Trịnh Ngưng Sương còn đang suy nghĩ đến nhập thần, cả đoàn đã đi chậm lại.
Nàng hồi thần, khó hiểu nhìn về phía trước, trùng hợp người vẫn không quay đầu lại nghiêng người, liếc về phía nàng một cái. Một cái nhìn này, ánh mắt hai người gặp nhau nhưng nhanh chóng rời đi.
Trịnh Ngưng Sương trong lòng chua xót. Hắn chẳng lẽ ngay cả liếc nhìn nàng một cái cũng không chịu sao?
Nàng ảm đạm chuẩn bị buông mành, lại thấy hôn phu mình nói với một gã tùy tùng mấy câu, sau đó dẫn mấy thiếp thân tôi tớ rời đoàn.
Xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ hắn không cùng nàng đến gặp phụ mẫu sao?
Nàng nghĩ vậy, kinh hoảng, nhịn không được nhảy xuống xe ngựa, chạy về phía người kia. Tới trước mặt ngăn hắn thì nàng đã thở hổn hển.
"Làm gì vậy?"
Bạch Thanh Ẩn ghìm cương, lạnh giọng hỏi.
"Chàng, chàng muốn đi đâu?" Nàng nghẹn lời nói.
"Ta đi đâu, liên quan gì tới ngươi?”
"Ta. . . . . ."
Lời nói lạnh lùng của hắn làm n.g.ự.c nàng như đóng băng, thiếu chút nữa rơi nước mắt. Nàng nhịn xuống nhưng thanh âm vẫn lộ ra một tia chua xót, "Chàng chẳng lẽ. . . . . . không theo ta cùng về gặp cha mẹ sao?”
Thấy nàng đỏ mắt, có lẽ cũng thấy vừa rồi mình quá đáng, sắc mặt người kia có chút hòa hoãn, nhưng thanh âm vẫn lãnh đạm: "Không đi."
"Chàng không đi cha mẹ sẽ hoài nghi!"
"Thì sao?" Hắn không cho là đúng, cười lạnh.
Trịnh Ngưng Sương cắn môi, đỏ mắt bình tĩnh nhìn hắn, qua một lúc lâu, như thể lĩnh ngộ điều gì, nàng lui sang một bên ──
"Ta sẽ nói cha mẹ chàng có chuyện quan trọng, không thể đến gặp. Như vậy cha mẹ sẽ không trách chàng."
Thấy nàng tránh ra, Bạch Thanh Ẩn đang định giục ngựa đi, nghe những lời này, liền không thể không nhướn mày nhìn nàng.
"Ngươi sao phải như vậy?" Nhìn nữ tử vừa kiều mị vừa kiên cường, Bạch Thanh Ẩn trong lòng thầm than."Ngươi nên hiểu, lòng ta không có chỗ cho ngươi. Cho dù người cố gắng đến đâu, ta cũng không bao giờ ── thừa nhận ngươi là thê tử của ta ──"
Một lần nữa bị lời nói vô tình của hắn làm tổn thương nhưng Trịnh Ngưng Sương kiên quyết không buông tay. Nàng mạnh mẽ ngẩng đầu, mắt long lanh nước, dịu dàng cười làm cho kẻ lạnh lùng như Bạch Thanh Ẩn cũng không khỏi động dung.
"Ta hiểu. . . . . ." Nàng ôn nhu cười nói, "Lòng của chàng hiện nay không có ta . . . . . nhưng không có nghĩa sau này cũng thế. Ta tin ta nhất định có thể trở thành thê tử thực sự của chàng. Cho ta cơ hội được không? Tướng công."
Bạch Thanh Ẩn nhìn nàng, trong ánh mắt đủ loại tình cảm đan xen mà phần nhiều là bất đắc dĩ.
Dù ở với nàng chưa lâu, thậm chí hầu hết là tránh mặt nhưng mấy ngày ở kinh thành, hắn nghe tôi tớ, người thân ca ngợi nàng hết lời.
Nói nàng ôn nhu, thiện lương, hòa đồng, nói nàng chu đáo, hiểu lòng người, thông minh khéo tay, là một người vợ tốt đến mức chỉ khả ngộ bất khả cầu, hắn có phúc lắm mới lấy được nàng ──
Giờ khắc này, nhìn nàng kiên cường tới độ khiến người ta đau lòng, hắn thừa nhận, nếu không phải đã trao tim mình cho người khác, hắn nhất định sẽ yêu thương, che chở nàng.
Nhưng, hết thảy đều quá muộn. Bọn họ gặp nhau quá muộn, quen biết quá muộn. Tâm này, tình này đã trao cho người con gái mới gặp mặt một lần kia ── thậm chí hắn còn không biết có thể gặp lại nàng hay không──
"Tướng công?"
Hắn lặng yên, nàng đứng dưới ngựa lo lắng nhìn hắn.
Lẳng lặng nhìn nàng hồi lâu, hắn mới mở miệng nói: "Vào mã xa đi ── ta cùng về với ngươi ──"
"Tướng công? !" Nàng vạn phần kinh hỉ nhìn hắn, còn hắn quay đi…không nỡ nhìn nàng vui mừng đến thế.
"Lên xe đi, chúng ta phải tới nhà trước khi trời tối.”
Nhìn đêm buông xuống, người trên đường thưa dần, hắn nhẹ giọng nói.
"Dạ" Trịnh Ngưng Sương nhìn hắn thật sâu rồi mỉm cười quay vào xe ngựa.
Không lâu sau, cả đoàn tiếp tục đi, chỉ là, lần này khuôn mặt Trịnh Ngưng Sương không còn u sầu, nàng vui sướng tới mức nha hoàn ngồi cùng xe cũng cười vui theo.
Nhưng nàng không biết, sắc mặt Bạch Thanh Ẩn từ đầu tới cuối vẫn thâm trầm, ngưng trọng.
**
Đến gần giờ Tuất, đoàn người cuối cùng cũng tới Trịnh gia thành Tô Châu. Lúc này là giờ cơm chiều, khi người hầu của Bạch Thanh Ẩn đẩy cánh cổng đại môn nặng nề tiến vào, người mở cửa thấy Trịnh Ngưng Sương và Bạch Thanh Ẩn đứng ngoài, nhất thời kích động chạy thẳng vào phủ hô lớn: "Sương tiểu thư đã trở lại, Sương tiểu thư và hôn phu đã trở lại!"
Nghe thanh âm thân thiện đầy kích động này, Trịnh Ngưng Sương không khỏi che miệng cười khẽ.
Nàng biết, nhất định là đệ đệ Trường Tiếu đã biết hôm nay nàng về nên đã sớm gọi người canh sẵn ngoài cửa, đợi nàng về sẽ lập tức thông báo.
Mấy tháng qua, ngoài nhớ nhà, nhớ cha mẹ, nàng càng nhớ đệ đệ bướng bỉnh, đáng yêu này hơn.
Quả nhiên không quá nửa khắc, tiếng Trường Tiếu đã vọng từ trong phòng ra.
"Sương tỷ!"
Vừa nghe thấy tiếng đã thấy người, Trường Tiếu chạy ào ra, gặp nàng liền ôm chầm lấy.
"Sương tỷ, cuối cùng tỷ đã trở lại, Trường Tiếu chờ tỷ lâu lắm rồi!"
Trịnh Ngưng Sương thấy vậy, không khỏi mỉm cười ôm chặt đệ đệ.
Hai tỷ đệ ôm nhau, cảm thụ niềm vui gặp gỡ, bỗng Trường Tiếu bị kéo ra khỏi lòng Trịnh Ngưng Sương. Hai người giật mình, đồng thời quay đầu nhìn, thấy vẻ mặt khiếp sợ của Bạch Thanh Ẩn.
"Ngươi. . . . . ."
Thấy người mình mong nhớ ngày đêm đột nhiên xuất hiện trước mặt, trong lòng Bạch Thanh Ẩn dâng lên cảm xúc không nói nên lời, lại thấy y mặc một thân nam phục, hắn cảm thấy kỳ quái, nghĩ mình nhận lầm người.
Hắn nhìn Trường Tiếu, Trường Tiếu cũng nhìn hắn. Nhìn một hồi, y đột nhiên nhớ ra người này quen quen.
"Nguyên lai là ngươi a, ngày đó ở bờ sông ngươi đã cứu ta!"
Trường Tiếu tươi cười, vỗ vỗ vai Bạch Thanh Ẩn .
Nếu mới vừa rồi còn có một tia dám chắc thì giờ phút này, mọi nghi vấn đều tan thành mây khói. Nhìn khuôn mặt khiến mình lưu luyến si mê trước mặt, Bạch Thanh Ẩn càng nhíu chặt mày.
"Trường Tiếu, ngươi quen chàng sao?"
Ngưng Sương vẫn đứng một bên, cảm thấy khó hiểu bèn hỏi.
Nghe tỷ tỷ hỏi, Trường Tiếu lập tức quay đầu trả lời nàng: "Đúng vậy, tỷ tỷ, lần trước ở bờ sông, đệ suýt rớt xuống nước, may có hắn cứu.”
"Lần trước?" Ngưng Sương trong lúc nhất thời nghĩ không ra.
"Chính là lần ta giả trang thành cô nương, đả thương con trai Huyện lệnh, phải chạy trốn rồi bị cha phát hiện đó!"
"Giả trang ? Như vậy ngươi là? !" Trường Tiếu chưa nói hết câu, Bạch Thanh Ẩn đã nắm chặt cánh tay y, sắc mặt khó coi, chất vấn.
Trường Tiếu nhìn hắn cười cười, rồi mới một lần nữa tự giới thiệu: "Không ngờ ngươi lại thành tỷ phu của ta. Xem ra chúng ta thật hữu duyên! Lần trước ta chưa nói hết, lần này ta giới thiệu lại nha. Ta gọi là Trịnh Trường Tiếu – con của thủ phú Tô Châu Trịnh Kỳ Uyên, đệ đệ của thê tử Trịnh Ngưng Sương của ngươi!"
Dứt lời, y còn vô cùng thân thiết tay tỷ tỷ, đáng yêu le lưỡi cười.
Bọn họ không chú ý Bạch Thanh Ẩn nghe Trường Tiếu nói xong, sắc mặt xanh mét, lảo đảo lùi mấy bước.
Đúng lúc này, trong phủ lại truyền ra tiếng chủ nhân Trịnh phủ cùng phu nhân ra nghênh đón nữ nhi và nữ tế về thăm nhà.
Nhìn thấy cha mẹ, Trịnh Ngưng Sương nửa buồn nửa vui bước tới vấn an. Trong khi tất cả hàn huyên ôn chuyện, ánh mắt Bạch Thanh Ẩn luôn hướng về Trường Tiếu lộ ra đích thần sắc thống khổ và hắc ám.