Nghe ý tứ của Đường Huyên, dường như Đỗ Hoằng Nghị cũng muốn đưa bà và Niệm Dương đi chỗ khác? Mà hiện tại trông ông cũng như muốn đuổi bọn họ đi vậy.
Có thể nào là Đỗ Hoằng Nghị đang lừa gạt bà không? Rốt cuộc là ông đang lừa gạt bà hay vẫn đang lừa gạt Đường Huyên?
Một loạt chuyện đả kích xảy ra hôm nay cộng với việc ông ở cùng Đường Huyên đều quá trùng hợp, Dương Hiểu Viện lại không có cách nào ngoài tin tưởng Đỗ Hoằng Nghị. Ông có thể lừa gạt Đường Huyên ba mươi năm, vậy có khi nào cũng đã lừa gạt bà ba mươi năm hay không?
Đỗ Hoằng Nghị không biết Dương Hiểu Viện có ý nghi ngờ mình, ông chỉ chăm chăm để ý đến Đường Huyên, vậy nên mới lập tức làm nảy sinh nghi ngờ.
Lại thấy bà ta cứ nghi hoặc nhìn mình mãi: “Tôi nói sai gì à?”, ánh mắt ông đều luôn vô tư thẳng thắn.
“Nói không sai.” Đỗ Hoằng Nghị cười cười, nói với Dương Hiểu Viện: “Không cần lo lắng chuyện công việc, tôi sẽ sắp xếp ổn thỏa. Cứ nghỉ ngơi cho tốt một thời gian, công ty vẫn chờ hai người quay lại.”
“Đúng vậy, nếu trên mạng đều biết chuyện của cậu ấy, không bằng cứ ra nước ngoài,” Đường Huyên nói: “Đường gia có một trang viên ở Canada, khí hậu và phong cảnh đều không tệ, hai người có thể đến đó. Đừng từ chối, cứ xem như tôi chuộc lỗi với bà.”
Dương Hiểu Viện trừng mắt, hoàn toàn không tìm ra lí do từ chối, mà thân thể và tinh thần Đỗ Niệm Dương đều bị ảnh hưởng, chưa kể đột nhiên lại nhận được cảnh cáo còn ép buộc, chỉ cảm thấy bao toan tính đều đổ sông đổ bể……
Đỗ Trạch Thần quay đầu nhìn mẹ con Dương Hiểu Viện, nhìn ánh mắt căm thù của bọn họ mà gợi lên một nét cười chế giễu. Lúc trước anh gặp tai nạn giao thông hoàn cảnh cũng dữ dội như vầy, bất quá chỉ có hai tháng, nay vị trí của bọn họ đều đã đổi lại, có thể thấy được làm người không được làm chuyện xấu, nếu không sẽ gặp báo ứng.
Cùng lắm thì…… Đỗ Trạch Thần nhìn bộ dạng của Dương Hiểu Viện như muốn ăn tươi nuốt sống mình, nghĩ đến loại người này vì lợi ích mà dám bán đứng cả nhân phẩm, hẳn là sẽ không hiểu được đạo lí này.
Từ phòng bệnh của Đỗ Niệm Dương đi ra, lúc nào Đỗ Hoằng Nghị cũng đặc biệt săn sóc Đường Huyên, thậm chí khi ra khỏi bệnh viện còn chủ động nhắc đến Đỗ Niệm Dương: “Tôi sợ Ngụy gia quỷ quyệt, biết Niệm Dương là trợ lí của tôi, thư kí Dương được tôi coi trọng, nên lấy danh dự của Tiểu Thần ra gây chuyện, châm ngòi mối quan hệ của chúng ta, thừa cơ tôi lúc này bận bịu để gây phiền toái.”
Đường Huyên đồng tình nói: “Cũng là do ông Ngụy càng lớn tuổi càng hồ đồ, không nhờ trước đây ông làm chủ tịch thì Anh Hoàng có thể phát triển tốt vậy sao? Rõ ràng là lợi dụng người ta, lúc cần xin lỗi thì lại không thấy mặt đâu.”
“Thôi, ông đi nhanh đi, để Tiểu Thần đi cùng tôi là được. Đã làm chậm trễ thời gian ban ngày của ông rồi.” Đến đây, bà lại nói: “Đúng rồi, gần đây công việc của ông rất bận rộn, tôi cũng không thể giúp đỡ ông nhiều, vậy nên chuyện của mẹ con thư kí Dương cứ giao cho tôi đi, tôi sẽ chăm sóc họ thật tốt.”
“Không……” Đỗ Hoằng Nghị vừa định tìm cớ chối từ thì liền nghe Đường Huyên nói với Đỗ Trạch Thần: “Tiểu Thần, mẹ thấy gần đây tâm trạng con rất tốt, tiện thể có muốn sửa đổi một chút chuyện di chúc không?”
Đỗ Trạch Thần liền mắt nhìn Đỗ Hoằng Nghị một cái, nhíu mày nói: “Sao bỗng nhiên mẹ lại nhắc đến chuyện này?”
“Lúc trước là mẹ lo lắng cho con nên mới thuận theo ý muốn của con,” Đường Huyên nói: "Hôm qua nghe ba của con nói đến một chút, mẹ thấy chuyện này để ầm ĩ cũng không tốt. Hiện giờ con cũng có sự nghiệp của chính mình, còn có Ấu Dao, sau này còn có con cái, thân thể mẹ lại hay ốm đau, tóm lại phải để lại cho con trai một chút tài sản chứ.”
“Mẹ, mẹ nói bậy gì đó?” Đỗ Trạch Thần khó chịu nói.
Đỗ Hoằng Nghị cũng không tán thành: “Huyên Huyên, đừng nói chuyện lung tung.”
Đường Huyên cười cười: “Rồi, là mẹ sai rồi, nhưng mẹ thực sự nghiêm túc về chuyện di chúc, hôm nào chúng ta cùng nhau sửa chút đi. Nếu muốn làm từ thiện thì thành lập một quỹ là được, con thấy sao?”
Đỗ Trạch Thần nhíu mày nhìn về phía Đỗ Hoằng Nghị, anh thật không vui trước hành động của mẹ.
Đường Huyên thấy thái độ của anh thì cười nói: “Con nhìn ba con làm gì? Đúng rồi, lão Đỗ, khi nãy ông muốn nói gì à?”
Sự nghi ngờ của Đỗ Hoằng Nghị mới đó đã tan, nếu Đường Huyên thật sự biết chuyện về Dương Hiểu Viện, nhất định sẽ không đề nghị chỉnh sửa lại di chúc, hơn nữa…… Ông nhìn thái độ của Đỗ Trạch Thần, nhận ra đây chính là cơ hội lấy được lòng tin của hai mẹ con, lập tức cười nói: “Không có gì, chuyện phiền phức của thư kí Dương bà cứ sắp xếp đi, tôi chỉ muốn nhắc bà đừng quá lao tâm, để Tiểu Thần bên cạnh giúp đỡ bà cũng tốt. Bây giờ tính tình nó trầm ổn lại không ít rồi, nên từ từ học xử lí tình huống một chút.”
Ông nói xong, quả nhiên liền thấy sắc mặt của Đỗ Trạch Thần tốt lên rất nhiều, trong lòng mãi lo tính xem làm sao thuyết phục mẹ con Dương Hiểu Viện, nhưng thật ra di chúc của bố vợ đã được công bố từ trước. Mẹ con Dương Hiểu Viện rời đi một khoảng thời gian lại càng an toàn. Hơn nữa chuyện tiệc tùng ở biệt thự đã quá ồn ào, Đỗ Niệm Dương ra nước ngoài tĩnh dưỡng một chút cũng tốt.
Đỗ Hoằng Nghị đưa hai mẹ con về Đường gia cũ xong liền đi vôi, Đỗ trạch Thần cẩn thận quan sát biểu hiện của Đường Huyên.
Đường Huyên có chút mệt mỏi ngồi trên sô pha, nhìn bộ dáng buồn buồn của Đỗ Trạch Thần mà cười. Bà dang hai tay nói: “Lại đây, lại đây với mẹ nào.”
Đường Huyên nhìn ánh mắt anh dần chuyển từ nỗi buồn sang sang vui mừng và kiên định, đợi anh đến trước mặt, bà duỗi tay ôm lấy con: “Có phải hôm nay mẹ cư xử không được tao nhã không?”
Trong lòng Đỗ Trạch Thần càng thêm chắc chắn: “Mẹ, mẹ cố ý đi bệnh viện sao?”
Đường Huyên đỡ anh ngồi bên cạnh, cười nói: “Đúng vậy, đi để cho Tiểu Thần của chúng ta báo thù.”
“Mẹ.” Đỗ Trạch Thần lo lắng: "Từ khi nào mà mẹ……”
Bà ôm lấy con nức nở nói: “Thật xin lỗi con, mẹ không bảo vệ tốt cho con, khiến con chịu khổ……”
Đỗ Trạch Thần vươn tay ôm bà: “Mẹ, mẹ đừng buồn nữa, mẹ còn có con. Con đã lớn rồi, nhất định sẽ bảo vệ cho mẹ.”
Đường Huyên cười nói: “Đúng vậy, mẹ tin con, con chính là con trai mẹ mà.”
Đỗ Trạch Thần thấy cảm xúc của bà bình ổn lại, cẩn thận hỏi: “Mẹ biết chuyện từ lúc nào?”
Đường Huyên thở dài: “Lúc con gặp tai nạn giao thông mẹ đã có chút nghi ngờ, là vì bà ta đắc ý vênh váo, hay nghĩ mẹ đơn giản nên định lừa gạt cả đời? Không quan tâm đến con cho tốt thì thôi, mẹ nói với bà ta chân con sẽ lành, sẽ đứng được, bà ta ngoài miệng thì kêu vui vẻ, nhưng mẹ cảm giác được, bà ta cũng không tin tưởng, hoàn toàn không mong chờ gì.”
“Cho nên, chân của con……” Chỉ trách không thể giấu mãi được
“Đúng vậy, nên từ đó mẹ không còn nói với bà ta là chân con sẽ bình phục nữa, khiến bà ta cho rằng con tật nguyền. Bà ta cứ nghĩ đã vứt bỏ được một phế vật chăng? Mẹ muốn bà ta vĩnh viễn hối hận cũng không kịp!” Đường Huyên nói: “Tuy rằng mẹ cũng không quan tâm chuyện của công ty, nhưng Dương Hiểu Viện phách lối như vậy, chỉ hận không thể cho mọi người biết Đỗ Niệm Dương là con bà ta. Chỉ là mẹ cũng có vài chị em, bọn họ đương nhiên nguyện ý cùng mẹ chịu đựng, ở bên cạnh nói cho mẹ vài chuyện.”
“Đỗ Hoằng Nghị nghĩ rằng Dương Hiểu Viện thiếu kiên nhẫn, nhưng thật ra mẹ thấy bà ta là cố ý. Bà ta cố gắng khiêu khích mẹ, nhẫn nhịn rất lâu, mỗi ngày ở bên cạnh Đỗ Hoằng Nghị nhìn ông ta ngoan ngoãn phục tùng mẹ con chúng ta cho nên mới ghen ghét căm hận. Sau đó lại thấy mọi chuyện sắp đi đến kết cục đã định liền gấp gáp muốn diễu võ dương oai, đó quả là kế hoạch của bà ta.”
“Đây chính là điểm khác nhân giữa đàn ông với phụ nữ. Phụ nữ hay xử sự theo cảm tính, Dương Hiểu Viện muốn nhìn mẹ khổ sở, cho rằng mẹ không chịu buông bỏ Đỗ Hoằng Nghị, biết chuyện cũng chỉ đành nén giận, tự mình thấy khó chịu.”
“Chính bà ta đã quên, mẹ không chỉ có Đỗ phu nhân mà còn là đại tiểu thư của Đường thị, là mẹ của Đỗ Trạch Thần!” Nói tới đây, giọng bà lại nức nở, mắt lại ngấn lệ: “Ngay khi biết bà ta làm hại đến con, con có biết mẹ hận bao nhiêu, tự trách bao nhiêu hay không?”
Đỗ Trạch Thần ôm bà: “Mẹ.” Tất cả bọn họ đều xem nhẹ bà, cho rằng bà là người con gái được nuôi nấng trong nuông chiều, không chịu được chút sóng gió.
Đường Huyên cười nói: “Không cần lo cho mẹ, mẹ là con gái hiếm hoi của Đường thị. Mẹ có thể vì tình yêu mà trở nên đơn thuần, nhưng cũng có thể vì con trai mà làm người phụ nữ độc ác.”
“Bọn họ gieo gió ắt sẽ gặt bão.” Đỗ Trạch Thần xoa xoa người bà: "Chỉ cần mẹ không sao, chúng ta chẳng có gì để sợ cả.”
“Tất nhiên là mẹ không sao.” Đường Huyên cười lạnh: "Hận của con, mẹ còn chưa để con trả xong đâu.”
Đỗ Trạch Thần nói: “Cho nên khi nãy mẹ mới nhắc đến chuyện sửa di chúc, mẹ muốn làm gì?”
Đường Huyên nói: “Người như bọn họ đã làm nhiều chuyện xấu, bệnh đa nghi chắc chắn không nhẹ đâu. Đặc biệt là Dương Hiểu Viện, quả thật không có Đỗ Hoằng Nghị thì bà ta cũng chẳng tự tin được. Vậy nên sẽ càng gấp gáp, tuyệt đối không chịu rời khỏi đây, nhất là khi bà ta đã biết mẹ biết mọi chuyện rồi.”
“Mẹ lại tự tay tống cổ bà ta đi, con nghĩ bà ta sẽ cảm thấy ra sao?”
“Chắc chắn bà ta sẽ nghĩ mẹ cố ý trả thù bọn họ.”Đỗ Trạch Thần nói.
Đáy mắt Đường Huyên hiện lên tia sắc lạnh: “Đúng vậy, nên bà ta sẽ đi thương lượng với Đỗ Hoằng Nghị, nhưng chính Đỗ Hoằng Nghị cũng sẽ kêu bà ta rời đi, còn yên tâm giao chuyện này cho mẹ lo liệu. Tới lúc nó mặc kệ ông ta có viện lí do gì, Dương Hiểu Viện đều sẽ không quan tâm, càng không dám tin tưởng ông ta nữa.”
“Chính bà ta bị chúng ta ép phải rời đi, con nghĩ bà ta sẽ ra sao đây?”
“Sẽ bí quá làm liều chăng?” Đỗ Trạch Thần nghĩ ngợi nói: "Nhẫn nhục hơn ba mươi năm, ánh dương thắng lợi trước mắt cuối cùng lại thành hoa trong gương, trăng trong nước, lại còn do chính Đỗ Niệm Dương gây chuyện. Tinh thần của Dương Hiểu Viện nhất định sẽ căng như dây đàn, lúc nào cũng có thể đứt.”
“Bây giờ bà ta nhất định muốn trả thù chúng ta, nhưng Đỗ Hoằng Nghị không những không ủng hộ mà còn cùng chúng ta đứng chung một chiến tuyến, muốn đuổi bà ta đi……”
Đường Huyên tiếp lời: “Bà ta sẽ nghi ngờ không biết Đỗ Hoằng Nghị có cùng chúng ta gạt bà ta không, có lẽ từ đầu tới cuối vẫn luôn gạt bà ta.”
“Vậy nên, để bảo vệ lợi ích của mình, rất có thể bà ta sẽ chó cùng rứt dậu.”
*Chó cùng rứt dậu: Xử sự liều lĩnh, làm bậy khi bị đẩy đến bước đường cùng.
Đỗ Trạch Thần nói: “Bà ta sẽ làm gì đây?”
Đường Huyên nói: “Bà ta biết chuyện mẹ và Đỗ Hoằng Nghị lúc trước bàn chuyện cưới hỏi bạn gái, nhưng cuối cùng lại đồng ý với kế hoạch của Đỗ Hoằng Nghị, vậy chứng tỏ bọn họ đều là loại người không từ thủ đoạn, tuyệt đối sẽ không bao giờ tin chuyện tình cảm thuần khiết. Nhất định bà ta nắm trong tay thứ khiến Đỗ Hoằng Nghị không thể phản bội mình.”
“Nếu không thì Đỗ Hoằng Nghị kết hôn với mẹ ba mươi năm, chỉ cần an phận làm con rể Đường gia thì muốn gì được nấy, cùng lắm thì bà ta chỉ là bạn gái cũ, tình cảm tốt đẹp ba mươi năm lập tức tiêu tan cũng không đúng lắm. Lúc yêu thương nhau nhất Đỗ Hoằng Nghị cũng đã bỏ bà ta chọn Đường thị, huống chi là bây giờ?”
“Cho nên ý mẹ là……”
“Cứ để bọn họ tự cắn xé lẫn nhau là được, không cần làm dơ tay chúng ta. Có chuyện muốn sửa lại di chúc, Đỗ Hoằng Nghị nhất định sẽ đứng về phe chúng ta.”
Nói tới đây, Đường Huyên nắm lấy tay Đỗ Trạch Thần, nghiêm túc nói: “Con trai, dẫu trải qua chuyện này, con cũng phải tin tưởng rằng trên đời thật sự có tình cảm chân chính.”
“Chúng ta có thể phản kháng, nhưng không cần chủ động làm chuyện xấu, nếu không sẽ hại người hại cả mình, con cứ nhìn Dương Hiểu Viện thì rõ. Bà ta thậm chí có thể vì lợi ích mà không do dự làm chuyện giết người, mẹ tin rằng khi còn trẻ bà ta không to gan như vậy. Nếu cứ để mặc, sớm muộn bà ta cũng sẽ biến thành một ác ma.”
Đỗ Trạch Thần nói: “Mẹ, con hiểu, cho nên con muốn trở nên mạnh mẽ, chính là mong muốn sau này dù gặp chuyện gì cũng có thể phản kháng, bảo vệ mọi người.”
Đường Huyên vui mừng xoa xoa đầu anh: “Con trai mẹ đúng là trưởng thành thật rồi.”
Nhưng Đỗ Trạch Thần trưởng thành là một chuyện, bị người ta làm hại lại là chuyện khác. Là một người mẹ, bà nhất định muốn đòi lại cả vốn lẫn lời!
Ngày hôm sau, Đường Huyên lại đi bệnh viện, hôm nay khi bà gặp Dương Hiểu Viện đã không còn khách khí như hôm qua.
“Tôi có hỏi qua bác sĩ, cơ thể Đỗ Niệm Dương không có gì đáng lo, vấn đề chủ yếu nằm ở cảm xúc. Chi bằng cứ cho cậu ta đến một nơi xa lạ, từ từ điều chỉnh lại tâm tình, tôi nghĩ lại thì, ai cũng đã biết chuyện của cậu ấy. Thay vì ở trong nước thì cứ ra nước ngoài đi, nếu không rất khó thoát. Đường gia chúng tôi có một viện điều dưỡng ở Canada, chỗ đó phong cảnh không tệ, lại rất thanh vắng. Quả thực rất thích hợp với hai người.”
“Tôi sẽ cho hai người quyết định, hai ngày nữa có thể xuất phát.”
Nói bằng giọng điệu như quen thân, Dương Hiểu Viện cười lạnh: “Quả nhiên bà đã biết.”
Đường Huyên nói: “Bà thiếu điều nhảy vọt tới trước mặt tôi mà nói, tôi không biết thế nào đây? Cho nên tôi vẫn luôn suy nghĩ phải làm sao mới được, gần đây tôi cũng có cùng Đỗ Hoằng Nghị nói chuyện rồi.”
Mặt Dương Hiểu Viện thoáng biến sắc, quả nhiên Đỗ Hoằng Nghị đang lừa bà ta sao?
“Tài sản của cha tôi sẽ để lại cho Đỗ Hoằng Nghị một phần, cũng bởi trước đây ông ta là con rể Đường gia, nếu tôi ly hôn với ông ta, thì một chút ông ta cũng không chiếm được.”
Dương Hiểu Viện không tán thành mà cười lạnh: “Nhưng liệu bà có ly hôn với ông ta không?”
“Sao lại không? Bởi tôi yêu ông ta à? Bởi vì tôi tuổi lớn yếu sức hay không có ông ta thì tôi không sống được?” Đường Huyên thong dong nhìn bà ta cười nói: “Dương Hiểu Viện, bà hiểu lầm rồi, tôi và bà hoàn toàn không giống nhau. Tôi không cần nhẫn nhục chịu đựng ba mươi năm dựa dẫm vào một tên đàn ông lừa gạt phụ nữ vì lợi ích đâu.”
“Thứ nhất, tôi không cần dựa dẫm đàn ông để sống; thứ hai, cứ xem như tôi dựa dẫm vào đàn ông để sống đi nữa thì không nhất thiết cứ là Đỗ Hoằng Nghị, ly hôn rồi tôi lại có thể xây dựng tổ ấm khác. Hơn nữa, tôi có thể tìm được người tốt hơn Đỗ Hoằng Nghị, mà ông ta ly hôn với tôi rồi sẽ chỉ còn hai bàn tay trắng. Thứ ba, lùi lại một chút, giả sử tôi không thể buông bỏ ông ta, nhưng tôi lại muốn ly hôn. Bà nghĩ liệu ông ta có ly hôn tôi không?”
“Hay bà nghĩ đợi ông ta có được tài sản của Đường thị thì sẽ đem chia cho mẹ con bà,” Đường Huyên thanh nhã cười, khẽ nói: “Đỗ Hoằng Nghị làm việc vô cùng cẩn mật, tôi hỏi bà, bà nghĩ ông ta xử lí mẹ con tôi thì nguy hiểm hơn hay xử lí mẹ con bà thì nguy hiểm hơn?”
Tất cả những ghen ghét, căm hận, báo thù hay chiếm hữu, lúc này đây tất cả đều biến thành hoảng loạn, bà ta có chút hối hận vì nhất thời xúc động mà bại lộ tất cả, rõ ràng đã biết lại nhẫn nhịn nửa năm……
Bất quá là do bà không muốn phải e dè trước đối thủ cạnh tranh, nhất định muốn tìm vũ khí chống lại đối phương: “Ông ta trước giờ đi một bước xem mười bước, còn muốn suy xét người thừa kế của mình. Đỗ Trạch Thần đã phế đi, không chỉ có chân tàn phế, mà người nuôi dưỡng hắn cũng phế. Niệm Dương mới là người ông ấy muốn chọn thừa kế!”
Đường Huyên bị bà ta chọc cho tức cười, xem ra chuyện Đỗ Niệm Dương trở thành người thừa kế của Đỗ thị mới là chấp niệm lớn nhất của bà ta. Cũng là, bà ta tin tưởng con trai tận đáy lòng, mà mong mỏi Đỗ Hoằng Nghị thì, cùng lắm ……
“Ngôi vị hoàng đế còn phải tranh giành, muốn làm người thừa kế làm gì? Thư kí Dương đây để tâm chuyện vụn vặt vậy sao? Hơn nữa ……” Bà nhìn về phía Đỗ Niệm Dương nãy giờ vẫn yên lặng, trong mắt đầy vẻ thương hại: “Năng lực của Niệm Dương đều vượt trội hơn Tiểu Thần nhà chúng tôi, chính là thủ đoạn của bà hủy hoại cậu ta, chẳng phải sao?”
Bà nhìn Đỗ Niệm Dương, nghiêm túc nói: “Rõ ràng là một thanh niên đầy hứa hẹn lại cố tình sử dụng những thủ đoạn dơ bẩn đó, cậu đã đi theo mẹ cậu sống nơi cống ngầm non nửa đời, sau này lại bắt chước bà ta. Khiến cậu nhặt được chút cơm thừa canh cặn của người khác liền tưởng tốt đẹp, còn tưởng chính mình thủ đoạn lợi hại mà đắc ý.”
“Để tôi an ủi bà một câu, bà ở nơi này lấy được thứ gì của tôi thì cố gắng mà lấy đi, tôi sợ các người không chịu nổi túng thiếu. Tất cả sẽ bị thu hồi sớm thôi, cứ tranh thủ hưởng thụ mấy ngày vậy.”
“Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ không gọi cho Đỗ Hoằng Nghị, cũng không ngăn cản các người thương lượng nói chuyện với nhau. Bà cứ việc tha hồ đi tìm ông ta mà thuyết phục, xem ông ta có thể chứa chấp mẹ con mấy người không.”
Nói xong, bà cúi người nói khẽ vào tai Dương Hiểu Viện: “Bà gây ra đủ chuyện cho con trai tôi, tôi sẽ ‘báo đáp’ không sót một chút gì.”
Xong, bà lại như vô tình mà liếc Đỗ Niệm Dương một cái.
Bà vừa nhận ra, người ta luôn thích bảo vệ những cô gái tỏ vẻ ngây thơ, trước kia bà chỉ là không để ý mà thôi. Bây giờ bà quả thực có rất nhiều tài sản, nếu bà bỏ đi, Đỗ Hoằng Nghị sẽ chỉ còn hai bàn tay trắng.
Hiện giờ Đỗ Hoằng Nghị cũng đứng về phía bà……
Đường Huyên ủy thác nói: “Chú Bạch hãy giúp họ làm thủ tục cho tốt, hai ngày sau thì đưa họ rời đi.”
Rồi bà nói với Dương Hiểu Viện: “Lúc trước bà cho chúng tôi thời gian hai ngày, tôi đây cũng cho bà hai ngày. Hai ngày đó bà có thể thuyết phục Đỗ Hoằng Nghị cho bà ở lại, tôi cũng mặc.” Nói tới đây, bà cười nói: “Bà cũng có thể làm giống Tiểu Thần lúc trước, lấy cái chết cưỡng ép thử xem, biết đâu lại làm được đó?”
Dứt lời, bà thanh tao xoay lưng bước đi, thoạt nhìn thì vẫn là thân thể mảnh khảnh yếu ớt của Đỗ phu nhân.
Lúc đến cửa, bà bắt gặp Thành Nhụy đến thăm bệnh.
“Đến thăm bạn trai sao?” Đường Huyên cười chào hỏi.
Thành Nhụy có chút xấu hổ, gật gật đầu. Là tiểu thư Thành gia, quả thực cô rất ngưỡng mộ Đường Huyên, cử chỉ thanh tao tính tình lại tốt, vốn là người có điều kiện nên tính tình cũng sẽ không so đo.
Không giống như Dương Hiểu Viện, trong xương cốt đều chứa đủ loại tâm kế. Mới đắc thế đã gấp gáp bày ra tư thế thượng lưu của người giàu, luôn coi trọng vẻ bề ngoài phải như phu nhân, nhưng lại không có trí tuệ hay giáo dưỡng tốt. Ở bên cạnh bà ta thì thấy khác biệt đến mười phần.
Vốn dĩ vì Đỗ Trạch Thần đã trở nên tàn phế, nên cô ta mới đành chấp nhận Đỗ Niệm Dương, rốt cuộc trên đời này không có chuyện gì là thập toàn thập mĩ, ai biết thế sự khôn lường, Đỗ Niệm Dương mà lại thành ra như vậy……
Cô hoàn toàn không thể tưởng tượng được chồng của mình đột nhiên gặp chuyện như vầy, sau này lại cùng đầu ấp tay gối với mình thì sẽ là loại cảm giác gì.
Vốn dĩ lúc đầu kén chọn, sau khi có chuyện xảy ra cô đã không cách nào tiếp nhận nổi. Huống hồ cớ sự như hiện nay, Đỗ Trạch Thần rất có thể sẽ trả thù, hiện giờ xem ra địa vị của Đỗ Niệm Dương không còn tốt như bọn họ nghĩ nữa……
Lúc trước cô lựa chọn có chút vội, hy vọng bây giờ còn quay đầu kịp.
Người ta thường hay tự ôm ảo tưởng, dù biết Đường Huyên đã khẳng định sẽ không có đường quay đầu, Dương Hiểu Viện vẫn chạy đi tìm Đỗ Hoằng Nghị.
Mà Đỗ Hoằng Nghị lại sát sao chú ý đến chuyện Đường Huyên và Đỗ Trạch Thần sửa di chúc, hoàn toàn không nói gì về chuyện hai bọn họ phải rời đi.
“Bà ta biết chuyện của em rồi, bà ta đang trả thù!” Dương Hiểu Viện đỏ mắt mà quát: "Anh thông minh như vậy mà lại không nhận ra sao?”
Tự đi ôm ảo tưởng cũng không chỉ có một mình Dương Hiểu Viện, chính Đỗ Hoằng Nghị cũng vậy, cho nên ông cho rằng Dương Hiểu Viện đang tìm cớ để không phải rời đi. Mặt dù đã không còn kiên nhẫn nhưng ông ta vẫn trấn an: “Không đâu, cứ tin tôi đi.”
“Đường Huyên ở với tôi nhiều năm như vậy, tôi còn không hiểu bà ấy hay sao? Nếu biết chuyện, bà ấy nhất định sẽ không bình tĩnh như vậy, càng không nghe lời tôi đi chỉnh sửa di chúc.”
“Di chúc, di chúc, di chúc! Anh chỉ biết có di chúc!” Dương Hiểu Viện thấy nói chuyện không xong, lo lắng sắp việc bị đưa đi làm bà ta như mất đi lí trí: "Tại sao anh nhất định chấp nhất với họ chuyện di chúc chứ? Em và Niệm Dương quan trọng hơn hay 10% cổ phần kia quan trọng hơn?”
Đỗ Hoằng Nghị kinh ngạc nhìn bà ta, nhìn vào ánh mắt đó khiến Dương Hiểu Viện bỗng nhiên bình tĩnh lại. Biết mình vừa hỏi một câu ngu ngốc, đương nhiên 10% cổ phần quan trọng hơn. Con nên, mẹ con bà ta mới phải nhường đường cho chuyện đó.”
“Tất nhiên hai người quan trọng hơn.” Đỗ Hoằng Nghị nói giọng trấn an: "Bà bình tĩnh lại trước đã, tuy lần này để bà ấy lo liệu cho hai người, nhưng người tiếp ứng sau khi xuất ngoại là do tôi sắp xếp. Bà cùng Niệm Dương đi giải sầu đi, sau hai tháng trở về mọi chuyện đều sẽ ổn thỏa cả thôi mà.”
“Đến lúc đó, tôi sẽ đưa hai mẹ con họ đi, bà và Niệm Dương sẽ danh chính ngôn thuận làm Đỗ phu nhân và Đỗ thiếu gia, như vậy được không?”
Dương Hiểu Viện ngẩng đầu nghiêm túc nhìn ông: “Thật không? Anh phải giữ lời với em đó.”
Đỗ Hoằng Nghị ôm lấy bà ta: “Yên tâm, tôi luôn nhớ chuyện mẹ con con phải chịu khổ vì tôi, một khắc cũng không dám quên.”
Dương Hiểu Viện không nói thêm gì nữa, chuyện đến nước này, mẹ con họ chỉ có thể dựa vào chính mình……
Lúc trở lại bệnh viện, bà ta nhìn thấy Đỗ Niệm Dương ném đi chiếc ly đặt trên bàn nước.
Bà vội vàng chạy lại: “Con trai, con sao vậy?”
Đỗ Niệm Đương đau khổ tự nắm tóc mình: “Thành Nhụy muốn chia tay với con! Ngay lúc này mà cô ấy đòi chia tay!”
“Con bảo cô ấy con sẽ rời đi, vốn dĩ muốn Thành gia giúp chúng ta một phen. Nếu có Thành gia đỡ lời, ba cũng sẽ phải kiêng dè, nào ngờ cô ấy lại trực tiếp đề nghị chia tay! Cô ấy ở bên con quả nhiên là nhắm đến Đỗ thị đúng không?”
Tính tình của Đỗ Niệm Dương đã dần tệ đi, ngẩng đầu lên thì thấy hai mắt đỏ quạch, giống hệt bộ dạng khi giận dữ của Dương Hiểu Viện: “Con sẽ làm bọn họ hối hận, con nhất định phải làm bọn họ hối hận!”
“Mẹ, chúng ta không thể rời đi ngay như vậy được!”
Dương Hiểu Viện ôm lấy anh ta mà nói: “Dĩ nhiên chúng ta sẽ không rời đi dễ dàng như vậy.”
Tác giả có lời muốn nói: Mọi chuyện mới chỉ bắt đầu.
Vì mọi người đọc đến vui nên tôi sẽ tích cực ra chương. Cảm ơn vì đã đánh giá năm sao, để lại bình luận thích cực, cày view cho truyện, tôi sẽ cố gắng.