Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn

Chương 34: Chương 34



Đỗ Trạch Thần không biết rằng Thành Nhụy cùng Đỗ Niệm Dương vì cái hạng mục thôi lại chơi đi lôi kéo thêm mấy người kém cỏi khác để cướp. Lúc này, bọn họ đang muốn đi gặp vị Nhiếp thiếu gia kiêu ngạo, ngang ngược này.

Cũng có rất nhiều người cực kỳ tò mò về lần Đỗ Trạch Thần xuất hiện đầu tiên trong giới kể từ lúc anh bị thương.

“Nghe đồn bữa nay Đỗ Trạch Thần thiếu gia cũng muốn tới đó.”

“Không phải chứ, chẳng phải đã bị tai nạn sao? Nghe nói là chân bị què rồi, sao có thể đến được? Chẳng lẽ khiêng lên?”

“Gì mà nghiêm trọng dữ vậy, chỉ là chân bị phế thôi mà, cùng lắm thì ngồi xe lăn thôi, hồi trước trong chương trình phát sóng trực tiếp, anh không để ý à?”

“Ngày nào tôi cũng lu bu bận rộn miết, làm gì có thời gian để ý đến giới giải trí đâu.” Người thanh niên mới được huấn luyện trong trong công ty đáp.

Các cô gái đều cảm thấy rất tiếc: "Thật đáng tiếc, trông đẹp trai như vậy mà lại tàn phế, rồi sau này không biết có thể đi lại bình thường được nữa không?”

“Chắc là không được đâu? Nghe nói là chủ tịch sẽ đón con riêng của anh ta trở về, nên chắc là anh ta muốn phế luôn rồi.”

Nhưng chẳng ai đáp lại hết, vì trong giới nhà giàu, thiếu gia nào cũng ăn chơi trác táng, nhưng cũng có những người có đầu óc, đặc biệt liên quan đến quyền thế, vả lại bọn họ cũng chẳng dám kết luận và bọn họ cũng không muốn bình luận nhiều về vấn đề này, bằng không họ sẽ bị mất mặt mất.

Có người đã khơi mào nhiều chủ đề về anh, trừ chuyện chân bị tật ra, thì hầu như toàn xoay quanh về chuyện hôn nhân.

“Thật không ngờ anh ấy lại kết hôn sớm như vậy, cưới một ngôi sao nổi tiếng mới có hai mấy tuổii.”

“Nhưng thật sự rất hâm mộ, chủ tịch cũng chẳng phản đối gì.”

Có người cười mà chẳng nói gì, vì sự chiều chuộng của chủ tịch là tốt hay xấu cũng rất khó nói.

“Còn nữ minh tinh đó là người rất thủ đoạn, cô ta có nhiều mánh khóe để dụ Đỗ thiếu gia phải đích thân mở đường cho cô ta. Vậy những gì mà trên chương trình đó nói đều là thật sao? Khoảng thời gian hai người qua lại trước đây đã làm tôi đau đầu.”

“Trong ngành giải trí quá lộn xộn, sao lại loạn thành vòng tròn luôn rồi.”

Mạc Duyệt bất mãn: "Còn không phải có người làm loạn à, thì người cũng có người quay phim ca hát bình thường mà.”

Thấy cô nói vậy, có người ngẫm lại rồi đáp: "Haizz, cô là người ở trong giới mà, vậy cô có biết chuyện gì đã xảy ra không? Rốt cuộc người phụ nữ đó có phải là tiểu tam hay không?”

Mạc Duyệt liền chế nhạo: "Cả đoàn làm phim cùng bắt tại trận, vậy anh nghĩ sao?”

“Không phải chứ? Cô là thật sự là tiểu tam sao? Còn Bàng Tuyết Oánh đó……”

“Cô ta cũng không sai.” Mạc Duyệt đáp: "Tôi còn chưa từng nghe nói về vụ chỗ nhà ai đi bắt gian mà có động tĩnh lớn như vậy, vừa lúc để cho tất cả mọi người trong đoàn làm phim biết, chẳng phải Đỗ Trạch Thần đã nói rằng cô ta lừa gạt anh 50 triệu sao? Nếu như tôi đoán không lầm thì chuyện này hẳn là tiền hợp tác giữa hai người thôi, chẳng qua là do Thẩm Ấu Dao tạm thời đổi ý, nên cuối cùng chỉ có Bàng Tuyết Oánh bỏ đi.”

“Gặp tôi thì tôi cũng đổi ý.” Có người nói: "Ba của Đỗ thiếu gia thiếu năm mươi triệu ư? Còn Bàng Tuyết Oánh rốt cuộc là cô ta đang nghĩ gì vậy?”

“Ủa chứ không phải nói là tình yêu đích thực sao? Phỏng chừng là vì tình yêu đích thực.” Mạc Duyệt đáp: "Dù sao thì kẻ tám lạng người nửa cân, cũng không phải là dạng tốt đẹp gì.”

“Thế giới rộng lớn như vậy, thì chuyện kỳ lạ gì cũng có thể xảy ra……”

“Nói vậy thì Thẩm Ấu Dao đó quả thật là người rất tâm cơ, lần này do Đỗ thiếu gia gặp nạn, nghe nói là cô ta trông nom cả ngày lẫn đêm, thì bây giờ cùng chịu khổ một chút thôi, nhưng với bản tính dễ động lòng của Đỗ thiếu gia, thì e là anh ta đã bị rơi vào lưới tình rồi.”

“Cho dù thế nào đi chăng nữa, thì bây giờ người ta đã thành vợ chồng thật rồi, hơn nữa tình cảm cũng rất tốt mà.”

“Cái này phải tự biết chứ, có tiền thì sao? Chồng là người bị tàn phế, nhưng lại là Đỗ Trạch Thần, vậy trừ anh ta với phu nhân ra thì còn ai coi trọng cô ta nữa?”

Trong lúc đang nói chuyện, chỉ thấy Hạ Tuấn Trì, Phàn Hiểu Phong với Kỳ Cao Nghị đi về phía cửa.

“Nhóm người đó mà đi đến đó thì chứng tỏ Đỗ thiếu gia đã tới rồi đó.”

Mọi người ai nấy cũng tò mò nhìn xung quanh, lúc này, tất cả chỉ thấy Đỗ Trạch Thần ngồi trên xe lăn, nắm tay một cô gái xinh đẹp từ cửa bước vào. Chiếc váy ngắn màu đỏ làm tôn lên những đường cong nuột nà của cô. Cộng thêm đôi chân dài thẳng tắp, dáng người chuẩn, mái tóc đen bóng được uốn thành kiểu gợn sóng, cô xõa tóc một bên bả vai. Bông tai cô đeo có chuỗi hoa quế thơm ngào ngạt, cùng với đôi mắt trong veo. Cả hai khi kết hợp lại với nhau đã tạo nên sự quyến rũ và khí chất cùng hiền huệ phối hợp cùng một chỗ.

Cô và Đỗ Trạch Thần cùng chào hỏi mấy người bạn đang chào đón hai người.

“Hèn chi có thể quyến rũ được Đỗ thiếu gia, đúng là có sự đầu tư đấy.”

“Trời ơi, sao tôi cứ cảm thấy là Đỗ Trạch Thần ngồi trên xe lăn càng đẹp trai hơn vậy……”

“Thay đổi quá nhiều, tính tình cũng thận trọng hơn rồi.”

“Thật sự là anh ta đang bị phế sao? Nhưng sao tôi cứ cảm thấy bây giờ anh ta còn đẹp trai hơn nhiều so với trước kia đấy, mà nếu anh ta bị phế thật thì thật là đáng tiếc.”

“Nhóm người Hạ Tuấn Trì bị làm sao vậy, có vẻ như họ rất tôn trọng cô ta, ủa, sao Kỳ Cao Nghị lại đi a dua nịnh cô ta rồi?”

“Đây chẳng phải là đang thu phục mấy người đó sao? Xem ra thủ đoạn cũng không đơn giản.”

Mạc Duyệt liền hừ lạnh, thôi kệ đi, dù sao thì cũng chẳng liên quan đến cô.

Lúc này, mọi người ai nấy cũng bình luận về sự thay đổi của Đỗ Trạch Thần và anh cũng nhận ra sự khác biệt này.

Vì là một nhân vật khá nổi tiếng trong giới, nên mỗi lần xuất hiện trong những trường hợp như vậy, anh vẫn là một minh tinh. Nhưng bây giờ ngoại trừ mấy người bạn tốt ra, thì những người còn lại đều thờ ơ, có vài người thì đang xem xét có nên làm quen với Đỗ Trạch Thần hay không, còn vài người khác thì muốn làm quen với anh.

“Yo, Đỗ thiếu gia tới rồi kìa.” Có người hô to một tiếng. Thấy có người kêu mình, Đỗ Trạch Thần liền đi theo hướng phát ra tiếng đó, lúc vừa đến nơi, anh chỉ thấy Ngụy Anh Tuấn cùng Đỗ Niệm Dương đi tới, còn bên cạnh bọn họ toàn là những gương mặt quen thuộc từng vây quanh mình.

Đỗ Trạch Thần ngoài ý muốn có chút buồn, bỗng nhiên anh lại hiểu lý do tại sao Thẩm Ấu Dao không thích nổi giận. Bởi vì những loại người này không xứng đáng để tức giận, thậm chí anh cũng cảm thấy mình thật may mắn. Do kể từ lúc ngồi lên xe lăn này, anh đã nhìn thấu sự đời rõ hơn.

Có vẻ như cái tên Ngụy Anh Tuấn rất thích khoe khoang, anh ta làm ra vẻ ta đây là người biết đi vậy, vừa bước đi vừa lắc lư. Khi tới trước mặt Đỗ Trạch Thần, anh ta liền liếc nhìn anh từ trên xuống: "Tinh thần Đỗ thiếu gia quả nhiên tốt ghê, tôi còn tưởng cậu sẽ không đến.”

Đáng tiếc là lúc này tâm Đỗ Trạch Thần rất bình thản, anh thả lỏng người tựa vào lưng ghế, sau đó hai tay đan chéo lại, tư thái thong dong, anh cố ý khiêu khích Ngụy Anh Tuấn: "Ngụy Anh Tuấn, hiếm khi thấy cậu đối xử tốt tôi được một lần, còn đặc biệt mời tôi nữa chứ, nên sao tôi có thể không phân được cái nào tốt cái nào xấu được? Cảm ơn cậu nhé.”

Ngụy Anh Tuấn đáp: "Vậy thì cậu phải cảm ơn tôi nhiều đấy.” Sau đó, anh ta lôi kéo thêm Đỗ Niệm Dương vào để giới thiệu: "Đây là trợ lý đắc lực của ba cậu, chắc cậu cũng biết chứ.”

Khi nói đến hai từ “trợ lý”,  anh ta gằn giọng xuống, lúc này, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào họ. Còn chuyện về đứa con ngoài giá thú của nhà họ Đỗ đã bị lan truyền rộng kể từ khi Đỗ Trạch Thần xảy ra tai nạn. Kể cả sau khi Đường lão gia qua đời, câu chuyện này vẫn còn bị truyền tiếp, vậy mà Đỗ Hoằng Nghị lại không chịu thừa nhận, ông ta luôn tỏ ra lúc nào mình cũng trong sạch. Nhưng phản ứng đầu tiên của mọi người chính là không tin.

Thế mà dạo này lại rộ lên tin đồn có tai mắt trong này, và cũng có nhiều người như nhà họ Ngụy đã xác thực mà chẳng hề do dự, cho nên chuyện này mới khó hiểu. Và lúc mặt đối mặt chính là cơ hội tốt để xác thực tin đó thật hay giả.

Với tính cách thẳng thắng của Đỗ thiếu gia, nếu muốn Đỗ Niệm Dương làm con riêng, có thể sẽ làm ông ta phải nổi trận lôi đình.

Đáng tiếc là bọn họ đều không biết rằng Đỗ thiếu gia trong lúc tuyệt vọng đã tự đứng lên được, tư tưởng đã đạt đến cảnh giới rồi. Đến con ruột mà Đỗ Hoằng Nghị cũng không thèm để vào mắt chứ huống chi con riêng?

Anh chỉ thản nhiên cười, sau đó đáp lại: "Tự nhiên quen biết thôi, hồi trước thì có chơi với nhau. Mà sao trợ lý của ba lại chạy tới đây, chẳng lẽ cảm thấy làm trợ lý của chủ tịch khó quá nên mới chạy tới đây xin làm trợ lý cho Ngụy thiếu gia à? Cũng đúng thôi, nếu mà so với chuyện làm trợ lý cho chủ tịch thì tôi thấy cậu rất thích hợp gây sự hơn đó.”

Thấy mặt anh không biểu cảm, Ngụy Anh Tuấn liền nghiến răng, lúc này, Đỗ Niệm Dương lại bị dùng làm bia đỡ đạn, vì anh ta đã không đâm được người nào rồi mà còn chịu thêm cú nhục nhã này, vì thế sắc mặt trở nên rất khó coi.

Cả đám vây xem không khỏi thầm lắc đầu, vì bộ dáng này của Đỗ thiếu gia rất khác xưa, anh không còn cố chấp, tính khí thất thường nữa, mà thay vào đó là ngày càng mị lực hơn. Còn Ngụy Anh Tuấn cùng với đứa con riêng e là không lấy lòng được rồi.

Vừa bước xuống lầu, Nhiếp Khởi Kiệt đã thấy một màn này, lúc này, trong lòng anh ta cảm thấy rất khó chịu. Do anh ta nghe người ta nói rằng Đỗ Trạch Thần từng là nhân vật số một trong giới này từ trước, không chỉ có gia thế khủng, mà còn có cả nhan sắc, thật đáng tiếc là anh ta vẫn chưa được gặp anh kể từ lúc anh bị tai nạn xe rồi thành người tàn phế, đã vậy còn bị phế truất nữa.

Cho nên khi Ngụy Anh Tuấn bảo mời người tới để gặp nhau, nên anh ta rất háo hức chờ mong, nhưng bây giờ, lúc nhìn thấy anh, quả thực khác xa so với lúc tưởng tượng, ở bên ngoài anh còn đẹp trai hơn, thần thái này không phải ai cũng có được đâu.

Ngụy Anh Tuấn còn nói rằng anh chỉ là một đứa trẻ bị bỏ rơi, chỗ dựa vững chắc đã qua đời rồi, nên chủ tịch mới càng hận, cầu cho anh ta chết đi. Vì vậy, giờ anh chỉ là một người nghèo, luôn lấy xuất thân để đối phó, lúc nào cũng phải nghe theo sự sắp đặt của người khác.

Nhiếp Khởi Kiệt vừa li.ếm môi vừa bước xuống lầu: "Vị này chính là Đỗ thiếu gia sao? Quả nhiên danh bất hư truyền, hoan nghênh hoan nghênh!”

Mọi người ai ấy cũng tự động nhường đường cho anh ta, cuối cùng cũng được nhìn thấy Nhiếp thiếu gia. Mặc dù anh ta xuất hiện chưa đầy một tháng, nhưng danh tiếng của anh ta đã nổi khắp giới giải trí rồi.

Chỉ thấy anh ta mặc một bộ vest màu hồng nhạt với những đường may sắc nét, dáng người mảnh khảnh, nhưng trông khá nam tính, đôi mắt diều hâu làm cho khuôn mặt của anh ta trở nên ác độc hơn.

Nhất là khi đánh giá người khác, sẽ khiến cho họ có cảm giác không được thoải mái, đồng thời cũng xem họ một món đồ chơi vậy.

Ánh mắt anh ta nhìn Đỗ Trạch Thần như thể đang nhìn chằm chằm con mồi nào đó, đồng thời lộ ra vẻ tham lam và hứng thú.

Đỗ Trạch Thần âm thầm nhíu mày: "Anh Nhiếp, tôi ngưỡng mộ danh tính của anh từ lâu lắm rồi.”

Nhiếp Khởi Kiệt liền cúi người xuống và vươn tay về phía anh: "Thật may mắn khi được gặp cậu.”

Lúc Đỗ Trạch Thần rút tay lại, đồng thời anh cũng cảm giác được mình đang bị nhéo một cái, vậy mà anh ta lại giỡn mặt với mình, Đỗ Trạch Thần cũng không ngờ rằng vừa mới gặp nhau, anh đã chịu nhục nhã như vậy rồi.

Đỗ Trạch Thần liền nheo mắt lại, lúc anh đang định nói gì đó, thì Thẩm Ấu Dao ở bên cạnh bỗng nhiên vươn tay, trực tiếp kéo tay đối phương ra: "Xin chào Nhiếp thiếu gia, tôi là Thẩm Ấu Dao.”

Ban đầu, Nhiếp Khởi Kiệt còn hơi bất mãn, đến khi thấy bộ dạng vui vẻ của Thẩm Ấu Dao, anh ta liền chủ động nắm tay cô hỏi han: "Có phải cô chính là Thiếu phu nhân của nhà họ Đỗ không?”  Anh ta nhìn cô từ trên xuống dưới một cách trắng trợn, sau đó nói với thái độ không nghiêm túc: "Đỗ thiếu gia thật là may mắn.”

Nói xong, anh ta vẫn lặp lại thủ đoạn cũ, nhéo tay Thẩm Ấu Dao. Vào lúc ấy, anh ta lại không ngờ rằng đối phương rất khỏe, nên mới mất cảnh giác với cô, kết quả là anh ta không nhịn được mà kêu lên thành tiếng, theo bản năng, anh ta vội rút tay ra thì không ngờ bản thân lại bị “gậy ông đập lưng ông”.

Mặt Thẩm Ấu Dao vẫn không chút biểu cảm, cô càng nhéo mạnh hơn: "Không dám.”

Cuối cùng, Nhiếp Khởi Kiệt vì không muốn bản thân bị bẽ mặt trước mặt người khác, anh ta chỉ có thể nhịn đau, lúc này, mặt anh ta đỏ lên. Thấy có gì đó không đúng, Ngụy Anh Tuấn định bước đến thì chỉ thấy Đỗ Trạch Thần đang cầm cổ tay Thẩm Ấu Dao, lúc này cô mới chịu buông bàn tay anh ta.

Đỗ Trạch Thần liền lấy ra một chiếc khăn tay, anh vừa lau tay cho Thẩm Ấu Dao vừa mỉm cười đáp lại anh ta: "Tôi cũng phải thừa nhận là mình thật may mắn, ông ngoại tôi thường xuyên nói rằng ông trời sẽ luôn giúp đỡ những người thiện lương, nên nếu anh mà hâm mộ tôi, thì anh hãy làm thêm nhiều việc tốt nhé.”

Chuyện Nhiếp Khởi Kiệt làm gần đây trong giới đều bị lan truyền khắp nơi, nên ý của Đỗ Trạch Thần rõ ràng là mắng người khác rồi.

Tất cả mọi người đều cho rằng Nhiếp Khởi Kiệt sẽ nổi giận, nhưng không ngờ anh ta còn vui vẻ đáp: “Đỗ thiếu gia nói phải, tôi nhất định phải học hành đàng hoàng, sau này có chuyện gì hay thì tôi sẽ mời hai người nha, thật là vinh dự.”

Nhưng Đỗ Trạch Thần lại chẳng có cảm giác chiếm thế thượng phong, vì trong ánh mắt của đối phương có thứ gì đó khiến người ta ớn lạnh và cũng khiến anh sinh lòng cảnh giác.

Đợi đến khi anh ta rời đi rồi, Hạ Tuấn Trì liền chạy đến: “Người này tốt nhất vẫn nên cách xa một chút, tôi thấy trong lòng anh ta có chút méo mó, có cách nghĩ khác với người thường đấy.”

“Thì nhìn thấy những gì mà anh ta làm là đã biết không được bình thường rồi.” Kỳ Cao Nghị cũng nhíu mày.

“Mấy người có cảm thấy mấy người đang đối xử với Trạch Thần quá tùy tiện rồi hay không?” Phàn Hiểu Phong hỏi, Vì anh ấy cảm thấy mọi người nên đối xử tốt với nhau, cũng như cách anh ấy đối xử với người bình thường hay các minh tinh mà anh ấy chơi cùng, mặc dù anh không nói ra, nhưng trong lòng mọi người đã rõ.

Hạ Tuấn Trì bèn nhíu mày: “Anh ta luôn hỗn với Ngụy Anh Tuấn, sau này lại thêm Đỗ Niệm Dương, e là anh ta đã hiểu sai tình hình của Trạch Thần rồi. Thực ra thì chúng ta không sợ người thông minh, mà chỉ sợ cái loại này, không biết cái gì cũng bày đặt sủa.”

Người thông minh làm chuyện xấu ít nhất cũng có chừng mực, mà loại chuyện lưu manh này đã nằm trong ý đồ của anh ta rồi, chỉ là không thấy rõ được cục diện thôi, mà cho dù cuối cùng vẫn có thể trừng trị được anh ta, thì cái mất sẽ chiếm nhiều hơn.

“Ấu Dao, mặc dù cô rất khỏe, nhưng vẫn nên cẩn thận một chút.” Hạ Tuấn Trì dặn dò: "Cô vẫn nên mang theo chút gì đó để tự vệ nhé.”

Đỗ Trạch Thần nhìn chằm chằm bóng lưng Nhiếp Khởi Kiệt, anh cảm thấy thật khó hiểu, thái độ vừa rồi của anh ta đối với Thẩm Ấu Dao anh vẫn không quên được, nên thù này mà không báo thì anh sẽ không làm Đỗ Trạch Thần nữa!

《Xuyên thành vợ sau của thiếu gia hào môn.- Calantha》 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.