Vong Xuyên - Mạt Hồi

Chương 9: Chương 9



Vợ chồng Trịnh Kỳ Uyên ra sức giữ Bạch Thanh Ẩn ở lại Trịnh phủ, hắn không thể thoái thác. Dù sao, trong mắt người ngoài, hắn và Trịnh Ngưng Sương cũng là phu thê, đương nhiên ở chung một phòng.

Đêm đến, trong khuê phòng trước kia của Trịnh Ngưng Sương, Bạch Thanh Ẩn và Trịnh Ngưng Sương một người ngồi gian ngoài suy nghĩ, một người ở gian trong khẩn trương bước không ngừng.

 

Trịnh Ngưng Sương không nghĩ bọn họ cuối cùng cũng có thể ở chung một phòng, toan nghĩ đêm nay có thể thực sự trở thành vợ chồng, hai má bắt đầu nóng lên –

 

Đêm khuya vắng vẻ, người ngồi phòng khách vẫn không hề động tĩnh, Trịnh Ngưng Sương ở phòng trong, đi tới đi lui, cuối cùng hạ quyết tâm ra thỉnh hôn phu Bạch Thanh Ẩn vào nghỉ ngơi.

Nhưng lúc nàng bước ra, phòng ngoài bỗng có tiếng cửa mở. Khi nàng chạy tới, Bạch Thanh Ẩn vốn ngồi bên bàn đã không thấy bóng dáng, chỉ còn cửa phòng vẫn mở toang.

Thấy này cảnh, Trịnh Ngưng Sương toàn thân vô lực, tới chỗ Bạch Thanh Ẩn từng ngồi, bất chấp gió lạnh lùa vào, bi thương ngồi xuống.

Bạch Thanh Ẩn rời khỏi phòng, thả bước đi dạo, không ngờ đình viện kiến trúc phức tạp, đi vài vòng phát hiện mình đã lạc đường liền vận khí thi triển khinh công nhảy lên nóc nhà.

Hằn vừa nhảy lên nóc nhà, đang định đi bỗng thấy cách đó không xa một thân ảnh.

Phát hiện có người đi về phía mình, Trịnh Trường Tiếu ngẩng đầu nhìn, thấy người đó, y mỉm cười.

"Đêm đã khuya mà tỷ phu chưa ngủ sao ? »

Vừa nói, y vừa thả chiếc đèn Khổng Minh cho nó chậm rãi bay lên không trung.

Bạch Thanh Ẩn không trả lời. Trịnh Trường Tiếu nhìn đèn từ từ bay lên cao, còn hắn, nhìn gương mặt y mờ ảo dưới ánh đèn yếu ớt.

"Ngươi đang ở đây cầu phúc sao?"

Hắn nhẹ nhàng, nhẹ nhàng hỏi. Chỉ sợ mình thở mạnh một chút sẽ phá tan sự yên lặng an tường này.

"Ừ." Trường Tiếu đáp lại cũng nhẹ nhàng như thế.

Ngày thường y bướng bỉnh, nghịch ngợm, dưới ánh trăng đêm nay, quanh thân y tỏa ra một tầng khí tức bình thản khiến người ta nhất thời quên mất y bao nhiêu tuổi. Dáng vẻ kia tựa hồ đã trải qua thiên niên tuế nguyệt, chứng kiến vô số chuyện thế tục nhân gian, mờ ảo như không có thật.

Bạch Thanh Ẩn có chút ngoài ý muốn, nhìn y ngẩn ngơ không muốn dời, mãi đến khi người kia chú ý.

« Chuyện gì vậy?"

Cúi đầu nhìn lại mình, không thấy có gì không đúng, mới ngẩng đầu buồn bực hỏi.

"Không có gì." Bạch Thanh Ẩn lắc đầu, giải thích, "Chỉ là không ngờ ngươi lại là nam nhi. . . . . ."

Nhớ lại chuyện hôm đó, Trường Tiếu không khỏi thoải mái cười lớn: "Hôm ấy, ta bị cha mắng là nam không nam nữ không nữ, còn phạt ta quỳ gối trước Phật đường suốt một ngày một đêm!"

"Ta không thấy thế." Hôm ấy, nữ tử ngã nhào vào lòng hắn thanh tú động lòng người làm tim hắn từ đó trao trọn cho nàng.

"Rất đẹp, thật đó." Hắn chân tình nói.

"Đa ta đã khen, bất quá một nam hài tử ăn mặc như vậy thực cũng không hay. Hơn nữa cha không thích ta mặc như vậy, sau này ta sẽ không mặc nữa. »

Đèn Khổng Minh bay lên cao, sắp biến thành một ngôi sao giữa trời. Khoảnh khắc đó, trên mặt Trường Tiếu hiện lên một nỗi bi ai nhưng lập tức biến mất, nhanh tới mức người ta không kịp xác định ──

"Ngươi. . . . . ."

Nhìn sắc mặt y bình tĩnh, Bạch Thanh Ẩn muốn nói gì đó rồi lại thôi.

"Ngươi nói xem. . . . . ." Trường Tiếu quay đầu nhìn người bên cạnh, "ngọn đèn kia có bay đến thiên đình được không?"

"Thiên đình?" Bạch Thanh Ẩn không khỏi chuyển mắt nhìn ngọn đèn chỉ còn là một điểm sáng bé xíu, trầm tư hồi lâu mới đáp, "Người ta nói nếu thành tâm thành ý thả đèn, thần sẽ nhận lấy, thực hiện ước nguyện của ngươi."

"Phải không?" Trường Tiếu nhìn bầu trời, có lẽ là xem đèn, cũng có thể là nhớ tới ai đó, ôn nhu nở nụ cười.

Bạch Thanh Ẩn nhìn đến ngây người, thật lâu, thật lâu sau mới lấy lại tinh thần, tinh tế nói nhỏ: "Ước nguyện của ngươi là gì?"

Có thể khiến y chờ mong đến thế, lộ ra vẻ mặt ôn nhu đến thế.

"Cùng nhau. . . . . ."

Y như thì thào tự nói, lại giống đang nói với ai đó.

"Gì cơ?" Hắn nghe không rõ lắm.

Chăm chú nhìn bầu trời đen thẳm, y im lặng, rồi một lần nữa nhẹ nhàng thốt ra:

"Hy vọng được cùng nhau… . . . . vĩnh viễn bên nhau. . . . . ."

"Cùng ai?" Hắn hỏi lại.

Y không đáp, chỉ lặng yên, lặng yêu nnhìn thiên không.

Hắn nhìn y, cũng chỉ có thể lặng yên.

**

Sáng sớm hôm sau, Trịnh Ngưng Sương một đêm đầy tâm sự, trở mình tỉnh giấc, ra khỏi phòng, toan gọi nha hoàn chuẩn bị nước rửa mặt, ngoài ý muốn thấy Bạch Thanh Ẩn dựa vào ghế ngủ say.

Chàng về khi nào? Làm sao mà vào?

Nàng kỳ quái nhìn xung quanh, thấy cửa sổ mở, nhất thời hiểu rõ.

Nhẹ bước tới trước mặt hắn, Trịnh Ngưng Sương chăm chú nhìn khuôn mặt tuấn dật, quay về phòng lấy tấm áo choàng, khẽ khàng đắp lên người hắn.

Nhưng nàng lại làm hắn vốn ngủ không say choàng tỉnh.

Hắn mở to mắt nhìn lên nàng vừa lúc nàng dừng động tác, tâm tình phức tạp nhìn hắn nghĩ thầm,liệu hắn có cự tuyệt nàng không hay lạnh lùng từ chối.

Hắn còn đang chăm chú nhìn nàng chưa nói gì, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.

"Tiểu thư, cô gia, hai người đã dậy chưa?"

Nàng chưa kịp phản ứng, người kia đã hất áo choàng ra đứng lên ra mở cửa.

"Cô gia sớm an." Nha hoàn ngoài cửa nhìn thấy hắn, vội vấn an.

"Sớm an." Bạch Thanh Ẩn nho nhã đáp lời.

"Cô gia, tiểu thư đâu?" Vấn an xong, nha hoàn hỏi.

Bạch Thanh Ẩn nghiêng người cho nha hoàn thấy người đang đứng trong phòng, nói: "Nàng đã dậy rồi. Có chuyện gì không?”

"Hồi cô gia, là lão gia và phu nhân kêu nô tỳ đến mời hai người, đại sảnh đã dọn cơm, thỉnh nhị vị mau qua, tránh đồ ăn bị nguội mất ngon.”

"Ngươi đi nói cho cha mẹ, ta cùng cô gia lập tức tới ngay. Đúng rồi, ngươi đi trước gọi Tiểu Diễm tới, giúp ta và cô gia sơ tẩy."

Trịnh Ngưng Sương đi đến trước mặt nha hoàn, ôn nhu phân phó.

"Dạ, tiểu thư. Nô tỳ đi ngay."

"Ừ, đi đi."

Nha hoàn đi khuất, Trịnh Ngưng Sương mới quay đầu nhìn vẻ mặt bình tĩnh của người kia, nói: "Cũng may chàng về kịp, nếu để bọn nha hoàn phát hiện chàng không ở trong phòng, nhất định sẽ hoài nghi."

Bạch Thanh Ẩn không nói gì, nhìn nàng một cái rồi quay vào phòng.

Trịnh Ngưng Sương nhìn thân ảnh hắn rời đi, cắn môi đến bật máu, yên lặng đi theo, chờ bọn nha hoàn màng đồ sơ tẩy tới.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.