Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn

Chương 48: Chương 48



"Chính xác thì cô ta muốn làm gì?" Lúc này Đỗ Trạch Thần không hiểu cô ta muốn làm gì nữa.

"Mục tiêu của con bé luôn là tập đoàn Đỗ thị và Đường thị." Đường Huyên nói tiếp: "Đỗ Niệm Dương được chọn chính là vì lý do này, nhưng bây giờ nhận thấy Đỗ Niệm Dương không thể lợi dụng được nữa, nó lại lựa chọn chia tay và tìm kiếm cách khác."

"Cho nên cô ta nhắm vào con?" Đỗ Trạch Thần cười lạnh một tiếng: "Cô ta cho rằng mình là tiên giáng trần sao? Cô ta nghĩ muốn chọn ai cũng được chắc?"

Thẩm Ấu Dao đứng bên cũng cau mày.

Đỗ Trạch Thần nghi ngờ hỏi: "Cho nên cô ta muốn bắt đầu với mẹ, sau đó xây dựng mối quan hệ tốt với người nhà, đúng không?"

"Không chỉ có như vậy." Đường Huyên vỗ vỗ mép giường, ý bảo Thẩm Ấu Dao ngồi xuống: "Chuyện này mẹ sẽ nói rõ ràng cho các con hiểu. Tuy mẹ không tán thành con sử dụng thủ đoạn xấu xa, nhưng khi người khác cũng dùng thủ đoạn để đối phó với chúng ta, trước hết chúng ta cần phải tỉnh táo và nhìn cho rõ."

Thẩm Ấu Dao tỏ vẻ nghiêm túc, trước đây cô không quan tâm nhiều đến những chuyện này, chỉ muốn trải qua một cuộc sống thật bình dị. Nhưng bây giờ nếu đã quyết định chủ động theo đuổi, đương nhiên cô phải học cách hòa nhập cuộc sống với anh.

"Mục tiêu đầu tiên của nó là khiến mẹ và Đỗ Hoằng Nghị ly hôn trước khi di chúc được công bố." Sau đó, Đường Huyên quay sang hỏi Đỗ Trạch Thần: "Chuyện này sẽ dẫn đến hậu quả gì?"

"Mẹ và Đỗ Hoằng Nghị ly hôn, thế thì di chúc một tháng sau của ông ngoại sẽ bị nghi ngờ." Đỗ Trạch Thần nói: "Lúc đầu tập đoàn Đỗ thị cũng có phần vốn do tập đoàn Đường thị rót vào, theo lý mà nói chẳng phải con có thể lấy được ít nhất một nửa cổ phần tập đoàn Đỗ thị và toàn bộ cổ phần của tập đoàn Đường thị sao? Nhưng Đường Hoằng Nghị đã kinh doanh nhiều năm như vậy, còn chúng ta đã nuôi không hai mươi mấy năm chắc chắn sẽ không đấu lại được ông ta đâu. Hơn nữa, chỉ còn một tháng nữa là công bố di chúc, chỉ cần Đỗ Hoằng Nghị trì hoãn được khoảng thời gian đó, ông ta vẫn có cơ hội lớn thâu tóm được tập đoàn Đường thị."

"Chuyện trong đó chắc chắn sẽ rất khó khăn, nhưng con bé sẽ để nhà họ Thành trợ giúp chúng ta." Đường Huyên nói tiếp: "Ngay cả khi người nhà họ Thành ra tay giúp đỡ, nhưng chúng ta vẫn phải hạ bệ Đỗ Hoằng Nghị bằng được."

"Vậy thì chúng ta sẽ nợ cô ta một ân tình rất lớn." Suy nghĩ của Đỗ Trạch Trần trở nên rõ ràng, trái tim anh lạnh đi: "Có công lao lớn vì đã cứu cả tập đoàn Đường thị cho chúng ta, ơn cứu mạng này cũng không quá to đâu nhỉ?"

Đến lúc đó có thể soạn ra rất nhiều bài văn chương ca ngợi lòng tốt của Thành Nhụy và nhà họ Thành rồi.

"Tập đoàn Đường thị to như thế mà lại để rơi vào tay hai thứ "phế vật" đó thì chắc chắn sẽ giống như đứa trẻ ba tuổi cầm cục gạch vàng vậy, còn tập đoàn Thành thị sẽ là đại công thần." Đường Huyên nói tiếp: "Giai đoạn đầu tiên của việc xâm phạm tập đoàn Đường thị đã đạt được, con đường ngắn nhất để đến giai đoạn thứ hai chính là để Thành Nhụy kết hôn với con và trở thành người thừa kế hợp pháp. Đương nhiên, con bé khéo léo như vậy sẽ không dễ bị uy hiếp, nhưng mà vấn đề lớn lại nằm chỗ đó, cộng thêm việc sau thời gian dài tiếp xúc, nó cũng chẳng cần thiết đi "thu phục" trái tim con làm gì."

Thẩm Ấu Dao cau mày.

Vẻ mặt của Đỗ Trạch Thần rất giống với cô, nhưng anh lại đang nghĩ đến chuyện khác: "Đây không phải là ý tưởng của một mình Thành Nhụy."

"Có lẽ ban đầu con bé thực sự không nghĩ sâu xa đến vậy." Đường Huyên nói: "Mẹ đoán ngay từ đầu con bé không muốn mẹ con Đỗ Niệm Dương đoạt quyền. Con cũng biết người nhà họ Thành tranh đấu với nhau rất quyết liệt. Thành Nhụy đã phạm sai lầm lớn khi đặt cược nhầm bảo vật. Nếu tập đoàn Đường thị rơi vào tay Đỗ Hoằng Nghị, với thủ đoạn của thư ký Dương, có khả năng rất lớn là Đỗ Niệm Dương sẽ vùng lên, đến lúc đó cái người giậu đổ bìm leo* như nó sẽ rơi vào kết cục thảm bại."

*“Giậu đổ bìm leo” là câu thành ngữ chỉ việc thừa lúc người khác gặp khó khăn, trắc trở để tấn công, lấy được lợi ích cho bản thân mình, hoặc vì tư thù mà hãm hại người ta.

"Cô ta muốn loại bỏ hoàn toàn khả năng đó." Đỗ Trạch Thần nói: "Giống như việc cô ta nhắm mắt làm ngơ khi biết Đỗ Niệm Dương hãm hại con năm đó vậy."

Đúng vậy, Đỗ Trạch Thần hoàn toàn không tin sau khi mọi việc đã thành thì cô ta mới biết.

Cho dù tiếp xúc với nhau không nhiều, nhưng anh cũng biết cô ta thông minh đến mức độ nào, hơn nữa còn là một người rất có dã tâm, dã tâm đến mức muốn kiểm soát tất cả. Cô ta nói mình giữ quan hệ rất tốt với Đỗ Niệm Dương, nhưng có thể thấy rằng phần lớn thời gian đều là do cô ta làm chủ.

Cô ta chắc chắn không thể không biết rằng Đỗ Niệm Dương và Ngụy Anh Tuấn đã âm mưu với Nhiếp Khởi Kiệt để hãm hại anh.

Cô ta cũng từng hợp tác với Nhiếp Khởi Kiệt để cướp lấy Lãng Huệ, cô ta nghĩ rằng anh không biết, nhưng trên thực tế, nghĩ đến những lần rắc rồi mà anh tránh được đều có bóng dáng của Nhiếp Khởi Kiệt và nhà họ Thành.

Sau khi Thẩm Ấu Dao nghe được lời này không khỏi rùng mình một cái, đây là lần đầu tiên cô được nghe về những tranh đoạt đấu đá nhau trong giới nhà giàu.

So với người bình thường, nhiều nhất là tịch thu tài sản, tình huống nghiêm trọng nhất chính là phải vào bệnh viện. Mấy kiểu cuộc sống liên quan đến danh tiếng, tính mạng thậm chí là bị người khác thao túng, phải nói là quá sợ hãi.

Tất nhiên, Đường Huyên là người khiến cô ngạc nhiên nhất.

Người phụ nữ này trong mắt tất cả mọi người chỉ là một người yếu đuối, nhưng chỉ từ chút động thái của đối thủ là bà đã có thể phân tích toàn bộ kế hoạch của họ, đây chắc chắn không phải là điều mà người bình thường có thể làm được.

Đỗ Trạch Thần rõ ràng cũng nghĩ như vậy, chưa nói đến mấy động cơ bẩn thỉu của nhà họ Thành, anh thật sự ngưỡng mộ trí khôn của mẹ mình: "Mẹ của con thật là giỏi."

Đường Huyên đắc ý, nhưng cũng hơi sầu muộn: "Cho dù có thông minh thì cũng đã muộn rồi. Bình thường mấy thứ này đều do ông ngoại con dạy cho mẹ, nhưng thật đáng tiếc, trước kia mẹ chỉ đắm chìm trong tình yêu và gia đình, ỷ thế vào ông ngoại con nên cái gì cũng không sợ..."

Bởi vì cơ thể bà từ nhỏ đã yếu ớt, cho nên Đường lão tiên sinh luôn bế bà vào lòng, gần như lúc nào cũng vừa làm việc vừa dỗ dành bà. Bản thân bà cũng không phải là một người phụ nữ tham vọng trong sự nghiệp, bà luôn được cha mình bảo vệ như một lẽ đương nhiên.

Mãi cho đến khi ba bà qua đời, bà mới nhận ra rằng mình quá yếu đuối khi bảo vệ con của mình.

May mắn thay, mặc dù Đường Huyên sống một cuộc sống đơn giản, nhưng bà không ngu ngốc, hơn nữa ở bên Đường lão tiên sinh đương nhiên lâu ngày bà cũng sẽ "mưa dầm thấm đất". Bà đã chứng kiến ​​rất nhiều trận chiến giữa những doanh nghiệp giàu có và quyền lực, nên bà có thể nhìn thấu mục đích của đối thủ khá nhanh.

"Mẹ." Đỗ Trạch Thần nắm tay Đường Huyên, hóa ra anh không phải là người duy nhất trưởng thành nhanh chóng sau khi ông ngoại qua đời.

Đường Huyên mỉm cười, sau đó lại tiếp tục trở về chủ đề vừa rồi: "Ông ngoại con luôn nói muốn sống tự do tự tại thì phải tự mình đứng lên. Mà vị trí đó phải do chính bản thân tự tạo nên chứ không phải từ những thủ đoạn dơ bẩn và hèn hạ, con đã hiểu chưa?"

Đỗ Trạch Thần nói: "Tất nhiên là con hiểu, những thứ mà bản thân không chắc chắn chiếm được chỉ là thứ ảo tưởng hư không, biết đâu một ngày nào đó thứ ảo tưởng đó sẽ vỡ tan tành."

"Không chỉ có như vậy, ông ta còn bị tình dục và tiền bạc chi phối, chắc chắn sẽ đánh mất rất nhiều thứ quý giá." Đường Huyên nói tiếp: "Giống như hai mươi năm quý giá nhất của cuộc đời chỉ có thể nơm nớp lo sợ. Suốt đời mang theo mặt nạ, không nói tới chuyện nếu ông ta thất bại sẽ như thế nào, nhưng cho dù thành công thì đã sao chứ? Dương Hiểu Viện đi theo ông ta hai mươi năm, một khi ông ta có được quyền lực, tuổi già của ông ta cũng sẽ không thoải mái chút nào."

Nhắc đến Đỗ Hoằng Nghị, Đỗ Trạch Thần hỏi: "Mẹ, mẹ muốn phối hợp với Thành Nhụy để làm gì?"

Họ không cần phải sợ Đỗ Hoằng Nghị, nhà họ Thành cũng không có kẽ hở để lợi dụng, cho nên không cần phải bận tâm.

"Vì bọn họ đã có suy nghĩ như vậy." Thân hình mảnh khảnh của Đường Huyên dựa vào giường bệnh, trông bà vô cùng mỏng manh, nhưng đôi mắt híp lại lại lộ ra một tia nguy hiểm: "Cho dù chúng ta từ chối, nói không chừng bọn họ sẽ nghĩ cách khác. Thôi thì cứ theo ý bọn họ đi, còn chúng ta chỉ cần "ngư ông đắc lợi" là được."

Nếu chỉ vì báo thù đơn thuần, bà chỉ cần tìm cách ly hôn với Đỗ Hoằng Nghị là được rồi. Nhưng bà không thể tha thứ cho việc Dương Hiểu Viện làm hại con trai mình, còn Đỗ Hoằng Nghị chỉ biết trơ mắt đứng bên.

Bà không chỉ muốn bọn họ lộ nguyên hình mà còn muốn cho họ nếm trải sự tuyệt vọng.

Đỗ Trạch Thần và Thẩm Ấu Dao nhìn Đường Huyên, cả hai đều lộ vẻ kinh sợ không thôi.

Khi cả hai trở về nhà thì trời đã khuya.

Trên đường đi, Đỗ Trạch Thần miên man suy nghĩ về những lời của Thẩm Ấu Dao trước khi đến bệnh viện, đặc biệt là câu hỏi: "Người anh thích là ai?"

Không biết sao loại chuyện đáng chú ý này loại khơi gợi lên bầu không khí tràn đầy cơ hội, nếu như bỏ lỡ thì chẳng biết khi nào mới nhắc lại. Hơn nữa vừa rồi hai mẹ con anh đã bị người ta tính kế, cho nên cần phải chuẩn bị thời gian chiến đấu.

Câu hỏi cụ thể này có phải đã vượt quá mức bình thường hay không?

Nằm ở trên giường, Đỗ Trạch Thần cứ trằn trọc mãi, suy nghĩ một hồi người Thẩm Ấu Dao thích có phải là mình hay không? Nhưng lát sau lại lo lắng nếu như không phải là mình thì sao?

Nghĩ đến đây, trong đầu anh chợt nghĩ đến những người đàn ông đã từng tiếp xúc với cô. Đầu tiên là nam diễn viên mùa này, hình như anh ta rất thích cô, nhưng sau đó lại xảy ra scandal, dù sao cũng chỉ là tiếp xúc thoáng qua mà thôi.

Còn có một tên nam chính ở tổ sản xuất hiện tại, lần trước anh ta đã huýt sáo với Thẩm Ấu Dao khi vừa rời khỏi biệt thự. Nhìn thấy vẻ ngoài rạng ngời của cô, khó có người đàn ông nào không bị cám dỗ, phải không nào? Hơn nữa lại còn sớm chiều bên nhau nữa chứ!

Mà nói đến ngày đêm thân thiết, Chu Ngạn Lâm thân là một quản lý thường xuyên tiếp xúc với cô, anh ất không chỉ một lần khen ngợi Thẩm Ấu Dao...

Còn có Tiếu Minh Chính cũng rất thích cô nữa...

Trước mắt diễn viên xuất sắc và nam chính không đáng ngại, người có chút đạo đức sẽ không bao giờ đi dụ dỗ phụ nữ đã có gia đình. Nhưng hai người kia lại biết giữa họ chỉ là một cuộc hôn nhân giả, nếu Ấu Dao bị bọn họ dụ dỗ mất thì...

Đỗ Trạch Thần điên cuồng liệt kê tất cả các đám sinh vật nam xung quanh cô và coi bọn họ là tình địch, nghiến răng nghiến lợi. Sau một lát anh còn tự mãn nghĩ rằng tính cách Thẩm Ấu Dao chậm chạp như vậy chỉ có anh mới là người hiểu cô nhất, vả lại cô còn thân mật với anh hơn những người khác. Nghĩ thế anh vui vẻ lăn lộn qua lại trên giường. Lúc rảnh rỗi, anh còn mắng chửi Thành Nhụy không có việc gì làm lại đi gây chuyện không đâu, bỏ lỡ cơ hội xác nhận quan hệ khiến anh phải chịu nhiều ấm ức.

Suýt nữa anh đã tự biến mình thành một kẻ tâm thần luôn rồi!

Mãi đến khi trời nhá nhem tối, anh mới cảm thấy hơi buồn ngủ, nhưng lại nghe thấy tiếng mở cửa ở phòng bên cạnh.

Anh nhìn đồng hồ, bây giờ là năm giờ, là lúc Thẩm Ấu Dao phải rời đi.

Vì đôi chân của mình không linh hoạt nên Đỗ Trạch Thần chỉ dọn dẹp qua loa trong mười phút, chút thời gian còn lại anh thay một bộ quần áo bình thường và ưa nhìn. Khi anh bước ra khỏi phòng, anh thấy Thẩm Ấu Dao đang nhẹ nhàng dọn dẹp.

Vừa nhìn thấy anh, ánh mắt Thẩm Ấu Dao mất tự nhiên né tránh: "Anh... sao anh dậy sớm vậy?"

"Anh dậy tiễn em đi." Đỗ Trạch Thần nhìn quầng đen dưới mắt cô, nghi hoặc hỏi: "Tối hôm qua ngủ không ngon sao?"

Thẩm Ấu Dao gật đầu, thật sự là tối qua cô ngủ không ngon, không biết có phải vì trong lòng cứ mãi nghĩ đến câu hỏi mà vẫn chưa có câu trả lời kia không nữa. Vừa nhắm mắt thiếp đi, cô đã mơ thấy Đỗ Trạch Thần và Thành Nhụy mặc vest và váy cưới khoác tay nhau bước vào nhà thờ, Đỗ Trạch Thần quay lại mỉm cười với cô: "Mặc dù chúng ta còn chưa ly hôn, nhưng thật đáng tiếc, người tôi thích lại là Thành Nhụy."

Sau khi giật mình tỉnh dậy, anh không muốn ngủ tiếp nữa.

Nếu không phải chú Bạch gọi điện thoại, có lẽ cô đã thổ lộ với anh rằng cô thích anh, nhưng lỡ anh từ chối thì sao?

Thẩm Ấu Dao đột nhiên lo được lo mất, không phải cô cảm thấy bản thân quá tốt đấy chứ? Mặc dù đôi khi cô cảm giác được anh quan tâm tới mình, nhưng có lẽ anh cũng sẽ đối xử y như vậy với bất kỳ người phụ nữ nào khác. Nhưng trên thực tế, cô chưa bao giờ thấy anh tỏ thái độ thân thiết với những phụ nữ xung quanh. Nhắc mới nhớ, khi cô chưa quen anh, thái độ của anh hình như cũng giống như vậy.

Nếu... nếu anh không thích cô thì sao?

Thẩm Ấu Dao đã lâu không vướng vào mấy câu hỏi rắc rối này rồi, cô chưa bao giờ thiếu quyết đoán khi gặp những vấn đề quan trọng, huống chi vẫn còn vết xe lửa Sở Khiết trước đó nữa, cô không muốn khiến bản thân phải hối hận. Bất kể kết quả có như thế nào, ít nhất cô cũng đã cố gắng thử qua một lần.

Điều khiến cô băn khoăn là nên theo đuổi một người như thế nào, Đỗ Trạch Thần có thích cô hay không đó là chuyện của anh, cô có tỏ thái độ hay không là chuyện của chính cô, tối hôm qua cô đưa ra lời thề son sắt rằng nếu có người mình thích, cô chắc chắn sẽ mạnh dạn chủ động theo đuổi người đó.

Nhưng với kinh nghiệm hạn chế của cô, độ khó này ít nhất là bốn sao rưỡi.

Sau đó, cô lấy điện thoại di động ra và tìm kiếm một loạt bài đăng trên Internet về cách mà các cô gái theo đuổi chàng trai. Cô thấy ngoài mấy lời chào thông thường, còn có cái gì mà giả vờ quyến rũ, làm mấy động tác dễ thương, trêu chọc thăm dò đủ thứ,... Cô không thể làm được bất cứ thứ gì trong số đó, cho nên cô cảm thấy vô cùng lo lắng.

Khi Đỗ Trạch Thần xuất hiện, trong đầu cô đột nhiên hiện lên một bài viết [Nội tiết tố của đàn ông thường bùng nổ vào buổi sáng, trước khi thức dậy vào buổi sáng, anh ta sẽ rất "đói bụng", giống như "hổ đói vồ mồi" vậy...]

Tự động đưa mình vào tình huống "hổ đói vồ mồi", Thẩm Ấu Dao nghĩ mình là một "con hổ đói" chính trực, đột nhiên cô cảm thấy tội lỗi dã man.

Thế là từ đầu tới cuối, cô không dám liếc nhìn "đồ ăn" của mình.

Tác giả có lời muốn nói: Liệu trong hai người ai sẽ tỏ tình trước…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.