹ nuôi luyến tiếc nàng, hơn nữa, trong mắt họ không ai xứng với nàng.
Có thể thuyết phục được cha mẹ nuôi khó tính thế này, xem ra nam tử kia rất xuất sắc. Vì thế, nàng có chút tò mò, nhưng cảm giác trống vắng sắp phải xuất giá đi xa còn nhiều hơn, chỉ là nhìn bề ngoài thì không ai nhận ra mà thôi.
Một tháng trước ngày lên kiệu hoa, nàng vẫn đánh đàn đọc sách thêu hoa như thường.
Thêu thùa đã không còn tùy ý nàng, dưới sự chỉ dạy của mẫu thân, nàng bắt đầu thêu mẫu đơn, uyên ương, bươm bướm ──
Ngày càng gần, việc phải chuẩn bị càng nhiều, cơ hồ không còn thời gian rảnh. Thỉnh thoảng nàng vẫn nghĩ nam nhân kêu Bạch Thanh Ẩn kia rốt cuộc là người như thế nào.
Vấn đề này rất nhanh bị nàng gạt ra khỏi đầu: dù sao, sớm hay muộn cũng sẽ biết, không phải sao?
Đã đáp ứng gả đi, nàng chưa bao giờ nghĩ tới việc đổi ý nên cũng không nghĩ nhiều làm gì kẻo càng nghĩ càng bất an.
Chiều hôm đó, nàng theo mẫu thân đi thử giá y xong, trở về phòng, thấy đệ đệ Trường Tiếu đang nằm xoài trên bàn.
Vừa thấy nàng về, Trường Tiếu đang buồn chán sắp c.h.ế.t nhất thời cười tít mắt.
"Sương tỷ, cuối cùng tỷ cũng về!"
Nàng vừa cười vừa lại gần: "Trường Tiếu, ngươi đang đợi ta sao?"
"Vâng!" Trường Tiến ra sức gật đầu, "Từ trường về, ta vẫn chờ ở đây."
"Có chuyện gì?" Nàng ôn nhu cười, ngắm nhìn đệ đệ càng ngày càng tuấn tú, nghĩ đến sắp rời xa y, trong lòng chợt có chút hẫng hụt trống vắng.
"Cũng không có chuyện gì, chỉ là muốn nói chuyện với tỷ thôi." Trường Tiếu trông mong nhìn nàng, ánh mắt lo lắng không hề che giấu: “Cứ nghĩ ba ngày nữa Sương tỷ sẽ xuất giá , ta cảm thấy cứ sao sao là. . . . . ."
"Có phải lo sau này gặp rắc rối bị cha phạt không có Sương tỷ giúp người cầu tình không?”
Ngưng Sương cố ý hiểu lầm ý tứ của y.
"Không phải!" Trường Tiếu thanh mình, "Ta, ta là nhớ tỷ!" Nói xong, y giống mất hết khí lực, nằm úp sấp lên bàn. "Tỷ phải gả đi kinh thành, kinh thành a! Xa tít mù khơi, ta còn chưa đến đó bao giờ. Nghe nói phải đi mất nửa tháng mới tới nơi. Như thế chẳng phải muốn gặp tỷ rất khó sao?”
"Vậy ngươi muốn Sương tỷ cả đời ở nhà thành bà cô già sao?”
"Tỷ mới sẽ không thành bà cô già. Có ta và cha mẹ ở đây thôi!”
"Không." Ngưng Sương cười lắc đầu, "Cha có mẹ bên cạnh, Trường Tiếu một ngày nào đó cũng sẽ tìm được người yêu, mà ta cũng cần một người bên ta, không ai thay thế được người này, hiểu không, Trường Tiếu?"
Trường Tiếu cụp mắt, thoạt nhìn giống như đang hờn dỗi: "Ta không cần người khác làm bạn, ta chỉ cần cha ── và mọi người là tốt rồi."
"Ngốc này, ngươi nói chuyện trẻ con gì đâu! Đến khi ngươi gặp bạn đời của mình xem ngươi còn có thể nói kiểu này không. " Ngưng Sương cười nói.
"Sẽ không." Thanh âm y càng ngày càng nhỏ, "Trừ hắn ra, ta sẽ không thích ai khác. . . ."
"Cái gì?" Ngưng Sương nghe không rõ ràng lắm, hỏi.
"Không, không có gì."
Trường Tiếu nhìn thoáng qua Ngưng Sương thật sâu, rồi mới dang hai tay bổ nhào vào lòng nàng: "Sương tỷ, ta thật sự thật sự không nỡ...!"
Ngưng Sương nhìn đỉnh đầu y, đăm chiêu nói: "Ta cũng không nỡ, nhưng cuối cùng vẫn phải tách ra thôi.... ."
Ánh chiều tà chiếu qua song cửa, tràn ngập căn phòng, hai người vẫn không nói gì, chỉ lẳng lặng ôm nhau, cảm thụ giờ phút yên lặng ấm áp này.
Nửa khắc ngắn ngủi này có lẽ sẽ là kỷ niệm trân quý mãi mãi về sau, không bao giờ quên được.