Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn

Chương 16: Chương 16



Trằn trọc cả đêm, Thẩm Ấu Dao không yên tâm, hiện tại cô không thể coi Đỗ Trạch Thần như một người xa lạ không liên quan, huống chi cô còn được ông Đường nhờ vả.

Sáng sớm hôm sau, cô đến xin phép đạo diễn Hồ, cô vốn là vai phụ, vai diễn cũng không nhiều, cô ở đây chủ yếu là để học hỏi, nghe nói trong nhà xảy ra chuyện, đạo diễn Hồ rất dễ cho cô về.

Khi cô về Yên thành, trời đã quá trưa, sau khi xuống máy bay cô đã mở điện thoại di động để xem tin tức, tin về cuộc hôn nhân giả của họ, Đỗ Trạch Thần ỷ thế hiếp người, lừa gạt fan lan truyền suốt đêm, trông càng ngày càng nghiêm trọng, công ty lại không hề có ý lên tiếng, rõ ràng có chuyện không đúng.

Nhưng cô không thấy tin tức gì về ông Đường, Thẩm Ấu Dao thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi rời khỏi đại sảnh, cô gọi vào điện thoại di động của Đỗ Trạch Thần để hỏi anh đang ở đâu.

Vừa bấm số, trong góc đã vang lên nhàn nhạt tiếng nhạc chuông quen thuộc, dù sao bọn họ có ở chung với nhau, nên hơi mẫn cảm với tiếng nhạc chuông.

Lúc đầu cô không nghĩ nhiều, cho rằng chỉ là cùng một đoạn nhạc chuông, nhưng sau khi nhạc chuông dừng lại, trong tai nghe truyền đến âm thanh cúp máy, cô gọi lại hai lần, cũng như vậy.

Thẩm Ấu Dao gọi lần thứ ba, đi về hướng phát ra tiếng chuông, có tiếng tắt máy, nhưng cùng lúc đó cô cũng nhìn thấy Đỗ Trạch Thần.

Anh ngụy trang rất tốt, đội mũ, đeo khẩu trang, thậm chí còn hơi khom lưng để che giấu thân hình, đương nhiên, nguyên nhân chính khiến anh không bị nhận ra có lẽ là do khí chất sa sút tinh thần.

Đỗ thiếu gia tự tin, kiêu ngạo sẽ không bao giờ ở trong tình trạng như vậy.

Thẩm Ấu Dao đi về phía anh, khi cách anh không đến mười mét, anh vẫn không nhận ra cô.

Đôi mắt của Đỗ Trạch Thần như mất tiêu điểm, trông đờ đẫn, có chút bất lực.

Thẩm Ấu Dao cảm thấy không thoải mái, biểu cảm như vậy thật sự không hợp với anh chút nào, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Thẩm Ấu Dao nhíu mày, vừa định tiến lên, lại thấy ánh mắt của anh đột nhiên cứng đờ, cô nhìn theo ánh mắt của anh.

Đó là một người phụ nữ trung niên rất có khí chất, anh đang nhìn về phía lối ra, hình như là để đón ai đó.

Một lúc sau, một chàng trai trẻ đẹp trai bước ra, nhìn thấy người phụ nữ đang cười rạng rỡ, ôm lấy chàng trai, từ nét mặt giống nhau có thể nhận ra đây là một cặp mẹ con.

Nhìn Đỗ Trạch Thần nắm chặt tay, Thẩm Ấu Dao nhanh trí: đó là thư ký Dương và con trai của bà ta là Đỗ Niệm Dương!

Vì sự can thiệp của cô, Tiếu Minh Chính hiện đang can thiệp vào cuộc điều tra của Bàng Tuyết Oánh, vì vậy Đỗ Trạch Thần có thể đã biết trước về đứa con ngoài giá thú...

Thấy Đỗ Trạch Thần đi theo hai mẹ con, Thẩm Ấu Dao không chút do dự đi theo.

Khoảng cách giữa hai xe không xa, sau khi chiếc Grand Cherokee* màu xanh bắt đầu, Đỗ Trạch Thần cũng nhanh chóng lên xe của mình, Thẩm Ấu Dao gần như cùng lúc bước vào ghế lái phụ.

*Jeep Grand Cherokee là dòng xe SUV 7 chỗ cỡ trung (Mid-size-SUV).

Đỗ Trạch Thần ngạc nhiên vì sự xuất hiện của cô: "Sao cô lại ở đây?"

“Không yên tâm anh, nên về thăm anh.” Thẩm Ấu Dao nói.

Đỗ Trạch Thần không nói gì, hiển nhiên lúc này anh cũng không có tâm tư gì khác, nhìn chằm chằm vào chiếc Grand Cherokee trước mặt.

Suốt đường đi im lặng, Thẩm Ấu Dao cũng không biết hỏi anh như thế nào, dù sao hai người cùng lắm chỉ là bạn bè, chuyện bí mật như con ngoài giá thú không thích hợp để chia sẻ.

Một giờ sau, xe của thư ký Dương dừng lại ở một clb tư nhân, phong cảnh xung quanh này rất ổn, nhưng vị trí rất hẻo lánh, có thể thấy là để tránh tai mắt của mọi người.

Đỗ Trạch Thần đi theo sau, ánh mắt nhìn sang một chiếc Maybach, bàn tay cầm cần số đột nhiên siết chặt.

Thẩm Ấu Dao đoán đó có thể là xe của Đỗ Hoằng Nghị.

Thư ký Dương và Đỗ Niệm Dương bước vào cửa, Đỗ Trạch Thần cuối cùng cũng quay đầu đi, đi theo.

"Xin chào? Cho hỏi ngài có hẹn trước không?" Người phục vụ ngăn hai người khả nghi lại.

Đỗ Trạch Thần dường như không nghe thấy đối phương nói, vẫn muốn đi vào. Thẩm Ấu Dao lo lắng anh giận sẽ hỏng chuyện, nên vội vàng giúp anh cởi mũ, khẩu trang: “Chúng tôi tìm chủ tịch Đỗ, ông ấy ở phòng nào?"

Người phục vụ ngay lập tức nhận ra Đỗ Trạch Thần, con trai của chủ tịch Đỗ, còn là đại minh tinh, có lẽ sợ bị nhận ra nên mới cải trang, lập tức đưa số phòng không chút nghi ngờ.

Đứng trong hành lang, Đỗ Trạch Thần cảm thấy mình đang đứng ở ranh giới giữa hai thế giới.

Đi về phía trước, anh có thể sẽ gặp phải nguy cơ lớn nhất từ khi sinh ra, nhưng anh còn chưa cầm chắc khiên, đó là người ba chiều anh từ nhỏ, anh không thể cầm vũ khí chĩa vào ông, dù một chút hận cũng không thể.

Sau này, có lẽ anh không biết gì, tiếp tục ở trong thế giới cổ tích của mình, sống cuộc sống vô tư với tư cách là Đỗ thiếu gia.

Anh bất giác muốn lùi lại...

Thẩm Ấu Dao giữ cánh tay anh, Đỗ Trạch Thần như nhận ra bên cạnh có người, cúi đầu nhìn cô.

“Sống vô ưu vô lo đương nhiên tốt, nhưng nếu đổi bằng nửa đời sau của anh và người thân của anh thì sao?” Thẩm Ấu Dao dùng sức nhẹ đẩy anh tới cửa.

Sự thật không thể thay đổi, anh phải đối mặt với sự thật, chỉ sau khi xác nhận sự thật, anh mới có can đảm mặc áo giáp, cầm lấy vũ khí.

Đỗ Trạch Thần hít một hơi thật sâu, đẩy cánh cửa ra.

Một tiếng "ba" không dễ lẫn lộn lọt vào tai anh, anh nhìn ba người trong phòng đang sững sờ vì sự xuất hiện của anh, hiển nhiên thấy vẻ hoảng sợ thoáng qua trên mặt Đỗ Niệm Dương, vô thức mà nhìn về phía Đỗ Hoằng Nghị.

Đỗ Trạch Thần cũng nhìn Đỗ Hoằng Nghị, ông ta là người đàn ông duy nhất ở đây, không có ai có thể được gọi là ba.

"Tiểu Thần? Sao con lại ở đây?" Đỗ Hoằng Nghị phản ứng nhanh chóng, không hề chất vấn hay đổ lỗi cho anh, ngược lại còn vẫy tay: “Vừa hay, tới gặp Niệm Dương, hôm nay thằng bé về nước, lần trước hai đứa gặp nhau cũng cách đây bốn năm năm rồi nhỉ?"

Cứ thể thoải mái thành công khiến tất cả chìm vào bóng tối, không nghi ngờ rằng có bất cứ điều gì bất thường.

“Cậu ta rất giỏi đúng không?” Đỗ Trạch Thần nhìn người trước mặt, những mảnh vụn vô thưởng vô phạt trong trí nhớ đột nhiên trở nên rất rõ ràng: “Ba rất thích cậu ta, mỗi khi nói về cậu ta đều khen ngợi. "

Hóa ra đó không phải là sự tán thưởng con người khác, mà là niềm tự hào với con của bản thân.

“Thằng bé đúng là rất giỏi.” Đỗ Hoằng Nghị cười nói: “Nếu không, ba đã không chọn nó làm trợ lý cho ba.”

“Lúc trước từng nghe Niệm Dương nói.” Đỗ Trạch Thần khó khăn nở một nụ cười: “Khi còn nhỏ cậu ta rất khổ, không chỉ phải tham gia nhiều lớp học, còn phải đứng đầu danh sách, tất cả là nhờ sự giám sát chặt chẽ của ba mẹ mới có thể đạt được thành tích xuất sắc như ngày hôm nay."

Thư ký Dương như ý thức được gì đó, cười nói: "Tất cả thành công tự nhiên đều đạt được nhờ nỗ lực, lúc nhỏ không hiểu chuyện, chỉ có thể dựa vào ba mẹ chúng ta giúp đỡ, nếu không lớn lên không giỏi người khác, không sống tốt, chúng ta sẽ hối hận cả đời.”

Có lẽ là bởi vì quá nhạy cảm, Đỗ Trạch Thần lại nghe hiểu lời của thư ký Dương nói cái gì, cười cười nói: "Đúng, cho nên cậu ta giỏi hơn tôi, tương lai cũng có thể sống tốt hơn tôi, ba, sao ba chưa bao giờ thúc giục con? Không sợ con sẽ sống không tốt sao?"

Ông ta chẳng những chưa bao giờ thúc giục mà còn luôn bảo vệ anh khi bị mẹ kỷ luật, cho dù anh đứng cuối lớp trong kỳ thi, gây rắc rối, cũng chưa bao giờ bị mắng... Hóa ra là như vậy - gọi là yêu hóa ra chỉ là mật ngọt chết ruồi.

Đỗ Hoằng Nghị cau mày: "Con đang nói nhảm cái gì vậy? Có ba ở đây, Tiểu Thần tự nhiên muốn làm gì cũng được.”
Đỗ Trạch Thần muốn tin vào điều đó như trước, nhưng thực tế như mở rộng tầm mắt của anh, cuối cùng anh thấy rằng tình yêu trên khuôn mặt của người anh yêu nhất trước mặt là một chiếc mặt nạ, anh không thể thấy rõ dưới mặt nạ là gì, hoặc không dám nhìn, anh sợ.

“Thật sao?” Đỗ Trạch Thần sợ hãi mất hồn, hoảng loạn trực tiếp xé toạc lớp ngụy trang: “Vậy ba cũng là ba của Đỗ Niệm Dương, sao cậu ta không được muốn làm gì thì làm?”

Sắc mặt của ba người trong phòng đều thay đổi, Đỗ Hoằng Nghị tức giận nói: "Đỗ Trạch Thần, con nói bậy bạ gì vậy?!"

"Con nói bậy bạ hay không trong lòng ba biết." Vẻ ngoài miệng hùm gan sứa của anh đang che giấu sự lo lắng, hoang mang và sợ hãi đè nén đã lâu: "Muốn chèn ép tôi? Muốn cậu ta thừa kế nhà họ Đỗ? Tôi nói cho các người, đừng mơ!” Nói xong, anh xoay người chạy trốn.

“Tiểu Thần, Tiểu Thần, dừng lại!” Đỗ Hoằng Nghị nghĩ đến hậu quả của việc này, sắc mặt thay đổi rõ rệt, vội vàng đuổi ra ngoài.

Đỗ Trạch Thần chạy rất nhanh, Thẩm Ấu Dao đang đợi ở góc đường không ngăn được anh, chỉ có thể bất lực nhìn anh lái xe đi.

Đỗ Hoằng Nghị lên xe Maybach, Thẩm Ấu Dao cũng vội vàng lên xe.

“Cô là ai?” Đỗ Hoằng Nghị vội vàng khởi động xe, nhân tiện hỏi cô gái bất lịch sự kia.

“Tôi là Thẩm Ấu Dao.” Thẩm Ấu Dao nói rõ: “Tôi đến đây cùng với Đỗ Trạch Thần, người kết hôn với anh ấy.”

Đỗ Hoằng Nghị dừng lại, hỏi: "Chuyện gì đây? Sao hai người lại tới đây?”

đây?"

Thẩm Ấu Dao theo bản năng chọn cách nói dối: "Hôm nay tôi từ phim trường trở về, Trạch Thần đến đón tôi, nhưng thấy một chàng trai trẻ, nói là bạn anh ấy, muốn lặng lẽ tạo bất ngờ cho anh ấy, vì vậy tôi đã đuổi theo anh ấy suốt quãng đường.” Nói tới đây, cô bối rối hỏi: "Chuyện gì vậy? Trông anh ấy rất tức giận."

Đỗ Hoằng Nghị thở phào nhẹ nhõm, chỉ là kết hôn giả, Đỗ Trạch Thần có lẽ sẽ không nói cho cô biết chuyện quan trọng như vậy.

Nhưng sao Tiểu Thần biết? Đỗ Hoằng Nghị suy nghĩ, là ai điều tra? Ông Đường có biết không?  Nghĩ đến điểm cuối cùng, tay cầm vô lăng toát mồ hôi lạnh: Nhất định, nhất định, giữ lấy Đỗ Trạch Thần!

Đỗ Trạch Thần đang lái xe rất nhanh, Đỗ Hoằng Nghị cũng tăng tốc đuổi theo, liên tục gọi vào điện thoại của đối phương, nhưng Đỗ Trạch Thần không bắt máy.

Đúng lúc này, phía trước đột nhiên truyền đến một tiếng phanh gấp, sau đó là một tiếng "ầm" thật lớn.

Thẩm Ấu Dao và Đỗ Hoằng Nghị bất lực nhìn chiếc xe mà họ đang đuổi theo đâm vào vành đai xanh bên đường, do tốc độ quá cao, chiếc xe đã bay lên không trung, quay vòng trước khi dừng lại.

Đỗ Hoằng Nghị đỏ cả mắt gầm lên: "Không! Tiểu Thần!!"

Thẩm Ấu Dao cũng cảm thấy máu trong nháy mắt đông cứng lại: "Đỗ Trạch Thần!"

Chiếc Maybach dừng lại, cô vừa chạy tới vừa bấm số 120.

Tính an toàn của Maserati rất tốt, túi khí đã bung ra nhưng Đỗ Trạch Thần không thắt dây an toàn nên đã bị văng ra ngoài, một chân ở dưới gầm xe.

“Đỗ Trạch Thần, Đỗ Trạch Thần!” Thẩm Ấu Dao ngồi xổm xuống vỗ vỗ mặt của anh, nghe anh đau khổ kêu một tiếng, mới thở phào nhẹ nhõm: “Đỗ Trạch Thần, tỉnh lại đi, đừng ngủ nữa!”

“Đau quá…” Đỗ Trạch Thần trong cơn mê thốt ra một chữ.

Hai mắt Đỗ Hoằng Nghị đỏ hoe chạy tới, quỳ xuống bên cạnh anh, run giọng nói: "Đau ở đâu? Nói cho ba biết, đau ở đâu?"

"Chân…"

“Chân, chân.” Đỗ Hoằng Nghị thấy chân anh ở dưới gầm xe: “Đừng sợ, có ba ở đây, ba sẽ nâng xe cho con.”

Ông ta nhìn xung quanh, cố gắng tìm một số người giúp đỡ, nhưng tiếc là đường hơi hẻo lánh, không có nhiều xe cộ qua lại.

"Tiểu Thần, Tiểu Thần sao rồi?!" Dương Hiểu Viện cũng đuổi theo, bà ta ngồi trong Grand Cherokee, nhìn thấy cảnh tượng thảm khốc, hoảng sợ chạy tới, muốn chạm vào Đỗ Trạch Thần, nhưng bị Thẩm Ấu Dao giữ lại: "Bà làm gì vậy? Muốn anh ấy chết à?"

"Xin lỗi, xin lỗi..." Bà ta rối rít xin lỗi: "Làm sao bây giờ? Mau, mau gọi điện thoại."

"Tôi đã gọi rồi." Thẩm Ấu Dao bảo vệ Đỗ Trạch Thần, cẩn thận nhìn vào cái chân bị đè của anh, đồng ý với suy nghĩ của Đỗ Hoằng Nghị: "Nâng xe lên trước, nếu không chân của anh ấy sẽ bị phế mất." cô nhìn theo Đỗ Niệm Dương vừa tới: "Chiếc xe này nhẹ hơn những chiếc xe bình thường. Bốn người chúng ta sẽ có thể làm được."

"Được, được được! Niệm Dương, Hiểu Viện, tới giúp tôi!" Đỗ Hoằng Nghị vội vàng thu xếp.

Bốn người nhanh chóng bắt đầu nâng xe lên, Đỗ Niệm Dương còn trẻ khỏe, Đỗ Hoằng Nghị thường xuyên chú ý bảo dưỡng, rèn luyện, sức không nhỏ, có thêm Thẩm Ấu Dao khá khỏe mạnh nên đủ nâng xe lên, Dương Hiểu Viện cống hiến được bao nhiêu thì được. Chiếc xe nhanh chóng được nâng lên, khi sắp thành công thì Dương Hiểu Viện bất ngờ bị trẹo chân, ngã sang một bên, lần này không chỉ ngã xuống mà còn vô thức nắm lấy cánh tay của Đỗ Hoằng Nghị, kéo Đỗ Hoằng Nghị xuống, khiến chiếc xe như sắp xuống.

Nếu rơi xuống, không chỉ khiến Đỗ Trạch Thần bị thương lần thứ hai, mà đôi chân sẽ thực sự vô vọng.

Áp lực trên hai tay Thẩm Ấu Dao đột nhiên tăng lên, cô nghiến răng nghiến lợi rống một tiếng, lật xe lại...

Dương Hiểu Viện ngạc nhiên nhìn cô trong khi vẫn duy trì tư thế ngã xuống. Thẩm Ấu Dao cả giận, cô trước nay rất bình tĩnh, cũng nhịn không được mắng bà ta một câu: "Từ lúc nãy, có phải bà muốn anh ấy chết không? Anh ấy chết thì có ích lợi gì cho bà?!"

Bị đôi mắt đỏ hoe của cô nhìn chằm chằm, Dương Hiểu Viện gần như cho rằng đối phương đã nhìn thấu tâm trí của mình, vô thức nao núng.

Đỗ Hoằng Nghị nhìn bà ta, đôi mắt đỏ hoe, như một con thú bị mắc bẫy: "Về đi, đừng ở lại đây."

"Bà thật sự muốn giết nó?!" Trong góc bệnh viện, Đỗ Hoằng Nghị trừng mắt nhìn Dương Hiểu Viện: "Nó cũng là con tôi!"

"Em không muốn giết nó!" Hai mắt Dương Hiểu Viện đỏ lên, bà ta thất thần và mất mát: "Em chỉ sợ, nếu như nó phát hiện chuyện của chúng ta, nếu để ông Đường phát hiện, nhẫn nhịn hơn hai mươi năm sẽ vô ích!"

"Được rồi, giờ nó đang nằm trong phòng phẫu thuật." Đỗ Hoằng Nghị cau mày, trong lòng lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm: "Kế hoạch của chúng ta không thể bị phá hỏng! Tôi cảnh cáo bà, đừng làm chuyện không cần thiết!"

"Đi điều tra xem sao nó biết chuyện này trước."

Dương Hiểu Viện gật đầu: “Yên tâm đi, chuyện này em nhất định sẽ xử lý tốt.” bà ta nhấn thật mạnh chữ “Tốt”.

Đỗ Hoằng Nghị buồn bực, không nghe thấy gì, chỉ gật đầu nói: "Mau đi."

"Được." Dương Hiểu Viện xoay người, ánh mắt lóe lên vẻ u ám.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.