Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn

Chương 35: Chương 35



Mục đích của anh đến đây là để nghe ngóng về Nhiếp Khởi Kiệt, giờ đây không chỉ gặp được mặt mà còn thuận lợi trả được thù, nhiệm vụ đã hoàn thành, giờ chỉ cần đợi Nhiếp Khởi Kiệt chia xong bánh ngọt là rời đi.

Nào ngờ Nhiếp Khởi Kiệt nhớ ăn mà không nhớ đánh, lúc chia bánh xong đi khiêu vũ còn trêu chọc bọn họ nữa.

“Thẩm quý cô, có vinh dự được mời quý cô nhảy một điệu không?”

Thẩm Ấu Dao nhìn người đàn ông đang nở nụ cười trước mặt, trong lòng hơi sợ hãi, tâm lí người này chắc chắn không được bình thường.

“Xin lỗi, tôi không biết nhảy.”

Phàm là người có một chút học thức thì sẽ hiểu đây là một câu từ chối khéo, nhưng Nhiếp Khởi Kiệt làm như nghe không hiểu vậy: “Không biết nhảy thì tôi có thể dạy cô mà, lẽ nào sợ Đỗ thiếu gia ghen sao? Vậy chẳng phải cả đời này cô cũng không biết nhảy sao?” nói đến đây liền nhìn sang Đỗ Trạch Thần: “Tôi nói Đỗ thiếu gia à, đừng có nhỏ mọn như vậy mà.”

Đỗ Trạch Thần đang định bỏ hết sự có học của mình trở mặt ngay tại chỗ thì Thành Nhụy thình lình xuất hiện lên tiếng: “Nhiếp thiếu gia, nhảy với tôi trước một điệu đi, tôi đợi anh mãi đấy.”

Nhiếp Khởi Kiệt khựng lại một hồi rồi cũng cười đáp: “Được thôi.” Vừa nói anh ta vừa ra hiệu mời Thành Nhụy, có thể thấy anh ta cũng biết cách giữ thể diện hơn so với những con cháu hào môn khác ở đây, người duy nhất coi trọng Đỗ Trạch Thần, lúc dắt Thành Nhụy đi còn quay đầu lại nháy mắt với Thẩm Ấu Dao một cái: “Chút nữa nhất định phải đồng ý nhảy đấy nhé.”

Thẩm Ấu Dao kiềm bờ vai của Đỗ Trạch Thần lại: “Lát nữa em có thể giáo huấn anh ta một trận không?”

Đỗ Trạch Thần lại hận bản thân mình bất lực: “Nếu có thể, anh muốn tự tay giáo huấn anh ta.”

“Lần này để em thay anh giáo huấn anh ta một trận vậy.” Thẩm Ấu Dao, hành động mạo phạm của anh ta hôm nay khiến cô cảm thấy giáo huấn một trận cũng không hả giận.

Có điều ý tưởng của họ không được tiến hành, không biết Thành Nhụy đã nói gì với Nhiếp Khởi Kiệt mà hai người khiêu vũ xong liền lên lầu với Đỗ Niệm Dương rồi.

Dù sao đây cũng là địa bàn của Nhiếp gia, bọn họ cũng không quen thuộc nơi này lắm nên chuyện báo thù chỉ có thể tạm thời hoãn lại.

Kế hoạch thay đổi, Đỗ Trạch Thần cũng không định lãng phí thời gian ở đây, chuẩn bị trực tiếp ra về, còn về chào hỏi? Dù sao hận cũng đã kết rồi, tất nhiên cũng không cần nể nang mặt mũi gì nữa cả.

Xe đậu ở bãi đỗ bên ngoài, Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao vừa đi đến cửa thì Thành Nhụy đã đuổi đến: “Đỗ thiếu gia.”

Đỗ Trạch Thần quay đầu, Thành Nhụy thành khẩn nói: “Tôi nghĩ chúng ta có thể ngồi lại nói chuyện một chút.”

Đáng tiếc thay, Đỗ Trạch Thần không muốn nể mặt cô ta, kể từ lúc cô ta không chút chần chừ phớt lờ lão Đường mà chọn Đỗ Niệm Dương anh đã quyết không muốn có chút giao tình nào với nhà họ Thành cả: “Không cần đâu, tạm biệt.”

Thành Nhụy nhìn theo bóng lưng của anh, nghĩ tới những gì nghe được từ cuộc thương lượng của Ngụy Anh Tuấn và Nhiếp Khởi Kiệt thì muốn nói lại thôi, cuối cùng ánh mắt cũng bình tĩnh trở lại, nếu anh đã không biết điều thì cô ta hà tất phải quan tâm chuyện không đâu? Dù sao anh bị hủy hoại thì người được lợi cũng là cô ta mà.

Sau khi trở về từ tiệc sinh nhật của Nhiếp Khởi Kiệt, Thẩm Ấu Dao và Đỗ Trạch Thần bận rộn không thôi.

Thẩm Ấu Dao đã quyết định vào đoàn phim, ngày nào cũng tốn không ít thời gian vào việc nghiên cứu kịch bản, Đỗ Trạch Thần cũng không ở nhà nhiều như trước nữa, buổi sáng sẽ đi luyện tập hồi phục, buổi chiều hoặc lại đi thăm bạn bè, hoặc là đi đến Lãng Tuệ, còn nhờ chú Bạch tìm một người quản lý chuyên nghiệp hiểu về việc kinh doanh của Đường thị.

Sự việc hôm đó ảnh hưởng đến anh không nhỏ, mãi đến giờ anh mới hiểu được lời Đường lão tiên sinh nói với mình, muốn tùy tâm sở dục thì phải tự mình đứng lên mới được.

*Tùy tâm sở dục: tùy ý, muốn làm gì thì làm.

Nếu chỉ dựa vào gia thế và sự giúp đỡ của kẻ khác, thì một khi ngã xuống chỉ nhận được ánh mắt ghẻ lạnh từ người đời, mà chịu đựng nỗi nhục này không chỉ có bản thân anh, mà còn có người anh yêu, người thân của anh, để bảo vệ họ, thứ anh cần không chỉ có Đường thị mà bản thân anh cũng phải trở nên mạnh mẽ hơn.

Phải mạnh mẽ đến mức không ai dám trêu vào anh!

Những ngày bận rộn trôi đi thấm thoát, mới đó đã đến ngày Thẩm Ấu Dao phải gia nhập đoàn phim rồi, Đỗ Trạch Thần tập hồi phục cả ngày cũng xong rồi, liền về nhà giúp cô thu dọn đồ đạc.

“Mấy ngày nay thời tiết trở lạnh rồi, mang nhiều đồ dày một chút, chú Bạch có mang trà gừng qua, nhớ mang theo đấy, nếu lỡ có quay cảnh mùa hè hay rơi xuống nước thì nhớ uống đó, Tiểu Mầm nhớ pha kịp thời cho cô ấy đấy.”

“Kiểu Noãn, à đúng rồi, còn có đèn pin nữa.” Đỗ Trạch Thần đi vào thư phòng lục ra một cái đèn pin nhỏ nhỏ: “Cái này be bé, dễ mang theo, điều kiện bên tổ sản xuất không được tốt, em chú ý một chút. Tiểu Mầm nhớ là phải sạc pin cho đèn đúng giờ đấy.”

Tiểu Mầm vội vàng gật đầu rồi ghi lại.

Cô ấy là trợ lý mới của Chu Ngạn Lâm tìm cho Thẩm Ấu Dao, hơn 20 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, khuôn mặt baby, trông rất là có sức sống thanh xuân, hôm nay là ngày đầu tiên đi làm.

Lúc ứng tuyển nghe anh Chu nói tính tình Thẩm Ấu Dao rất tốt, nhưng vẫn cảnh cáo cô ấy không được xem thường vì chồng Thẩm Ấu Dao là Đỗ Trạch Thần tính khí không tốt lắm, nếu phát hiện vợ mình bị lơ là thì cô ấy chuẩn bị cuốn gói đi là vừa.

Vốn nghĩ đây chỉ là khoa trương lên thôi, hôm nay được dịp gặp quả nhiên danh bất hư truyền, cô cũng là người hâm mộ Đỗ thiếu gia, thật khó để tưởng tượng một người kiêu ngạo chuyện gì cũng khiến người khác phải nhẫn nhịn nhường nhúng như Đỗ thiếu gia khi đối xử với vợ lại lèm bèm y như các mẹ các bà như vậy, nói một câu vô cùng yêu thương cũng không ngoa.

Mấy miếng cẩu lương vụn vặt này khiến cô ấy không thể cưỡng lại được, chỉ có thể ngoan ngoãn mà đớp thôi.

“Một cái vali nhỏ quá, chuẩn bị thêm cái nữa đi, anh Chu này cũng keo kiệt quá đi chứ, sao chỉ thuê có một trợ lý vậy.” Đỗ Trạch Thần phàn nàn.

Thẩm Ấu Dao phì cười: “Giờ một trợ lý là đủ rồi, diễn viên chính Mạc Duyệt mới cần hai người, bản thân em vốn đã khơi mào chỉ trích rồi, khiêm tốn một chút vẫn hơn.”

Đỗ Trạch Thần thở dài: “Cũng tại anh chuốc phiền phức cho em.” Nói xong lại quay qua dặn dò Tiểu Mầm: “Nếu lỡ bị bắt nạt thì lập tức nhắn tin cho tôi biết không? Là kiểu cô cảm thấy bị bắt nạt ấy, chứ không phải cô ấy cảm thấy.”

Thẩm Ấu Dao bất lực: “Ai mà bắt nạt được em chứ?”

“Không phải em nói Mạc Duyệt có ý kiến với em sao?”

Chu Ngạn Lâm cũng nhắc chuyện này với anh rồi, Thẩm Ấu Dao cũng không có ý muốn giấu, còn bàn bạc với anh nên ứng phó thế nào, Đỗ Trạch Thần lại thêm một lần tự trách vì sự buông thả trước kia của mình mà gây thêm một đống tai họa tiềm tàng cho Thẩm Ấu Dao.

Thẩm Ấu Dao thấy bộ dáng đó của anh thì cười nói: “Không phải anh cũng nói con người cô ấy  hơi nóng nảy, thẳng tính nhưng tính tình cũng không xấu sao? Em lo đóng phim của em, không chọc vào cô ấy là được rồi.”

Đỗ Trạch Thần thừa dịp dạy dỗ Tiểu Mầm: “Thấy chưa, nhiều lúc cô ấy không cảm thấy bị ức hiếp, về điểm này cô phải xem xét cho cô ấy đấy.”

Tiểu Mầm thật muốn để cho bọn anti-fan nói hai người họ đang diễn kịch thấy, rốt cuộc đây có được gọi là tình yêu không!

Cuối cùng Đỗ Trạch Thần đã xếp cho Thẩm Ấu Dao hai cái vali lớn, Tiểu Mầm là trợ lí, trước đây đội trang điểm độc quyền Nike của Đỗ Trạch Thần cũng được Thẩm Ấu Dao dùng qua rồi.

Đỗ Trạch Thần cơ hồ như không hề muốn đưa cô ra xe bảo mẫu, Thẩm Ấu Dao cũng bị anh ảnh hưởng, đột nhiên cũng cảm thấy không muốn xa nhà, có điều trong khoảng thời gian mười ngày ngắn ngủi, vậy mà cô đã vô tình xem nơi đây là nhà, là chốn về.

“Mấy hôm nữa rảnh anh sẽ đến tham ban.” Đỗ Trạch Thần nói: "Tuyệt đối đừng để bản thân chịu oan ức đấy, nếu Mạc Duyệt gây khó dễ, Tiểu Mầm cô cứ việc trả đũa, hậu quả tôi chịu.”

*Tham ban: đến đoàn phim thăm diễn viên.

Sao không để Thẩm Ấu Dao trực tiếp đánh trả?

Tiểu Mầm không kịp trở tay bị giao cho nhiệm vụ có độ khó cao như vậy nhất thời ngơ cả người, Thẩm Ấu Dao thấy vậy bật cười, nói với Đỗ Trạch Thần: “Nếu Tiểu Mầm đánh trả thật, người ta lại phải đổi bản biểu mắng em thành quỷ trà xanh rồi, anh muốn hại em à?”

Đỗ Trạch Thần nghẹn ngào, thở dài nói: “Thôi vậy, vậy đợi tôi đích thân đánh trả đi, đợi tôi khỏe lại, hai chúng ta cùng nhau đóng phim, tôi phải đích thân trông chừng em thì mới an tâm.”

Thẩm Ấu Dao tưởng tượng một hồi, quả thật rất đáng mong đợi, trêu chọc: “Vậy thì anh phải mau khỏe lại, chúng ta cùng nhau đóng phim, lần này chắc anh quay được ‘Sở Minh Hoàng’ rồi.

Đỗ Trạch Thần lập tức đưa ra quyết định: “Để Chu Ngạn Lâm tìm vị đạo diễn đó.”

Bộ dáng lo lắng của Đỗ Trạch Thần khiến Tiểu Mầm sợ vào tổ sản xuất, trên đường đi không nhịn được mà hỏi Thẩm Ấu Dao: “Chị Dao, sao Mạc Duyệt lại nhắm vào chị?”

Thẩm Ấu Dao không biết nên giải thích thế nào, chỉ có thể nói một cách đơn giản: “Chắc vì chuyện tôi là người thứ ba chen chân vào, chuyện này khó nói lắm, chúng ta trừ lúc đóng phim ra, tránh xa cô ấy là được rồi, cô ấy cũng không phải người thích ỷ mạnh hiếp yếu, cùng lắm là khinh thường tôi, phớt lờ tôi thôi.”

Cô nghĩ bản thân đã chuẩn bị tốt rồi, kết quả dường như vả thẳng vào mặt cô.

Hai người đi một mạch đến tổ làm phim, đụng mặt Mạc Duyệt, đối phương vậy mà đã chế giễu ngay một câu: “Đỗ thiếu phu nhân quả nhiên lắm thủ đoạn.”

Lời trêu chọc đó Thẩm Ấu Dao không hiểu nỗi, thủ đoạn của cô giờ được công nhận rồi.

Đến khi gặp Triệu Hiểu Đan thắc mắc của cô mới được giải quyết: “Đỗ thiếu phu nhân quả nhiên lợi hại a, đi rêu rao cái gì mà dựa vào thực lực, cuối cùng không phải đã ép Tống Dĩ Sam đi đó sao.”

Tống Dĩ Sam là nữ diễn viên thử vai cùng với Mạc Duyệt hôm đó, vậy vai cô ta thử cũng là vai nữ phụ ba sao?

Cái này đúng là nằm không cũng trúng đạn, hôm đó cô chắc chắn rằng đạo diễn chọn cô vì diễn xuất, tuyệt đối không phải vì nguyên nhân nào khác, không biết Tống Dĩ Sam nói thế nào với Mạc Duyệt để sinh ra hiểu lầm như vậy.

Thẩm Ấu Dao hơi bất lực, bọn họ không thân, cũng không tiện đi giải thích, không khéo lại giống như đang tỏ ra chột dạ.

Một khi con người đã nảy sinh thành kiến thì dù làm gì cũng thành sai.

Nhưng so với việc này thì việc Triệu Hiểu Đan diễn vai nữ phụ hai càng khiến người ta ngạc nhiên hơn, hôm thử vai thấy cô ta uể oải không có chút tinh thần như vậy, cứ ngỡ không thành công, không ngờ vậy mà đạt được vai nữ phụ hai.

Thẩm Ấu Dao từng thấy được diễn xuất của Triệu Hiểu Đan, lúc đó trong ekip ‘Cách Đấu’ nhìn có vẻ rất thuận lợi, nhưng đó là vì vai diễn của cô ta tương đối đơn giản, lại được ảnh đế dẫn dắt nên mới qua dễ dàng.

Nhưng dù sao cô ta cũng không phải xuất thân từ chính quy, khả năng biểu đạt tình cảm còn thiếu sót, vậy nên cuối cùng đạo diễn Hồ vẫn không chọn cô ta.

Cấp bậc của nữ phụ hai trong ‘Hạ Diên Truyện’ cần phải phong phú, cô ta là công chúa đóng giả bị bỏ rơi, sau khi Hạ Diên quay về thì xảy ra hàng loạt các tình tiết tranh đấu và chuyển biến vô cùng phức tạp, dựa vào khả năng diễn xuất của Triệu Hiểu Đan...

Nhưng mà Thẩm Ấu Dao cũng chỉ kinh ngạc trong phút chốc thôi, bất luận cô ta có người đỡ bợ hay cũng không trừ khả năng hai tháng này cô ta đột nhiên thông suốt, nói không chừng kỹ năng thay đổi vượt bậc cũng nên. Nếu đạo diễn đã cân nhắc rồi thì cũng không liên quan gì đến cô.

Sau lễ khai máy, đoàn làm phim chính thức bắt đầu quay, vì là lần đầu theo đoàn phim từ đầu đến cuối, lại thêm một vai diễn không hề nhẹ nhàng, Thẩm Ấu Dao dù gì cũng có hơi phấn khích, bất luận có diễn hay không đều sẽ ngồi ở phim trường quan sát.

Có điều tính cách cô vốn trầm lặng, lại thêm thái độ bất mãn của Mạc Duyệt đối với cô nên cô không thể hòa nhập vào đoàn phim tốt lắm, Tiểu Mầm cũng coi như hiểu được tại sao Đỗ Trạch Thần lại lo lắng cho Ấu Dao như vậy.

May thay, Thẩm Ấu Dao không cảm nhận được gì, cô đã quen với việc sống trong cô độc, cái loại gọi là tẩy chay này không hề gây chút tổn thương hay ảnh hưởng gì đến cô, trái lại Tiểu Mầm lại bị chọc tức không nhẹ, thật sự hiểu được tính khí của Thẩm Ấu Dao qua lời kể của Chu Ngạn Lâm rốt cuộc tốt đến mức nào.

Ngay khi Tiểu Mầm nghĩ bản thân sẽ phải nhịn cục tức này cho đến lúc đóng máy thì Thẩm Ấu Dao đã nổi giận.

Hôm đó Mạc Duyệt lại châm chọc Thẩm Ấu Dao một câu, cô vẫn không nói tiếng nào bày ra bộ dáng cúi đầu nhẫn nhục, Mạc Duyệt thấy mất hứng nên cũng bỏ đi, thực tế chiêu ‘không hé nửa lời’ của Thẩm Ấu Dao cũng rất hiệu quả, ít nhất giờ Mạc Duyệt cũng ngày càng ít châm chọc cô rồi.

Đối phó với Mạc Duyệt tuy có hiệu quả nhưng cũng làm người khác nghĩ cô là người dễ bắt nạt, mấy ngày nay, Tiểu Mầm vậy mà ba bữa liền không nhận được hộp cơm nào.

Ngày đầu thì nói là thiếu sót, Thẩm Ấu Dao đã cho Tiểu Mầm đi mua cơm, nhưng đến bữa trưa ngày thứ hai lại đến báo không nhận được cơm với bọn họ thì Thẩm Ấu Dao đã chắc chắn rằng đây là bọn họ cố ý.

Điều này đi quá giới hạn của cô rồi, Thẩm Ấu Dao trực tiếp đứng dậy đi tìm bộ phận phụ trách phát cơm.

Sự tức giận của Thẩm Ấu Dao cũng rất đặc sắc, người không hiểu cô sẽ không biết cô đang tức giận đâu: “Đến cả hai bữa ăn cũng tính không được, có phải hơi quá đáng rồi không?”

Người phụ trách phát cơm là một cậu thanh niên trên dưới hai mươi tuổi, có vẻ là người mới bước vào đời, những cái khác chưa học được, chỉ học được cách ngẩn cao đầu bước đi, khi bị Thẩm Ấu Dao chất vấn cũng không sợ, chỉ mỉm cười rồi xin lỗi: “Cô Thẩm, thật xin lỗi, kinh phí đoàn làm phim có hạn, tôi cũng chỉ làm theo, lúc phát nhiều người nhiều tay nói không chừng có người nhận nhiều hơn rồi.”

Triệu Hiểu Đan nghe động tĩnh chạy đến giải vây: “Đây là lần đầu tiên Tiểu Lý phụ trách phát cơm, để cô ta chạy đi mua cơm là được rồi.”

Tiểu Lý nhìn thấy Triệu Hiểu Đan liền chào hỏi, quan hệ của hai người tất nhiên cũng không tồi.

Thẩm Ấu Dao nhàn nhạt nhìn cô ta một cái: “Trợ lý của tôi có công việc riêng của cô ấy, không phải để chạy đi mua cơm ba bữa, cậu ấy là người mới đến chân tay lúng túng, vậy trong đoàn phim còn ai chưa nhận được cơm không?”

Ngoài cô ra quả nhiên không còn ai, Thẩm Ấu Dao nhìn chằm chằm vào người phụ trách, tên đó vẫn bày ra dáng vẻ cô làm gì được tôi nào, còn ủy khuất nói: “Cô Thẩm, tôi biết cô có người chống lưng, nhưng cô ức hiếp người khác như vậy là sao?

Thẩm Ấu Dao tức đến bật cười: “Tôi ức hiếp người khác?” Cô quay người đi tìm Quý Minh Thành.

Cô không thích gây sự nhưng không có nghĩa là cô sợ phiền phức, nhân lúc còn trong môi trường có năng lực, cô vẫn muốn bản thân có được môi trường tốt hơn.

Thẩm Ấu Dao nổi giận như vậy nhưng lại không phát ra một tiếng bíp bíp mỹ miều nào, miễn là người gây sự nhận hậu quả là được.

Còn chưa tới bữa tối, người luôn được gọi là Tiểu Lý kia đã bị sa thải rồi. Tiểu Lý nhận được thông báo thì hối hận không thôi, liền vội chạy đến cầu xin, nhưng mà Thẩm Ấu Dao vẫn im lặng không nói gì như trước, giống y như lúc bị Mạc Duyệt gây chuyện, không mảy may chút sóng nào.

Lúc này mọi người mới ý thức được, đâu có dễ bị bắt nạt, thậm chí còn không nhẫn nhịn bằng lúc đối mặt với Mạc Duyệt, người ta chỉ là không thích nói chuyện, chỉ là chả buồn tính toán so đo mà thôi.

“Cô Thẩm, cô đi hơi xa rồi đó...”Triệu Hiểu Đan bày ra một mặt cẩn thận dè dặt cầu xin.

Thẩm Ấu Dao nhàn nhạt liếc trợ lý cô ta đang cầm điện thoại quay cách đó không xa một cái, không nói câu nào, tiếp tục cúi đầu xem kịch bản.

Triệu Hiểu Đan còn định nói gì nữa, Thẩm Ấu Dao nhìn chằm chằm cô ta, Triệu Hiểu Đan nhớ ra lúc trước cô mất chương trình tạp kỹ Đại Hỏa kia.

Cuối cùng cũng không dám khiêu khích nữa, lần trước Ngụy Anh Tuấn còn nói không sợ Đỗ Trạch Thần nữa, nhưng cuối cùng tiết mục của cô vẫn bị đối phương bỏ qua một cách dễ dàng, còn Ngụy Anh Tuấn ngoài việc tức giận mắng mỏ Đỗ Trạch Thần rồi tìm cách khác trở lại sân ra thì cũng không cho cô một lời giải thích nào.

Kịch bản này cô phải trả cái giá rất đắt mới có được, cô không dám mạo hiểm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.