Những người lấy đậu hủ buổi sáng, tất cả đều đã bán hết rồi.
Mọi người bán ở các thôn và trấn trên gần đây, dựa theo lời của Thời Khanh Lạc, giá cả quy định ở đây là 5 đồng tiền, mỗi cân lãi được 1 đồng tiền.
Mua đi bán lại một buổi sáng liền có thể lãi được mấy đồng, thậm chí có thể lãi được 30 đồng như huynh đệ Tiêu Đại Thụ, chuyện này đối với người trong thôn mà nói quả là giống như bánh nhân thịt từ trên trời rơi xuống.
Sau đó tin tức trong thôn nhanh chóng truyền ra, mọi người đều biết đậu hủ của nhà Tiêu tú tài vô cùng dễ bán.
Những người vốn dĩ còn muốn chờ đợi, cũng rối rít quyết định đi bán đậu hủ vào ngày hôm sau.
Rất nhanh, một tin tức khác đã phá vỡ sự yên bình trong thôn.
Nhà lão Tiêu đã đem nha hoàn chăm sóc lão thái thái bán đi.
Người trong thôn nhìn thấy Hạnh Hồng bị bán đi, khóc đến không thở được, vừa kêu cha gọi mẹ nhận sai với Tiêu lão thái, vừa chửi rủa Thời Khanh Lạc một trận, sau đó liền bị người môi giới kéo đi.
Tiếp theo nhà lão Tiêu lại thả ra tin tức muốn bán tất cả ruộng đất và nhà cũ, những người muốn mua có thể đến nhà để bàn bạc.
Sau khi mấy người Tiêu gia, Tiêu mẫu nghe được tin tức này thì vô cùng cao hứng Cuối cùng thì những người trong nhà cũ cũng rời khỏi thôn đến gieo họa ở kinh thành, người đàn bà xấu xa Hạnh Hồng đó cũng đã bị báo ứng, họ muốn đốt pháo để ăn mừng.
Tiêu mẫu nói: "Cũng không biết người ở nhà cũ khi nào mới rời đi "
Thời Khanh Lạc nói: "Đem nhà và ruộng đất bán đi chắc chắc là định đến kinh thành."
Sau khi bị nàng xúi giục, bọn họ đều muốn nhanh chóng đến kinh thành hưởng phúc.
Tiêu mẫu cười thâm thúy: "Vậy thì tốt, sau này bọn họ đến kinh thành rồi, cũng sẽ không nghĩ đến việc tranh giành xưởng đậu hủ nữa.”
Thời Khanh Lạc gật đầu: "Bây giờ bọn họ không coi trọng xưởng đậu hủ nữa."
Tiêu mẫu biết những người ở trong nhà cũ tham lam cỡ nào: "Đúng vậy, sau này bọn họ cách khá xa, chúng ta có thể sống yên ổn rồi."
Sau đó lại hỏi sang chuyện khác: "Khanh Lạc, đậu hủ này bán rất đắt, ngày mai chúng ta có cần làm nhiều thêm một chút không?”
Thời Khanh Lạc gật đầu: "Ừm, ngày mai làm gấp đôi vậy. "
"Sau này sẽ có thêm nhiều người đến mua đậu hủ để bán lại, mọi người nên chuẩn bị sẵn tâm lý. "
Tiêu mẫu cười gật đầu: "Nương đã chuẩn bị xong rồi, hơn nữa nương dùng bã đậu mà con xử lý qua trộn với rau củ dại và giun đất cho gà vịt ăn, bọn nó quả thật rất thích ăn."
"Sau này làm thêm nhiều đậu hủ, chúng ta sẽ giống như con nói, sau khi có tiền thì mua ngọn núi phía sau, dùng để nuôi gà vịt, lại mua thêm vài con heo, bã đậu sẽ không bị lãng phí nữa "
Bà thích những ngày vừa phong phú vừa khiến người khác hi vọng như hiện tại, cho dù vất vả cực nhọc bà cũng cam tâm.
Thời Khanh Lạc cười gật đầu: "Nương nói không sai, con cũng nghĩ như vậy, hơn nữa rất nhanh sẽ đến ngày này. "
Nụ cười của Tiêu mẫu sâu hơn, ánh mắt đầy khao khát cùng hăng hái: "Ừ."
Bà lại cùng Tiêu tiểu muội vui vẻ đi làm cơm.
Thời Khanh Lạc ngồi ở trong sân, nhìn Tiêu Hàn Tranh viết thoại bản.