Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn

Chương 28: Chương 28



“Bây giờ cậu đã bước ra được khỏi vực sâu, nghe nói cậu đã rời khỏi Anh Hoàng Entertainment.” chị Lạc nói: “Cậu thực sự bỏ nhà đi rồi à?”

Đỗ Trạch Thần nói: "Haha, thực ra chủ yếu tôi muốn cố gắng tạo dựng sự nghiệp bằng chính đôi tay của mình. Sau khi kết hôn, tôi suy nghĩ hơi khác một chút. Tôi từng nghĩ rằng nên sống ở hiện tại, thích như nào thì như thế, nhưng giờ tôi nghĩ vợ tôi sau này có con, tôi hy vọng mình có thể là chỗ dựa vững chắc của họ".

“Xin hỏi có phải hai người đang trong thời kỳ yêu đương nồng nhiệt không?” Chị Lạc phàn nàn: “Ba câu không rời vợ, giai lệ của cậu sắp buồn chết mất.”

Đỗ Trạch Thần mỉm cười: "Bây giờ tôi đã trải qua khó khăn, được tái sinh, mới nhận ra rằng ba nghìn giai lệ chẳng qua là mây trôi, chính cung mới là bến đỗ, sau này chỉ sủng một người ."

Cách chơi chữ một mũi tên trúng hai đích khiến chị Lạc ngạc nhiên, hỏi thẳng: "Đỗ thiếu gia bị đau lòng thấu tim à?"

"Sao có thể?" Đỗ Trạch Thần cười nói: "Theo lời của Ấu Dao, họ không biết gì, đều bị lừa gạt, cách xa như vậy sao có thể hiểu tôi thực sự là người như nào? Cho nên thật ra mọi thứ họ làm đều không gì đáng trách."

"Sau chuỗi sự việc này, tôi cũng hiểu ra rất nhiều điều. Thần tượng không chỉ là hình tượng mà họ thể hiện, họ còn là hình mẫu có thể kêu gọi năng lượng tích cực, nên suy cho cùng, tất cả những điều này đều do thiếu sót của bản thân tôi, sau này tôi định học hỏi vợ tôi, là chính mình, trở thành một người đáng tin cậy, sau này khi có chuyện gì xảy ra cũng sẽ không có ai dễ dàng chia rẽ."

[Ba câu không rời vợ, tôi thực sự tin rằng anh ấy thực sự yêu cô ấy.]

[Đỗ thiếu gia vẫn còn buồn, tôi vừa mới xem qua cmt đoạn thời gian đó, thật sự rất đáng sợ, người bình thường nhìn đã muốn chết, huống chi còn chịu nhiều đả kích như vậy.]

[Ah ah ah! Thiếu gia đừng buồn, chúng tôi sai rồi, sau này nhất định sẽ tin tưởng anh...]

[Nói thật, không ai thấy lần này thiếu gia đã trưởng thành rất nhiều sao? Trước đây không nghĩ tới, nhưng lần này khi nghe về trải nghiệm của anh ấy, tôi đột nhiên cảm thấy hai tháng có thể thay đổi nhiều như vậy, chắc chắn đã phải chịu đựng rất nhiều.]

[Thương thiếu gia quá, về sau chúng tôi nhất định sẽ bảo vệ anh.]

Lần livestream này vì có Chu Ngạn Lâm thuê một đoàn đội blogger kiểm soát, nên hầu hết các bình luận đều tích cực. Weibo của Đỗ Trạch Thần nhanh chóng tràn ngập rất nhiều lời xin lỗi, đau lòng.

Tuy nhiên, Đỗ thiếu gia rất thích “lật thẻ” như ngày xưa, không còn trả lời bình luận của người hâm mộ, như anh nói trong lần livestream này, dường như nói gì họ cũng không quan tâm, nhiều lúc sẽ xuất hiện dưới Weibo Thẩm Ấu Dao, nên dưới Weibo Thẩm Ấu Dao sau cũng rất hài hòa...

Tất nhiên, đây là chuyện phía sau.

Bàng Tuyết Oánh thẫn thờ nhìn người đàn ông đang nói chuyện trong livestream, hoàn toàn không tìm thấy dáng vẻ sa sút tinh thần của kiếp trước, ngược lại còn hấp dẫn hơn. Sự dịu dàng trong mắt anh khi nói về Thẩm Ấu Dao là điều cô ta chưa từng thấy trước đây. Hóa ra anh có thể tự trấn tĩnh, trở thành một người đàn ông đáng tin cậy với một người phụ nữ ...

Cô ta nhớ kiếp trước, cô ta cũng từ thuyết phục đến oán trách, cuối cùng không thèm để ý tới anh...

Thì ra không phải anh không đứng lên nổi, mà là do cô ta căn bản không cố hết sức giúp đỡ, hoá ra chỉ cần đẩy anh, anh sẽ có vô hạn khả năng...

Đáng tiếc, đã quá muộn, cuối cùng vì lòng tham cô ta từng bước hủy hoại cuộc sống của mình...

Không, cô ta còn có Nguyễn Hồng Lãng, cô ta hoảng loạn tìm anh ta, sau đó cô ta phát hiện một người đàn ông đang nghe điện thoại trong phòng làm việc, đang định tiến lên ôm lấy anh ta, thì nghe anh ta nói với điện thoại: “Xin lỗi, tôi đã bán nó rồi."

Không biết người bên kia nói gì, sắc mặt anh ta lập tức trở nên khó coi, cuối cùng khó khăn nói: "Tôi không đợi được nữa, tôi không muốn Tuyết Oánh ngồi tù."

Vẻ mặt của Bàng Tuyết Oánh thay đổi mạnh mẽ: "Anh đã bán cái gì?"

Nguyễn Hồng Lãng không để ý đến cô ta, chỉ nghe điện thoại, sắc mặt càng ngày càng tối sầm: "Xin lỗi Niệm Dương, Đỗ thiếu gia đã tiếp nhận mọi chuyện, giờ tôi cũng không có đường lui."

"Anh đã bán cái gì?" trong lòng Bàng Tuyết Oánh có dự cảm xấu, giọng chói tai.

Nguyễn Hồng Lãng cúp điện thoại, dừng một chút nói: "Công ty, anh không thể trơ mắt nhìn em ngồi tù."

“Sao anh có thể bán công ty, sao anh có thể bán công ty?!” Bàng Tuyết Oánh hoàn toàn suy sụp: “Đó là xuất phát điểm của anh…” Không có công ty, anh ta có thể trở thành Nguyễn Hồng Lãng nổi danh không?

Bàng Tuyết Oánh có đột nhiên ngã quỵ trên mặt đất, cô ta đã cố gắng hết sức để lên kế hoạch, tại sao cuối cùng lại rơi vào tình cảnh như vậy...

Đáng tiếc không có ai quan tâm đến suy nghĩ của cô ta nữa.

Đỗ Trạch Thần ra khỏi phòng livestream, nhìn Thẩm Ấu Dao đang đợi ở cửa, mở rộng vòng tay mỉm cười.

Thẩm Ấu Dao nhìn chị Lạc bên cạnh, phối hợp đi tới, nghiêng người ôm lấy anh, chỉ là chưa được bao lâu, cô đang do dự thì cảm giác được làn da mềm mại nóng bỏng đụng vào cổ, cô chưa ý thức được đó là gì, giọng nói khàn khàn của Đỗ Trạch Thần vang lên bên tai cô: "Tôi yêu em, Ấu Dao."

Sắc mặt Thẩm Ấu Dao trong nháy mắt đỏ bừng, có chút hoài nghi quyết định của mình, diễn xuất như này khiến cô thật sự rất khó đối đáp.

Đỗ Trạch Thần sờ lên mặt cô, cười nói với chị Lạc: "Cô ấy rất dễ ngại."

Chị Lạc cũng đã tò mò về Ấu Dao từ lâu, ở tuổi của cô ấy mà có thể ngồi ở vị trí này, ánh mắt đương nhiên rất tốt, cho dù Đỗ thiếu gia có kém cỏi đến đâu, cho dù thanh danh của Thẩm Ấu Dao có tệ đến đâu, nhưng vẫn có thể tìm thấy tài nguyên cho cô. Nhưng anh lại dùng cách này để mở đường cho cô, rõ ràng là muốn cô không có vết nhơ, vững vàng tiến về phía trước, tuyệt đối suy nghĩ rất nhiều.

Ngược lại, Thẩm Ấu Dao có lẽ cũng thực sự thích nghề này.

Cô ấy đưa tay ra: "Xin chào, Ấu Dao, rất vui được gặp cô."

Thẩm Ấu Dao lắc đầu: "Vinh hạnh."

“Sau này nhất định phải đến chương trình của tôi.” Chị Lạc nói.

Thẩm Ấu Dao rất vui vẻ: "Cảm ơn chị, đợi em có tác phẩm, nhất định sẽ tới."

Sau khi chia tay với tổ chương trình, một nhóm người rời khỏi phòng thu âm, thì thấy một người vội vàng chạy tới, vẻ mặt hoảng hốt, nước mắt lưng tròng: "Đỗ thiếu gia, xin lỗi anh, xin anh tha cho tôi được không? "

Là Triệu Hiểu Đan.

Đỗ Trạch Thần kinh ngạc: "Cô Triệu sao vậy?"

“Chương trình, chương trình của tôi.” Triệu Hiểu Đan khóc nói: “Tôi nói sai rồi, anh đừng tính toán, trả lại chương trình cho tôi, được không?”

Khi chương trình của cô ta vừa mới bắt đầu được ghi hình đột nhiên chương trình bị dừng lại, đạo diễn khéo léo nói với cô ta rằng cô ta đã đắc tội ai đó, kiểu dừng khẩn cấp này rõ ràng là vừa đắc tội, sau khi nghĩ lại, chỉ có một mình Đỗ Trạch Trần.

"Cô Triệu suy nghĩ lung tung rồi." Đỗ Trạch Thần nói: "Tôi là một kẻ vô dụng bị Đỗ thị bỏ rơi, tôi phải tự mở đường cho vợ mình, sao có thể lớn mạnh như vậy? Chương trình chọn cô chắc chắn phải suy nghĩ rồi, người ta đột nhiên không muốn cô, cô còn tưởng mình làm sai chỗ nào."

Nói xong anh nhờ người đuổi cô ta đi.

Thẩm Ấu Dao không khỏi lắc đầu khi nhìn thấy sự căm ghét trong mắt Triệu Hiểu Đan khi cô quay lại nhìn, cô ta đắc tội cô, nhưng lại xin lỗi Đỗ Trạch Thần, còn không có điểm dừng, tính tình này muốn tồn tại trong giới giải trí e là không ổn.

Trên đường trở lại bệnh viện, điện thoại của Tiếu Minh Chính vang lên, anh ấy ra hiệu cho Đỗ Trạch Thần: "Của Nguyễn Hồng Lãng."

Đỗ Trạch Thần ghi hình chương trình có chút mệt mỏi, anh xua tay nói: “Có khả năng là Đỗ Niệm Dương đang tìm thấy anh ta, cậu xem rồi trả lời đi.”

Thấy anh cau mày, Thẩm Ấu Dao hỏi: "Có chỗ nào không thoải mái à?"

Mặc dù tinh thần anh tốt, sau khi hồi phục có thể di chuyển, nhưng thể lực để ghi hình chương trình dường như lớn hơn nhiều so với bình thường.

Đỗ Trạch Trần nhìn quanh: “Eo hơi đau.”

Thẩm Ấu Dao tới gần: “Tôi ấn giúp anh, ở đâu?”

Chân của Đỗ Trạch Thần không tiện, chỉ có thể hơi nghiêng người một chút: "Là ở lưng dưới."

Thẩm Ấu Dao xoa xoa cho anh, Đỗ Trạch Thần thoải mái thở dài: “Ừ, còn bên đó.”

Thẩm Ấu Dao không nghi ngờ, cô áp sát vào eo anh, khi đến bên kia, giống như đang quấn lấy eo của Đỗ Trạch Thần.

Đỗ Trạch Thần khẽ quay đầu nhìn khuôn mặt nghiêm túc bên cạnh cô, lông mi dài, sống mũi cao thẳng thanh tú, đôi môi mỏng hơi mím lại, tất cả đều động lòng người.

Lực vừa phải từ thắt lưng truyền đến, Đỗ Trạch Thần thoải mái thở dài, giọng trầm khàn từ tính vang lên bên tai Ấu Dao, khiến cô rủ lại, cô lúc này mới phát hiện tư thế của hai người có chút mập mờ, nên thử lùi lại phía sau.

Đỗ Trạch Thần không vạch trần, chỉ nhìn gò má ửng hồng của cô, thì thầm vào tai cô: “Cảm ơn.”

Tiếu Minh Chính cúp điện thoại, quay đầu lại nhìn thấy vẻ mặt anh, rất cạn lời: “Quả nhiên là Đỗ Niệm Dương gọi Nguyễn Hồng Lãng.”

Thẩm Ấu Dao rút tay về, Đỗ Trạch Thần cảm thấy hối hận, không có hứng thú hỏi: "Cậu nói gì?"

"Nghe nói anh ta muốn thế chấp công ty cho cậu, Đỗ Niệm Dương không vui, còn nói rằng Thành thị là một công ty lớn, đã được tiến hành, nhưng sẽ mất một thời gian." Tiếu Minh Chính nói: "Sau đó tăng giá lên bảy mươi triệu nhân dân tệ, cuối cùng còn nói nếu không đợi được bảy mươi triệu có thể dự tri trước."

Đỗ Trạch Thần cười khẩy: "Cuối cùng cũng không chịu được à, tỏ ra gấp như vậy, Nguyễn Hồng Lãng cũng nên hiểu rồi chứ?"

Tiếu Minh Chính nói: "Nếu Nguyễn Hồng Lãng vẫn không hiểu rằng mình bị lừa, thì chúng ta không thể hợp tác với anh ta nữa, đồng đội ngu như lợn rất đáng sợ."

Không cần lo Nguyễn Hồng Lãng nữa, Đỗ Trạch Thần lại nhếch mép cười: "Đỗ Niệm Dương có lẽ sẽ đệ đơn kiện? Đỗ Hoằng Nghị có lẽ sắp đến thăm tôi rồi."

Tiếu Minh Chính nói: "Cậu định làm gì?"

“Đến lúc đó cậu sẽ biết.” Đỗ Trạch Thần cười vui vẻ: “Phải cho mẹ con họ biết tình hình “hoa trong gương, trăng trong nước” của họ.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.