Tổng có ba bức ảnh được đăng trên Weibo, một tấm cô nhắm mắt dựa vào vai anh, nở nụ cười ngượng ngùng và vui vẻ, Đỗ Trạch Thần nhẹ nhàng hôn lên trán cô, ánh mắt anh cúi đầu nhìn cô tràn ngập ôn nhu bất tận, cô còn chẳng biết bản thân mình sẽ lộ ra vẻ mặt như vậy; một tấm khác là tay của bọn họ mười ngón đan nhau, bàn tay anh rất lớn, khớp xương ngón tay rõ ràng cầm lấy tay cô; tấm còn lại là ảnh anh hôn lên mu bàn tay của cô, vừa rồi cô chỉ lo bối rối mà không phát hiện anh đang nhìn mình, ý cười rạng rỡ, trong mắt chất chứa tình cảm.
Ánh mắt cô không tự chủ rơi xuống khuôn mặt anh...
Đỗ Trạch Thần nhìn gò má ửng hồng và khóe miệng hơi nhếch lên của cô, anh cũng bất giác mỉm cười, anh ghé vào tai cô nói: “Thế nào? Chụp không tệ đúng chứ?”
Thẩm Ấu Dao lấy lại tinh thần, cố gắng bình tĩnh lại cảm xúc: “Ừm, đúng là lợi hại.”
“Thế em nhanh trả lời đi.” Đỗ Trạch Thần thúc giục.
Điều này làm Thẩm Ấu Dao sửng sốt: “Trả lời gì?”
“Em chắc chắn muốn tôi nghĩ giúp em?” Đỗ Trạch Thần nhướng mày.
“Chắc chắn.” Thẩm Ấu Dao mở miệng, chỉ là trước khi Đỗ Trạch Thần mở miệng thì cô đã trịnh trọng lấy hơi: “Không cần.”
Thẩm Ấu Dao nhìn chằm chằm nội dung mà mình suy nghĩ nãy giờ, cuối cùng chuyển tiếp.
Đỗ Trạch Thần lập tức mở ra, không khỏi bật cười, đích thị là phong cách của Thẩm Ấu Dao, chỉ có một cái icon xấu hổ.
Mặc dù vậy, nó cũng khiến anh nhìn chằm chằm một lúc lâu.
Sau gần hai tháng, Đỗ Trạch Thần xuất hiện trên Weibo và tin tức gần như lan truyền ngay tức khắc.
[Quào, chính thức giới thiệu, chắc không phải là kết hôn giả đâu ha, nếu chỉ kết hôn giả mà tự nhiên giới thiệu như vậy chẳng phải là tự đào hố chôn mình ư?]
[Hồi công bố yêu đương với Bàng Tuyết Oánh còn không trang trọng như vậy, lúc trước là do Bàng Tuyết Oánh thông báo rồi Đỗ thiếu gia chia sẻ lại thôi, từ chi tiết đã thấy tình cảm nhiều hay ít cỡ nào.]
Thẩm Ấu Dao thấy tin tức này, cô vô thức lục lại Weibo trước đây của Đỗ Trạch Thần.
Đỗ Trạch Thần bắt gặp động tác của cô, nghiêng người nhìn chằm chằm điện thoại cùng cô: “Sao, em ghen à?”
Thẩm Ấu Dao xấu hổ dừng lại, giải thích nói: “Không phải, tôi chỉ tò mò trước kia anh đăng gì thôi.”
Đỗ Trạch Thần cũng không vạch trần, tiện tay xoa đầu cô nói: “Yên tâm, tôi đã xóa rồi. Từ giờ trở đi trên Weibo của tôi cũng chỉ có mỗi mình em.”
Anh nói cực kỳ thâm tình, nhất thời Thẩm Ấu Dao không phân biệt được anh đang ba hoa hay là nghiêm túc, trái tim không chịu thua kém đập thình thịch: Bộ dạng đẹp trai quả là phạm quy.
Trong khi hai người đang nói chuyện, trên Weibo đã xảy ra một cuộc đảo ngược lớn, bình luận của một số fan lý trí nhanh chóng bị nhấn chìm bởi hàng loạt anti-fan và anh hùng bàn phím, vì dù sao dưới những nỗ lực không ngừng của Bàng Tuyết Oánh và Dương Hiểu Viện hơn một tháng qua cũng khiến phần lớn giang cư mận bị dắt mũi.
[Cái thông báo này của Đỗ thiếu gia không đáng tin lắm. Con dấu đóng vào giấy chứng nhận kết hôn của chính phủ vẫn có thể tùy tiện lấy được, ai biết có phải lại bắt đầu lăng xê hay không?]
[Đã tàn tật còn đăng Weibo, quả nhiên Đỗ thiếu gia mất đi quyền thừa kế nên muốn dựa vào giới giải trí kiếm cơm sao? À đâu, còn phải nuôi thêm một con tiểu tam nữa, cho nên đây cũng là nhân tiện lót đường cho tiểu tam luôn nhỉ?]
[Miệng lầu trên dơ vãi, tự tích chút đức cho mình đi, người ta gặp tai nạn xe cộ cũng đủ xui xẻo rồi, còn đi chửi rủa người khác.]
[Đây có được coi là tẩy trắng ‘cực mạnh’ không? Khi nào giấy đăng ký kết hôn được tung lên thì tôi mới tin.]
[Thông báo chính thức thì sao? Có thể vì tiền mà cưới một người tàn tật, nghĩ cũng biết nhân phẩm của Thẩm Ấu Dao cũng chẳng ra gì đâu.]
…
Dù sao Đỗ Trạch Thần cũng ra mắt được hai năm nên anh cũng tích lũy được một số fan hâm mộ trung thành, bên dưới cũng có người để lại bình luận giúp anh thanh minh, còn bên Weibo của Ấu Dao mới là một vùng trời tràn ngập những lời nguyền rủa và mắng chửi.
[Trông rất xinh đẹp, không hổ có thể quyến rũ được tư bản.]
[Ghê tởm, quyến rũ Đỗ Trạch Thần cho đã xong nhìn thấy người ta tàn tật lại quay qua dụ dỗ Quý ảnh đế.]
[Chuyện gì đang xảy ra với Quý ảnh đế vậy?]
[Có hình có ảnh, muốn tìm thì cứ gõ Thẩm Ấu Dao và Quý ảnh đế là ra.]
[Tôi thấy rồi. Chắc chắn Quý ảnh đế sẽ không nhìn trúng cô ta, yên tâm đi.]
[Tất nhiên tôi tin vào Quý ảnh đế, chỉ là ghê tởm hành vi của cô ta mà thôi.]
[Cho nên định chuẩn bị lăng xê, muốn diễn kịch phải không?]
...
Đỗ Trạch Thần đã đoán trước được rằng có thể có một số nhận xét không hay, nhưng anh không ngờ nó lại phiến diện như vậy, xét cho cùng, anh ở trong giới giải trí là được người nâng lên một mạch, ngay từ đầu bị Bàng Tuyết Oánh vu khống, hầu hết người hâm mộ đều bênh vực cho anh. Không ngờ hai tháng sau, những fan hâm mộ bảo vệ anh đều bỏ đi, thậm chí còn trở thành một trong những người công kích lại anh.
Thẩm Ấu Dao thấy anh buồn bã, khuyên nhủ: “Đừng để ý, những người này cũng do bị che mắt. Chỉ cần chúng ta cứ là chính mình, ắt sẽ có người nhìn thấy.”
Đỗ Trạch Thần cười rộ lên: “Em luôn lợi hại như vậy.”
Anh đang nói thì Chu Ngạn Lâm gọi điện tới: “Trạch Thần, cậu đừng kích động, cũng đừng xem Weibo nữa. Chúng ta chỉ cần bày tỏ thái độ của mình là được, đợi khi nào độ nóng cao hơn chút nữa thì bên phòng làm việc sẽ đưa ra thông báo. Bên Bàng Tuyết Oánh cũng sẽ nhận được giấy gọi từ tòa án, gần đây cô ta vẫn luôn tìm cậu, tôi thấy cũng đã đến lúc rồi, trước tiên tôi sẽ đưa ra điều kiện để cô ta ra mặt làm rõ. Cậu đừng lo lắng, tình hình sẽ đảo ngược trong một hai ngày tới, dù sao cô ta đã đi bôi đen gần hai tháng, muốn tẩy trắng đâu có dễ dàng như thế.” Nói tới đây anh ta thở dài: “Thôi, cậu đưa điện thoại cho Ấu Dao đi, để tôi nói với cô ấy.”
Đỗ Trạch Thần bật cười: “Được, tôi biết rồi! Anh yên tâm đi! Tôi tuyệt đối sẽ không nói lung tung.”
“Lần nào cậu cũng nói vậy với tôi.” Chu Ngạn Lâm lại không tin: “Quên đi, dù có hơi phiền phức, tôi sẽ đổi mật khẩu cho cậu.”
“Tùy anh.” Đỗ Trạch Thần ỉu xìu cúp điện thoại, chọc Thẩm Ấu Dao phì cười.
Dù thế nào đi nữa, bài đăng trên Weibo của Đỗ Trạch Thần dường như là một tín hiệu, thông báo cho sự trở lại mạnh mẽ của anh.
Chiều cùng ngày, tài khoản phòng làm việc mới thành lập của Đỗ Trạch Thần - Thần Dao Entertainment, đã đưa ra một thông báo, đăng tải phán quyết của tòa án đối với ba cơ quan truyền thông và năm tài khoản marketing, trong đó nghiêm trọng nhất là bị phạt năm triệu nhân dân tệ.
Đồng thời, các phương tiện truyền thông này đã đồng loạt xóa hết các bài báo vu Đỗ Trạch Thần mất quyền thừa kế mà hại chết Đường lão tiên sinh, cũng như lên tiếng xin lỗi.
Trong lúc nhất thời, các anti và anh hùng bàn phím trên mạng nín lặng như ve sầu mùa đông, bình luận trở nên hài hòa không ít.
[Tôi cứ cho rằng Đỗ thiếu gia chỉ biết dậm chân tức giận, ai ngờ đâu ra tay một cái lại trâu bò như vậy.]
[Thế nhưng cái này không liên quan gì đến việc anh ta kết hôn giả, chỉ mới lên tiếng chuyện anh ta hại chết Đường lão tiên sinh là giả thôi.]
[Loại chuyện khiến người ta gặp tai nạn xe cộ, còn bịa đặt anh ta hại chết ông ngoại của mình đúng là nên bị kiện, nhưng vấn đề anh ta lừa dối fan hâm mộ thì lại không phản hồi.]
[Dù sao tôi cũng không tin họ đã kết hôn, việc bắt nạt Bàng Tuyết Oánh là sự thật.]
[Tôi là người qua đường không phải fan bên nào, khách quan mà nói, tôi cũng thấy Đỗ thiếu gia lừa dối Bàng Tuyết Oánh.]
…
[Đúng là vả mặt tới như lốc xoáy, mấy người nào cảm thấy Đỗ thiếu gia ức hiếp người khác thì mau lên Weibo của Century Entertainment và công ty Anh Hoàng mà xem.]
Ba phút trước, Century Entertainment đã đăng Weibo, tuyên bố sự việc Bàng Tuyết Oánh tự mình lên kế hoạch chửi bới vu khống Đỗ Trạch Thần sau khi cô ta hợp tác tuyên truyền với Đỗ Trạch Thần rằng: công ty đã nhiều lần khuyên can nhưng không có kết quả, cũng khiến cho đôi bên bất mãn, mấy ngày trước Bàng Tuyết Oánh đã kết thúc hợp đồng với công ty. Tiếp đó công ty cũng sáng tỏ chuyện mắng chửi bôi đen Đỗ Trạch Thần là hành vi cá nhân của Bàng Tuyết Oánh, không liên quan gì đến công ty.
Công ty Anh Hoàng ngay sau đó liền cập nhật, tỏ vẻ công ty Anh Hoàng chưa từng có ý định ký kết hợp đồng với Bàng Tuyết Oánh, hơn nữa cũng sẽ căn cứ truy cứu trách nhiệm pháp lý đối với việc phỉ báng Đỗ Trạch Thần.
Phòng làm việc của Thần Dao trực tiếp đăng văn kiện của luật sư lên và @Bàng Tuyết Oánh, tỏ rõ đã bắt đầu triển khai các thủ tục pháp lý.
[Phía cơ quan công nhận rồi, nếu phỉ báng Đỗ thiếu gia thì chắc chắn án phạt nhận được sẽ rất lớn.]
[Cũng có thể, thế lực nhà họ Đường lớn như vậy, muốn phán chết Bàng Tuyết Ưng không phải là dễ như trở bàn tay sao?]
[Phải, kiên định ủng hộ Tiểu Tuyết Nhi, không bao giờ cúi đầu trước các thế lực tàn ác.]
[Thứ cho tôi nói thẳng, nếu thế lực Đỗ thiếu gia lớn như vậy, bây giờ mới thật sự ỷ thế hiếp người, thế thì Bàng Tuyết Oánh có thể nhảy nhót lâu vậy sao? Hơn nữa còn làm theo thủ tục pháp lý, khẳng định là có bằng chứng.]
[Cũng đúng, chỉ mới bắt đầu làm thủ tục pháp lý, còn chưa biết là có thành lập được hay không, nếu phán không được thì mới thấy buồn cười.]
[Ứ quan tâm, đợi Tiểu Tuyết Nhi đích thân lên tiếng thì tôi mới tin.]
...
Chỉ có thể nói rằng, việc marketing của Bàng Tuyết Oánh trong hai tháng qua cực kỳ thành công, cho dù cô ta không có động thái gì thì vẫn có rất nhiều thủy quân tung hô cô ta, đáng tiếc là càng nâng lại càng khiến cô ta sợ hãi.
Sau khi nhận được giấy gọi của tòa án, cô ta thực sự sợ chết khiếp. Bởi vì căn bản cô ta không nghĩ rằng Đỗ Trạch Thần sẽ phản pháo như vậy, thế nên cô ta hoàn toàn không phòng bị, chuyện kết hôn giả rất dễ điều tra, khoảng thời gian giữa giấy hôn thú và giấy ly hôn chỉ có vài tháng, sao kê tài sản mà Đỗ Trạch phân cho cô ta cùng với khoản tiền cô ta đưa cho Nguyễn Hồng Lãng, toàn bộ đều rành mạch rõ ràng.
Có thể nói chứng cứ vô cùng xác thực, năm mươi triệu, nếu Đỗ Trạch Thần tàn nhẫn, ít nhất phải ngồi tù hơn mười năm... Cô ta không dám nghĩ tiếp.
Mấy ngày nay, cô ta luôn nghĩ làm sao để gặp được Đỗ Trạch Thần, thế nhưng ngay cả cửa cô ta cũng mở không được, chỉ có thể không ngừng tìm Chu Ngạn Lâm, hy vọng anh ta có thể truyền đạt ý tứ của mình…
Nhìn thấy tên người gọi tới trên màn hình, cô ta kích động suýt nữa quỳ xuống: “Alo, anh Chu…”
Đêm đó, khi mọi người đang sôi nổi thảo luận ngất trời, Bàng Tuyết Oánh - người gây nên tất cả mọi chuyện cập nhật Weibo: [Tôi thành thật xin lỗi vì đã bôi nhọ Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao, Đỗ Trạch Thần không ngoại tình, Thẩm Ấu Dao là vợ hợp pháp của anh ấy. Vì tôi mờ mắt trước độ hot khi được lăng xê với Đỗ Trạch Thần nên mới lên kế hoạch đồn chuyện ngoại tình để lấy được tài nguyên và nổi tiếng, lừa gạt phần lớn cộng đồng mạng. Tôi xin chân thành xin lỗi mọi người. Tôi tự nhận thức vấn đề này chạm đến điểm mấu chốt, tôi tuyên bố từ hôm nay trở đi sẽ rời khỏi giới giải trí.]
[Vả mặt đến nhanh như một cơn gió lốc.]
[Má nó, tôi thử nhìn lại toàn bộ sự việc, phát hiện nếu cô ta ở thời hậu cung cổ đại chắc chắn là có thể bò lên vị trí Hoàng Hậu luôn đấy, thủ đoạn lão luyện trong Cung Đấu.]
[Lẽ nào do bị uy hiếp?]
[Cho dù Đỗ thiếu gia có bị tàn phế cũng có thể hủy diệt một người.]
[Tiểu Tuyết Nhi, tụi em vẫn sẽ ủng hộ chị, đừng rời khỏi giới giải trí mà...]
[Mà nghĩ kỹ lại, lúc cô ta bắt đầu bôi đen Đỗ thiếu gia đúng thực là lúc Đỗ thiếu gia gặp tai nạn xe, nhất định ở đây phải có uẩn khúc gì đó… Càng nghĩ càng thấy hãi, có điều danh hiệu trà xanh của Bàng Tuyết Oánh đã được chứng thực rồi.]
Cũng có không ít người đặt ra nghi vấn, Chu Ngạn Lâm nói: “Đây là bình thường, trừ khi cậu thật sự kiện cô ta tội lừa đảo kết hôn, đưa ra bản án khiến cô ta ngồi tù, thế mới coi là xác đáng, nhưng nói vậy chuyện hai người từng kết hôn mọi người đều đã biết, có thể sự tình phát triển sẽ càng phức tạp, tôi nghĩ chắc cậu cũng không muốn đâu?”
Tất nhiên là không, đó chính là lịch sử đen tối mà anh không hề muốn nhắc lại, vì vậy thà rằng không kiện cô ta chứ tiền thì vẫn phải đòi.
“Cô ta trả tiền bằng cách nào?” Đỗ Trạch Thần vẫn có chút hiểu thấu về Bàng Tuyết Oánh: “Chắc cô ta đã tiêu không còn nhiêu đâu.”
“Không phải cô ta trả.” Chu Ngạn Lâm nói: “Nguyễn Hồng Lãng đích thân tới tìm tôi, có vẻ là anh ta định thế chấp công ty của mình, tính ra mệnh của Bàng Tuyết Oánh khá tốt, ra nông nỗi này còn có người che chở cô ta.”
Thẩm Ấu Dao nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên nói: “Công ty của Nguyễn Hồng Lãng? Là công ty phát triển trò chơi công nghệ khoa học đúng không?”
Chu Ngạn Lâm gật đầu: “Tôi có tra thử, hình như là vậy. Tiền của Bàng Tuyết Oánh đều được đầu tư vào đó, vừa rồi cũng có một số thành tựu, sau đó tôi tìm một người có chuyên môn đánh giá một chút.”
Đỗ Trạch Thần nghi ngờ nhìn Ấu Dao: “Em biết à? Nó hoạt động rất tốt sao?”
Tất nhiên là tốt, đó là công ty sẽ làm cho giá trị con người của anh ta tăng vọt trong tương lai.
“Tôi cảm thấy gặp mặt cũng tốt.” Thẩm Ấu Dao nói: “Dù sao tiền cũng để đầu tư, coi như là anh đầu tư cũng được. Chẳng phải tầm nhìn của Đường lão tiên sinh đối với lĩnh vực phát triển khoa học công nghệ của công ty Thành thị không tốt sao? Không bằng tự anh phát triển một mảng cho riêng mình.”
“Không ngờ là em biết nhiều như vậy.” Đỗ Trạch Thần khá kinh ngạc.
Thẩm Ấu Dao còn đang nghĩ nên thuyết phục anh như thế nào, lại thấy anh trực tiếp gọi điện thoại cho chú Bạch, tìm một nhân tài chuyên nghiệp phân tích đầu tư đến: “Ngày mai chúng ta cùng nhau đi gặp một người.”