Xuyên Thành Vợ Sau Của Thiếu Gia Hào Môn

Chương 50: Chương 50



Khi Đỗ Trạch Thần nhận được cuộc gọi của Thành Nhụy, anh vội vã xuống lầu.

Xe của Thành Nhụy đã đậu ở ven đường: “Ở đây.” nói rồi hạ đường dốc chống trượt không có rào chắn dành cho xe lăn lên xe.

Rõ ràng đã chuẩn bị đầy đủ, Đỗ Trạch Thần cười khẩy trong lòng, nhưng ngoài mặt không từ chối, trực tiếp lên xe.

"Không ngờ dì lại bốc đồng như vậy, đã nói trực tiếp đâm đơn ly hôn là được mà." Thành Nhụy cau mày, cô ta vẫn còn trẻ, bụng dạ không đủ khôn ngoan, nên hơi phàn nàn về rắc rối mà hành vi bốc đồng của Đường Huyên đã gây ra cho họ: "Tôi sợ giám đốc Đỗ sẽ đề phòng nghiêm ngặt hơn."

Đỗ Trạch Thần liếc nhìn cô ta : “Vậy bây giờ phải làm sao?"

Thành Nhụy nói: "Tạm thời chưa biết rõ tình hình. Lúc dì Đường đang gọi cho tôi, tín hiệu đột ngột bị cắt, tôi gọi lại thì không thể kết nối, gọi cho giám đốc Đỗ, giọng điệu của giám đốc Đỗ rất khó chịu, còn châm chọc tôi vài câu, sau đó trực tiếp cúp điện thoại, khi cố gắng gọi lại thì máy bận."

"Tôi lo dì đã xảy ra chuyện."

“Lái xe nhanh lên.” Đỗ Trạch Thần ra lệnh, sau đó gọi Đỗ Hoằng Nghị: “Ông đã làm gì mẹ tôi?”

Giọng Đỗ Hoằng Nghị mệt mỏi: “Tiểu Thần?” Lúc này ông ta nhận ra: “Thành Nhụy nói với con?”

Đỗ Trạch Thần không trả lời mà tiếp tục hỏi: " Ông đã làm gì mẹ tôi?!"

“Không có gì.” Đỗ Hoằng Nghị cũng không giấu diếm: “Ba chỉ cắt đứt liên lạc ở nhà, phòng lúc mẹ con bốc đồng làm ra chuyện không thể cứu vãn.”

"Không biết bà ấy nghe nhà họ Thành nói gì, hôm nay đột nhiên muốn ly hôn với ba." Đỗ Hoằng Nghị thở dài: “Con à, lát gặp mẹ giúp ba thuyết phục bà ấy, nhà họ Thành không có ý tốt." Đỗ Hoằng Nghị ở trong thương trường mười mấy năm, không phải chính nhân quân tử đích thực, rất nhanh chóng nhận ra mục đích của nhà họ Thành, chế nhạo trong lòng, họ muốn mẹ con Đường Huyên trở thành con dao, thành con rối, còn phải xem ông ta có đồng ý hay không!

“Có thể người nhà họ Thành sẽ thuyết phục con gọi cảnh sát, đừng tin.” Đỗ Hoằng Nghị nói: “Nếu báo cảnh sát, vụ việc trở nên nghiêm trọng, giá cổ phiếu của Đường thị, Đỗ thị sẽ giảm xuống, tạo thành những tổn thất không thể đong đếm được."

"Hơn nữa, nếu ba ly hôn với mẹ con, con sẽ rơi vào tay nhà họ Thành, đến lúc đó nguyên khí Đường thị bị thương, hai người sao có thể là đối thủ đám cáo già đó! Mong con có thể hiểu được ba, yên tâm, con về thăm mẹ trước, ba xong việc trước mắt sẽ lập tức trở về."

Đỗ Trạch Thần đang dùng loa ngoài, hiển nhiên Thành Nhụy nghe được lời ông ta nói, sắc mặt hơi thay đổi.

Sau khi cúp điện thoại, Đỗ Trạch Thần ngập ngừng nhìn Thành Nhụy.

Thành Nhụy háo hức nói: "Trạch Thần, không phải vậy. Tôi thực sự chỉ lo thư lý Dương và Đỗ Niệm Dương hại mẹ con anh mới nói cho mẹ anh chuyện này, sau đó liên lạc cũng vì bà bị bệnh ít nhiều do tôi nên tôi mới đến thăm bà thường xuyên.”

Đỗ Trạch Thần không nói lời nào, khi đến ngôi nhà cổ nhà họ Đường, anh thấy rằng mặc dù có bảo vệ canh ở cửa nhưng họ không ngăn cản họ đi vào, vì vậy anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

Thành Nhụy cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần vẫn có thể nhìn thấy người là được.

Sau khi vào cửa, Đường Huyên đang hốt hoảng ngồi trên ghế sofa, nhưng Đỗ Trạch Thần thấy đĩa trái cây trước mặt đã ít hơn một nửa, trong mắt anh hiện lên một nụ cười.

"Tại sao Tiểu Thần lại ở đây?" Đường Huyên hỏi: “Ba cũng nhốt con lại?"

Đỗ Trạch Thần nói: "Không phải, ba chỉ lo lắng mẹ hành động bốc đồng, sẽ ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của công ty." Anh liếc nhìn Thành Nhụy, rồi nói: "Mẹ, chúng ta vào phòng làm việc nói chuyện nhé?"

Nghe thấy giọng điệu không tin tưởng của anh, Thành Nhụy âm thầm lo lắng, muốn gửi tin nhắn cho ba, nhưng lại phát hiện tín hiệu ở đây hoàn toàn bị chặn, không gửi được tin nhắn.

Khi muốn ra ngoài, cô ta đã bị chặn lại, hoá ra chỉ được vào nhưng không được ra.

Cô ta lo lắng nhìn lên tầng hai, cố gắng đoán xem Đường Huyên và Đỗ Trạch Thần sẽ nói gì, làm thế nào để có được sự tin tưởng. Nhưng họ không biết rằng trong phòng làm việc, hai người họ không hề căng thẳng chút nào mà chỉ trò chuyện tán gẫu.

Đỗ Trạch Thần nói: "Mẹ nói nhà họ Thành có gặp khó mà lui không? Như vậy, họ sẽ bị tổn thất hơn Đỗ Hoằng Nghị rất nhiều."

Đường Huyên nói: “Trong từ điển của người tham lam có lẽ không có câu nói " gặp khó mà lui”, chỉ có hai kết quả: thành công và thất bại, tổn thất sắp tới, trước Đường thị to lớn, sẽ chẳng đáng nhắc đến, phải không?"

"Đỗ Hoằng Nghị có thể thành công không?"

"Đương nhiên có thể." Giọng điệu bình thường của Đường Huyên nhuốm chút lạnh lùng: “Ông ta sẽ phát hiện nỗ lực mấy tháng qua đã được đền đáp rất xứng đáng, đã có thể dùng một số quyền lực của Đường thị, tài nguyên của Đường thị phối hợp cùng với thủ đoạn của ông ta, có thể dễ dàng đối phó với Thành thị."

Đỗ Trạch Thần nói: “Ay ya, đúng là vất vả cho ông ta vì đã dọn đường cho chúng ta."

Đường Huyên bình tĩnh nói: "Không phải do ông ta thấy tội lỗi sao? Cuối cùng, làm chút chuyện cho mẹ con chúng ta là điều nên làm."

Hơn một giờ sau, Đỗ Hoằng Nghị quay lại, nhìn thấy Thành Nhụy đang ngồi trong phòng khách, ông  ta cười lạnh nói: "Đến đây làm gì? Thấy mình đánh cược sai, cho nên muốn đổi cược sao? Thế gian không có chuyện tốt như thế."

Bề ngoài Thành Nhụy khéo léo, luôn không muốn làm mất lòng bất cứ ai: “Chú đỗ, thật ra chú hiểu lầm cháu rồi, cháu chỉ biết thư ký Dương và Đỗ Niệm Dương muốn làm hại dì Đường, nên mới nhắc nhở, chú có thể điều tra, chuyện ở bữa tiệc của Đỗ Niệm Dương và Nhiếp Khởi Kiệt nhằm vào Trạch Thần."

Đáng tiếc cô ta không hiểu một đạo lý, chỉ cần đâm sau lưng người khác, nói càng dễ nghe chỉ càng khiến người ta khó chịu, so với giả nhân giả nghĩa, con người thấy tiểu nhân còn dễ thương hơn.

Đỗ Hoằng Nghị không tin cô ta, thấy Đường Huyên và Đỗ Trạch Thần đi xuống cầu thang, ông ta đang định nói chuyện thì người hầu nói rằng giám đốc của tập đoàn Thành thị, Thành Phi Danh đã đến.

Ông ta nhìn Thành Nhụy, cười mà không phải cười nói: "Nhà họ Thành đúng là rất quan tâm chuyện nhà chúng ta, mỗi ngày giám đốc Thành đều có rất nhiều việc, không chào hỏi một tiếng mà lại tự mình đến nhà nhà họ Đường gia rồi."

Đỗ Trạch Thần và Đường Huyên nhìn cô ta, Thành Nhụy thấy sự nghi ngờ trong mắt họ, thầm hét lên trong lòng.

Đỗ Hoằng Nghị rõ ràng cũng nhìn thấy điều đó, không hề bất bình đã mời Thành Phi Danh vào nhà.

“Đúng là một vị khách quý.” Đỗ Hoằng Nghị cười: “Sao giám đốc Thành lại đến nhà chúng tôi chơi thế?”

Rõ ràng Thành Phi Danh rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Đỗ Hoằng Nghị, rồi thấy Đường Huyên đứng trước mặt, Thành Phi Danh có chút bối rối, nhưng vẫn mỉm cười một cách bình tĩnh: “Tôi nghe nói rằng con gái tôi đang đến gặp bà Đỗ, lúc nãy gọi điện thoại nhưng không được, nên tới đây xem."

Thành Phi Danh lấy điện thoại di động ra, hoàn toàn không có tín hiệu, sau đó nhìn lại người đứng ở cửa, hàm ý nói: “Giám đốc Đỗ chơi kiểu gì thế, biến nhà họ Đường thành một hòn đảo biệt lập, cấm túc là vi phạm pháp luật."

Đỗ Hoằng Nghị chưa kịp nói, thì Thành Phi Danh nhìn Đường Huyên và Đỗ Trạch Thần: “Nếu cần gì có thể nói với tôi, tuy không được việc, nhưng ít nhiều ông Đường vẫn còn chút uy tín."

Đỗ Hoằng Nghị cười khẩy: "Đây là chuyện gia đình của nhà họ Đỗ, không cần ông phí sức, đừng tưởng rằng tôi không biết nhà họ Thành có ý gì, tôi khuyên ông không nên phí công."

Thành Phi Danh cau mày: “Nếu là chuyện gia đình bình thường, tôi không thể lo được, nhưng chuyện này..." Thành Phi Danh nhìn Đường Huyên: “Bà Đỗ, bà tự nguyện bị nhốt ở đây à?"

Đường Huyên lắc đầu, nói: "Tôi chỉ muốn ly hôn."

“Vậy thì đây thực sự là chuyện gia đình, vậy chúng tôi sẽ không làm phiền nữa.” Thành Phi Danh nói với Thành Nhuỵ: “Nếu dì đường không sao, chúng ta đi thôi, nhưng…” Thành Phi Danh lại nhìn Đỗ Hoằng Nghị: “Tôi sẽ thường xuyên liên lạc với bà Đỗ, nếu không liên lạc được, tôi sẽ báo cảnh sát ngay lập tức."

Trước khi Đỗ Hoằng Nghị nói, Đường Huyên lo lắng nói: "Đừng gọi cảnh sát!"

Thành Phi Danh nghi ngờ nhìn bà, Đường Huyên nói: "Đừng gọi cảnh sát, tôi chỉ muốn ly hôn."

“Bà Đỗ.” Thành Phi Danh nhìn xung quanh: “Tình hình như vậy, không gọi cảnh sát, không gọi luật sư à?”

Đường Huyên khăng khăng: “Tôi chỉ muốn ly hôn."

Không thầm mắng người phụ nữ này là ngu ngốc, ngoài mặt vẫn phải giữ một nụ cười thân thiện, nhưng Thành Nhuỵ biết lý do tại sao bà khăng khăng không gọi cảnh sát, sợ ba sẽ nói gì đó khơi dậy sự nghi ngờ của Đường Huyên, cô ta vội vàng nói: "Ba, ba không thể gọi cảnh sát. Báo cảnh sát sẽ ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của Đường thị, cho nên dì Đường lo lắng cũng là chuyện bình thường."

không khẽ nhíu mày, phản ứng không hề chậm, lập tức ý thức được: "Đúng, xem ba kìa, nhất thời thấy không ổn, nhưng không nghĩ nhiều."

"Vậy tôi sẽ xem liệu tôi có thể thuê một luật sư giúp bà hay không."

Đỗ Hoằng Nghị cười khẩy: “Thà phá mười toà tháp, chứ không phá hôn, giám đốc Thành, chúng ta mới gặp nhau có mấy lần, không phải ông quản quá rộng sao?"

Thành Phi Danh nói: "Tôi và ông đúng chỉ gặp nhau có mấy lần nhưng ba tôi và ông Đường là bạn thân, tuy ông Đường đã mất nhưng không phải bà Đỗ không phải không còn nhà mẹ, có thể mặc ông chà đạp.”

Ông ta coi mình là chỗ dựa cho Đường Huyên.

"Nếu như bà Đỗ không muốn ly hôn, tôi đương nhiên sẽ không để ý, nhưng nếu đã gặp nhau, hơn nữa bà Đỗ cũng kiên quyết như vậy, nhà họ Thành tuyệt đối không khoanh tay đứng nhìn!"

Đường Huyên nói một cách biết ơn: "Cảm ơn giám đốc Thành. Tôi muốn ly hôn càng sớm càng tốt, nhưng tôi hy vọng sẽ ly hôn trong bí mật, không muốn tâm huyết cả đời của ba tôi bị hủy hoại."

Thành Phi Danh hiểu ý gật đầu: “Yên tâm đi, hôm nay tôi về đây."

Đỗ Hoằng Nghị không ngăn cản, chỉ cần Đường Huyên muốn bảo vệ tập đoàn Đường thị, không có cảnh sát can thiệp, ông ta chắc chắn có thể trì hoãn việc ly hôn.

Ông ta lạnh lùng nhìn bóng lưng của hai ba con nhà họ Thành, cười khẩy, muốn thôn tính Đường thị? Lo Thành thị trước đi!

Kể từ hôm nay, Đỗ Hoằng Nghị tỏ ra ăn năn hối lỗi, dù có làm việc khuya đến đâu, cũng sẽ về nhà, ở cùng Đường Huyên, ngoại trừ việc không đồng ý ly hôn, hạn chế quyền tự do cá nhân của bà để ngăn cản Đường Huyên từ việc tìm luật sư để khởi kiện, ngoài ra không hề đối xử hà khắc.

Về phần Đỗ Trạch Thần, ông ta mừng vì mấy tháng qua đã nghe lời Đỗ Trạch Thần, thái độ không quan tâm đến mẹ con họ Dương khiến Đỗ Trạch Thần dao động về vấn đề này, không thực sự hạ quyết tâm giúp Đường Huyên.

Sau đó, để chiếm được lòng tin của mẹ con họ, Đỗ Hoằng Nghị đã trực tiếp lập một thỏa thuận, nói mọi thứ sau này sẽ là của Đỗ Trạch Thần, ông ta sẽ cho Đỗ Niệm Dương một số tiền để tống khứ anh ta. Về phần thư ký Dương, ông ta thậm chí không đề cập đến.

Ban đầu cả hai đều hơi dao động, nhưng khi Thành Nhuỵ đến thăm, cô ta nói loại thỏa thuận này hoàn toàn không có hiệu lực pháp lý, sau này chỉ cần một di chúc là có thể lật ngược, khiến Đường Huyên thay đổi quyết định.

Còn nhân lúc ông ta không chú ý, suýt nữa Đường Huyên đã nộp đơn giấy ly hôn, nếu Đường Huyên không do dự một lúc vì niệm tình cũ vào thời điểm quan trọng thì bà đã thành công.

Đỗ Hoằng Nghị chỉ cảm thấy vừa mừng vừa sợ, tức giận đến mức không biết trút giận vào đâu, đương nhiên không thể trách Đường Huyên nên chỉ có thể trút giận lên đầu nhà họ Thành.

Đẩy nhanh kế hoạch đối phó với nhà họ Thành, trước tiên nhắm tới Orange Live có lãi nhất, được lợi từ livestream của Triệu Hiểu Đan, ông ta tìm một số hacker, mở ra rất nhiều phòng livestream đẫm máu, tục tĩu, rất nhanh các cơ quan liên quan đã hạ lệnh thu giữ, chỉnh đốn Orange Live.

Livestream là một dự án đang phát triển nhanh chóng. Một khi Orange Live có chuyện, các đối thủ cạnh tranh sẽ kéo đến để tranh giành người dùng và nhân sự cốt lõi. Đỗ Hoằng Nghị đã dùng tài nguyên của Đường thị tiến hành, lúc này mới phát hiện sức hấp dẫn của tiền và quyền, vốn ông ta còn tưởng là chuyện vất vả, không ngờ lại dễ dàng tới tay.

Nếu đã vậy, ông ta không khách khí nữa, ông ta lại nhúng tay vào các dự án AI cùng trò chơi của nhà họ Thành.

Hầu hết tài nguyên và kỹ thuật viên cướp được đều được trao cho Đỗ Trạch Thần. Thứ nhất, chỉ có Lãng Huệ thuộc nhà họ Đường và nhà họ Đỗ cần những tài năng như vậy nhất, thứ hai là để lấy lòng con trai, hy vọng khiến Đường Huyên mềm lòng, ngừng đề cập đến ly hôn. .

Còn lại đều sáp nhập vào Đường thị, coi như củng cố sự nghiệp trước.

Tác giả có lời muốn nói: Bà Đỗ bên ngoài nhẹ nhàng bên trong thật nguy hiểm…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.