Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn

Chương 14: Chương 14



Vì Bàng Tuyết Oánh muốn ké nhiệt, khi sự việc của đụng chạm Đỗ thiếu gia phát triển đến mức cực đoan, trên mạng đột nhiên xuất hiện ý kiến mới.

Thật ra cũng không phải chuyện đụng chạm, tất cả đều là Đỗ thiếu gia tự biên tự diễn, mục đích để minh oan cho bản thân, nhân tiện cũng có thể nâng người tình nhỏ Thẩm Ấu Dao lên, đến kết hôn cũng chỉ tạm thời, sau khi chuyện này qua đi sẽ ly hôn.

Mà nguyên nhân là do chuyện Đỗ thiếu gia ngoại tình bị bại lộ, nếu không, ai dám cho Bàng Tuyết Oánh dũng khí động đến Đỗ thiếu gia.

[Có tiền có thế đúng là tốt, có thể tẩy trắng bản thân, tuỳ ý huỷ hoại tương lai người khác.] Nghe nói là một cổ đông khác Anh Hoàng nói.

Còn Nguyễn Hồng Lãng cũng đăng một Weibo dài bày tỏ rằng anh ta đã phải lòng Bàng Tuyết Oánh khi còn học cấp 3. Màn tỏ tình đã thành công. Ngày anh ta được phóng viên phỏng vấn thực ra là ngày sau khi hai người vừa xác nhận quan hệ.

Nhưng vì cả hai đều không hoạt động trong làng giải trí nên không có nhiệt độ.

“Nói tôi sắp tin rồi.” Đỗ Trạch Thần nhìn vào đoạn văn có cơ sở của các blogger, chế nhạo: "Nguỵ Anh Tuấn bị điên à? Hóng chuyện gì thế không biết, chỉ muốn bôi nhọ tôi? Không lẽ anh ta nghĩ có thể dựa vào chuyện này lật đổ tôi.”

“Thôi, tâm trạng thiếu gia hôm nay rất tốt, không cần tính toán với anh ta.” Anh quay đầu nói với Tiếu Minh Chính: “A, a, mẹ Tiêu!”

Tiếu Minh Chính lúc này mới hoàn hồn: "A, làm sao vậy?"

“Hôm nay sao vậy?” Đỗ Trạch Thần khó hiểu: “Đang suy nghĩ gì mà ngẩn ngơ thế?”

Tiếu Minh Chính nói: "Không có gì, hôm qua tôi ngủ hơi muộn, chuyện này tôi sẽ báo cho anh Chu, anh ấy sẽ xử lý."

Đỗ Trạch Thần không quan tâm: "Nguỵ Anh Tuấn thì biết cái gì, mặc anh ta đi. Bàng Tuyết Oánh nhận được lệnh triệu tập của tòa án sẽ toi đời thôi, chúng ta nhìn anh ta nhảy loạn, kết quả giúp tội phạm lừa đảo, tự chọc tức chết bản thân có phải rất vui không?”

"Giúp tôi hỏi họ có thể chụp ảnh nhanh lên được không? Cố gắng hoàn thành công việc sớm, chiều ba tôi về." Hôm nay phải chụp ảnh tạp chí.

Tiếu Minh Chính nhìn Đỗ thiếu gia đang vui mừng, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng: "Được, tôi đi thảo luận với bọn họ."

Đỗ thiếu gia lên tiếng, rồi bảo trợ lý đi mua một đống trái cây, nhân viên tăng tốc động tác mà không hề phàn nàn, để về nhà sớm gặp ba, Đỗ Trạch Thần điều chỉnh trạng thái rất tốt, cuối cùng anh cũng hoàn thành công việc, về nhà suôn sẻ trước bữa tối.

"Ba về rồi à.” Đỗ Trạch Thần nhìn thấy chiếc Aston Martin* đậu trước nhà họ Đường, xuống xe gọi về nhà: "Ba, ba! Cuối cùng ba cũng về rồi!"

*Aston Martin là nhà sản xuất ô tô nổi tiếng của Anh, được thành lập vào năm 1913 và chuyên sản xuất các loại xe thể thao cao cấp và siêu xe.

Một người đàn ông cao lớn bước ra chào đón Đỗ Trạch Thần, Đỗ Trạch Thần sinh ra như vậy, gien của Đỗ Hoằng Nghị tự nhiên không tệ, một người đàn ông ngoài năm mươi trông chỉ mới ngoài bốn mươi, lịch lãm tuấn tú, nếu không biết giám đốc Đỗ tu tâm dưỡng tính, có lẽ tuổi này đã bị ong bướm bay quanh.

“Lớn tướng rồi, sao vẫn như trẻ con vậy?” Đỗ Hoằng Nghị mỉm cười, mở rộng hai tay, ôm lấy đứa con trai đang lao về phía mình.

“Tiểu Thần trong mắt giám đốc Đỗ mãi là đứa trẻ đúng chứ?” Một giọng nữ ôn nhu cười nói.

“Thư ký Dương.” Đỗ Trạch Thần thân thiết chào hỏi.

Ở vị trí thư ký hầu chỉ đều trẻ và đẹp, thư ký Dương là dòng chảy khác, tuy chưa tới bốn mươi, nhưng thực tế đã gần năm mươi tuổi, phong thái đoan trang, nếu không nói là thư ký, người ta còn tưởng đó là phu nhân nhà giàu nào đó.

Từ khi Đỗ Trạch Thần có thể nhớ, bà ta đã ở với ba mình, nghe nói khi đó có cơ hội thăng tiến, nhưng lại bỏ lỡ vì kết hôn sinh con, sau này lại đặt gia đình và con cái lên hàng đầu, luôn làm việc quen thuộc bên cạnh ba anh.

Bà ta rất quyết đoán trong công việc, nhưng lại đầy dịu dàng, quyến rũ, là một người phụ nữ rất có sức hấp dẫn.

Khi Đỗ Trạch Thần còn nhỏ, khi gây rối anh sẽ đến tìm ba, không ít lần tiếp xúc với bà ta, hai mươi năm qua, mẹ coi bà ta là bạn, anh cũng coi bà ta là người lớn trong nhà.

Thư ký Dương mỉm cười: "Nghe nói cháu lại gây rối?"

“Không thể trách cháu.” Đỗ Trạch Thần phàn nàn với ba: "Ba, ba không biết con mong ba trở về đến mức nào đâu, con bị mẹ và ông cằn nhằn gần chết rồi.”

Đỗ Hoằng Nghị duỗi ngón trỏ gõ gõ trán: "Đáng! Ai bảo con buông thả. Chuyện  hôn nhân sao có thể tùy tiện như vậy?"

"Ơ, thực sự không phải lỗi của con!" Đỗ Trạch Thần không sợ chút nào: "Ba không biết sao? Thật giả trong làng giải trí rất hỗn độn, những người đó căn bản không biết thị phi, con có thể làm gì? Không thể ngoan ngoãn chịu bắt nạt đúng không?"

"Nên con chỉ kết hôn tạm thời?" Đỗ Hoằng Nghị nói: "Nói tới chuyện này, không phải con bàn chuyện kết hôn với Bàng Tuyết Oánh à? Sao lại như này?"

“Không hợp.” Dù sao Đỗ Trạch Thần cảm thấy vừa xấu hổ vừa nhục nhã khi người phụ nữ kết hôn với mình có người khác trong tim, anh không muốn nói với ba: “Con vừa phát hiện ra, cô ta chỉ muốn tiền và xuất thân của con, coi con là bàn đạp."

Đỗ Hoằng Nghị an ủi: "Thôi, cũng là chuyện tốt, nhất thời không nhìn rõ còn hơn cả đời không nhìn rõ."

“Ông lại như vậy.” Bà Đỗ, Đường Huyên nghe hai ba con nói chuyện không hài lòng nói: “Là do ông cứ chiều nó, nên nó mới vô pháp vô pháp, dám giả kết hôn.”

Đỗ Hoằng Nghị cười ha ha chắp tay cầu xin sự thương xót.

Ông Đường đứng bên cạnh con gái: "Đúng vậy, đều do con chiều. Ba vốn nói chuyện xong với ông Thành, cháu gái của ông ấy cũng thuộc hàng top trong giới chúng ta, người ta cũng thích Tiểu Thần, kết quả lại giả kết hôn."

“Thế tiếc quá.” Đỗ Hoằng Nghị nói: “Hai năm qua, hạng mục công nghệ cao phát triển rất tốt, e rằng tương lai nhà này sẽ mạnh hơn nhà họ Đỗ chúng ta.”

“Chẳng thế à?" Ông Đường nói: "Mấu chốt là cô gái này còn là học sinh xuất sắc nhất khoa quản lý, đã giúp nhà họ Thành quản lý công ty, nghe nói làm rất tốt. Tiểu Thần vừa hay không thích làm những chuyện này, cưới cô gái nhà họ Thành rất phù hợp.”

Thư ký Dương cười nói: "Vậy thì đây đúng là một cuộc hôn nhân tốt, tiếc quá."

"Tiếc gì." Ông Đường cười nói: "Không phải mấy đứa không biết quan hệ của ba cùng lão Thành, ba nói với ông ấy chuyện này rồi, đợi con bé từ nước ngoài trở về, suy nghĩ cởi mở, nói không để ý, vốn là giả, đồng ý tiếp xúc với Tiểu Thần."

Đỗ Trạch Thần hơi bất ngờ vì ông đột nhiên đổi ý, trước đây ông kiên quyết phản đối chuyện “ngoại tình trong hôn nhân”, giờ lại ủng hộ: “Ông, ông thật sự muốn cháu đi xem mắt cô gái nhà họ Thành? "

Thư ký Dương cười nói đùa: "Tiểu Thần hai mươi bốn tuổi nên bắt đầu xem mắt rồi."

Đỗ Trạch Thần thực sự không muốn, nói với ông Đường: "Đúng, ông, bất kể thế nào, cháu đợi tới ba mươi mới thành gia lập nghiệp, xem mắt xấu hổ lắm.”

Ông Đường nghiêm mặt khiển trách: "Thành gia trước, sau đó mới lập nghiệp, một người vợ tốt rất quan trọng, chuyện này, ông tuyệt đối sẽ không cho phép cháu làm loạn.”

Đỗ Trạch Thần không vui: "Ông!"

Đỗ Hoằng Nghị vội vàng nói: "Ba đừng ép buộc Tiểu Thần, nó thực sự vẫn còn trẻ, hơn nữa giờ bọn trẻ thích tự do yêu đương. Con không mong nó thành công..."

“Vậy con mong ai thành công?!” Ông Đường đột nhiên nổi giận: “Ba nói không cho nó tự do yêu đương? Sao con biết nó và con bé nhà họ Thành không tự do yêu đương?"

Đỗ Trạch Thần giật mình, trốn sau lưng ba, Đỗ Hoằng Nghị vỗ nhẹ vào tay ông, nói: "Ba, con không có ý đó, con đã làm việc chăm chỉ cả đời, con chỉ muốn Tiểu Thần sống một cuộc sống hạnh phúc như mẹ nó."

“Nếu không tự mình đứng lên, ai có thể đảm bảo rằng nó sẽ hạnh phúc cả đời?” Ông Đường nói: “Ba đã nói bao nhiêu lần rồi? Dạy người ta câu cá còn hơn cho cá. Nếu không nó dựa vào con cả đời? Con mặc kệ nó như thế, an tâm như nào?”

Trái tim của Đỗ Hoằng Nghị đập lỡ một nhịp, gần tưởng ông Đường đã nhìn thấu mình.

“Ba mẹ sẽ phải già đi.” Ông Đường dịu giọng lại, có chút buồn bã: “Ba cũng muốn cho con gái mình hạnh phúc cả đời, nhưng điều ba có thể làm nhiều nhất chính đi với con bé đến đây…”

"Ông." Đỗ Trạch Thần chạy đến trước mặt ông Đường, bất mãn nói: "Ông đang nói gì vậy? Ông phải sống thật lâu, đợi cháu kết hôn và sinh con."

Ông Đường sờ sờ đầu của anh, tràn đầy thương hại: "Cháu à, cơ thể ông ông biết, ba mẹ cháu bảo vệ cháu được một thời gian, cuối cùng cháu vẫn phải dựa vào bản thân…”

Bầu không khí đột nhiên trở nên buồn bã, Đỗ Hoằng Nghị vội vàng nói: "Ba, con sai rồi, con trở về sẽ giáo huấn nó."

Đường Huyên đưa tay ra, đánh ông: "Tin ông mới lạ."

"Dạo này sức khỏe của ba thực sự không được tốt." Đường Huyên thảo luận với chồng: "Gần đây chúng ta nên sống ở đây nhé? Dành nhiều thời gian hơn cho ba."

“Đương nhiên.” Đỗ Hoằng Nghị nói: “Theo tôi, dứt khoát đón ba ở chung với nhà mình.”

"Không thể, mấy đứa có thời gian ở bên ba, không thì cứ làm việc.” Ông Đường từ chối: "Tiểu Thần phải về mỗi ngày, trong thời gian này, ông đích thân dạy cháu."

Đỗ Trạch Thần khổ sở: "Oa, ông, dạo này sao lại dính cháu như vậy?"

...

Trời đã khuya, cả nhà ngồi ăn tối, thư ký Dương cũng ở lại.

Ông Đường đã lớn tuổi, lại có nhiều vấn đề, lại có nhiều hạn chế trong ăn uống nên ăn rất nhanh, chủ yếu là nhìn người khác ăn.

“Đúng rồi, tôi nhớ thư ký Dương có một đứa con trai trạc tuổi Tiểu Thần, cũng họ Đỗ?” ông đột nhiên nói.

Thư ký Dương dừng lại, nói: "Ừm, nhỏ hơn Tiểu Thần hai tuổi."

Đỗ Hoằng Nghị mỉm cười, nói: "Niệm Dương là một đứa trẻ rất có triển vọng, đang học tại Trường Kinh doanh Wharton, sẽ tốt nghiệp trong năm nay."

Ông Đường nói: "Con nhà người ta, con biết rõ đấy."

Đỗ Hoằng Nghị nói: "Có thể không rõ sao? Nó là học sinh giỏi, con vẫn luôn theo dõi nó, đợi tốt nghiệp sẽ tới công ty chúng ta, quan hệ với Tiểu Thần không tệ, Tiểu Thần không thích quan tâm đến những điều này, con muốn nuôi dưỡng nó.”

"Thật sao?" Đỗ Trạch Thần vui vẻ nói: "Niệm Dương sẽ đến làm việc trong công ty của chúng ta? Con đã không gặp cậu ấy từ khi du học rồi, khoảng ba hoặc bốn năm gì đấy."

“Ừm, nó trở nên ưu tú hơn rồi.” Đỗ Hoằng Nghị cười nói: “Sau này hai đứa hòa thuận với nhau, nó sẽ giúp con.”

Đường Huyên thở dài với con trai: "Mẹ ngưỡng mộ với mệnh con quá, ba con làm gì cũng cân nhắc cho con."

Đỗ Trạch Thần từ chối nhận: "Không ai may mắn như mẹ mới đúng chứ? Con mới ngưỡng mộ mẹ? Có người ba, người chồng tốt như vậy, còn một đứa con ngoan như này..."

"Huyên thuyên!" Đường Huyên đánh anh, nhưng không nhịn được cười, quay lại nhìn Đỗ Hoằng Nghị với khuôn mặt ngọt ngào.

Đỗ Hoằng Nghị dang tay ôm lấy bà, hôn lên trán bà, cười mắng con trai: "Đừng trêu vợ ba, cẩn thận bị đánh một trận."

"Con biết, con biết, hai người là chân ái, con chỉ là đứa được nhặt về!"

...

Cả nhà cười nói vui vẻ, nhưng không ai để ý đến sự u ám trong mắt thư ký Dương...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.